Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5463 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 66
cởi áo sưởi ấm

❊ ❊ ❊

Trông thấy Cửu Châu có vẻ trầm tư, Lục Nghị Phàm bèn nở nụ cười nhàn nhạt, gương mặt hơi nhăn lại đầy khó chịu:

- Em không vui ư? Được ở bên cạnh tôi như thế này, đây chính là vinh hạnh của em đấy, biết chưa?

Cửu Châu nheo nheo mắt, chán ghét mà đáp:

- Vinh hạnh cái đầu anh. Chúng ta cần phải tìm đường ra khỏi đây càng sớm càng tốt mới được.

Cô vừa nói, vừa cúi xuống nghịch nghịch đống bụi đặc dính bám dưới đất, tùy ý vẽ thành một vòng tròn. Trước tình huống oái oăm như thế này, Lục Nghị Phàm vẫn vô cùng bình tĩnh. Anh chỉ dựa người vào thành vách nghỉ ngơi, đôi mắt khẽ nhắm hờ.

Cửu Châu suy nghĩ một lát liền cất tiếng nói:

- Nghị Phàm, chúng ta...

Cô chưa nói hết câu, quay sang nhìn Lục Nghị Phàm, liền thấy anh nhắm chặt hai mắt, mồ hôi lạnh ướt đầm vầng trán cao rộng, gương mặt có chút nhăn nhó, xem chừng rất khó chịu.

Cơ thể Lục Nghị Phàm nóng ran, bỏng rát. Cửu Châu lo lắng đưa tay đặt thử lên trán anh, hai mắt chợt sa sầm xuống. Đột nhiên Lục Nghị Phàm lại lên cơn sốt. Với thể chất khỏe khoắn thường ngày của anh, sẽ không tự nhiên mà sốt nhanh như thế này được.

Lẽ nào... là khí lạnh tử thi?

Lục Nghị Phàm đã hoàn toàn rơi vào trạng thái mê man. Giữa chốn cổ mộ hoang vu, lạnh lẽo như thế này, Cửu Châu không biết phải làm cách gì để xoay sở giúp anh.

- Lạnh quá...

Anh rên khe khẽ, vòng hai tay ôm chặt lấy cơ thể của mình. Nhìn người đàn ông thường ngày mạnh mẽ là thế, vậy mà hiện giờ lại đang nằm co ro dưới đất, Cửu Châu không khỏi chua xót. Quần áo trên người anh đã nhuốm bẩn, bởi vì xé áo lau miệng cho Cửu Châu nên chiếc áo cũng đã bị rách, để lộ phần ngực rắn chắc, hiện giờ ướt đẫm mồ hôi.

Việc cần làm lúc này là phải giúp anh giữ ấm. Cửu Châu vội vàng đứng bật dậy, sau đó chạy khắp xung quanh tìm vật để nhóm lửa. Tuy nhiên, nơi cổ mộ tối tăm này chỉ có đá sỏi và tượng thần, không hề có lấy bất kỳ một thanh que củi hay đồ vật nào có thể thắp được lửa.

- Chết tiệt!

Cửu Châu thất vọng, mở miệng chửi thề.

Cứ chốc chốc cô lại đưa tay chạm thử lên trán của anh. Trán càng lúc càng nóng như phải bỏng, cơ thể anh run run liên tục từng hồi.

- Nghị Phàm, anh có nghe thấy tôi nói gì không?

Đáp lại lời của cô là sự im lặng đến đáng sợ của Lục Nghị Phàm. Cửu Châu hít sâu một hơi, đoạn bắt đầu dùng tay lần mò cởi áo sơ mi của anh. Từng chiếc cúc áo dần dần được cởi ra, vòm ngực săn chắc, cứng rắn của anh cũng theo đó mà lồ lộ ra bên ngoài. Chạm đến đâu, từng đầu ngón tay của cô lại run run đến đấy.

Trái tim Cửu Châu không ngừng đập liên hồi. Cô ném chiếc áo rách cáu bẩn của anh sang bên cạnh, chậm rãi đặt tay lên phéc mơ tuya.

- Em... em muốn tôi ngay tại đây ư? Khẩu vị của em cũng mặn lắm!

Lục Nghị Phàm ngước nhìn cô bằng một nửa con mắt, yếu ớt nói từng chữ, sau đó lại rơi vào trạng thái mê man.

Hai má Cửu Châu đỏ ửng, không muốn mắng lại anh. Đến khi kéo được chiếc quần dài của anh ra ngoài, tâm lạnh Cửu Châu đã hoàn toàn chết điếng. Cô đưa tay lên đầu, tự vò vò mái tóc dài của mình, trong lòng âm thầm khóc than, "Cửu Châu ơi là Cửu Châu, phen này mày biết chui đầu vào đâu!"

Cửu Châu ngửa cổ nhìn lên trần nhà, quyết tâm lấy lại bình tĩnh. Sau đó, cô nhắm chặt mắt, lột phăng chiếc áo lót cùng quần dài của mình ra. Lúc này đây, cả cô và anh đều trong trạng thái bán khỏa thân, trên người chỉ mặc độc một chiếc quần lót.

Cô đã từng xem qua nhiều sách báo, phim ảnh, trông thấy người ta bị cảm lạnh, nếu đang ở trong một hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn dụng cụ giảm sốt thì ắt phải dùng nhiệt độ cơ thể để làm ấm lại cho người bệnh.

Cách làm này cô chưa từng trải qua bao giờ. Lục Nghị Phàm là người đầu tiên của cô.

- Lạnh...

Anh vẫn rên khẽ trong miệng. Khí độc tử thi đã ngắm vào cơ thể Lục Nghị Phàm, khiến anh dần dần đuối sức.

Cửu Châu không nghĩ thêm nhiều nữa, cô bước đến bên cạnh Lục Nghị Phàm, đoạn vươn tay ôm chặt lấy anh, dùng cơ thể mềm mại, nóng ấm của mình mà đè lên người Lục Nghị Phàm, còn không quên vơ đống quần áo vừa cởi ra làm chăn đắp tạm.

Tuy không che chắn được toàn bộ cơ thể, thế nhưng cũng làm cho Lục Nghị Phàm ấm áp hơn phần nào. Da thịt mềm mại dính chặt lên nhau, tựa hồ như có thể nghe rõ được tiếng nhịp tim đang đập mạnh.

Cửu Châu nằm trên người Lục Nghị Phàm, đầu gục lên cổ anh, cẩn thận cảm nhận từng chuyển động trong cơ thể tráng kiện của người đàn ông hoàn mỹ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »