Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5455 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 44
cá dâng miệng mèo

❊ ❊ ❊

Cả đoạn đường lái xe, Lục Nghị Phàm không nói bất kì lời nào. Cửu Châu ngồi ở ghế sau, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa kính. Nhìn những ngọn đèn đường bật sáng trông giống như đang nhảy múa trong màn đêm cô tịch, khóe môi cô chợt nở nụ cười cay đắng.

Từ khi trở thành vợ của Lục Nghị Phàm, nhiều chuyện không mong muốn cứ thế đổ dồn dập lên đầu Cửu Châu. Có lúc cô cảm tưởng như bản thân mình đã trở thành bà cô bốn mươi, năm mươi tuổi rồi cũng chưa biết chừng.

- Nghị Phàm... vì sao anh lại nói dối bọn họ?

Giọng nói của Cửu Châu đã có phần nghẹn lại. Một lúc sau Lục Nghị Phàm mới thờ ơ đáp:

- Thanh danh của tôi và cả dòng tộc không thể để bị cô phá hoại chỉ trong nửa tiếng đồng hồ được!

À, thì ra là vậy. Anh sợ Cửu Châu sẽ phá hỏng toàn bộ danh tiếng của anh, do vậy mới nói dối trên ngực Cửu Châu có vết bớt, hòng lái mọi chuyện sang một hướng khác.

Cửu Châu chỉ cười nhẹ, không nói thêm gì nữa. Ngay cả ở trong xe cô cũng cảm thấy ngột ngạt vô cùng.

Trở về tới dinh thự Thống Đốc, Lục Nghị Phàm bước xuống xe, để mình Cửu Châu tự đi sau, còn anh trực tiếp vào luôn nhà tắm, xối nước lên người.

Cửu Châu đứng trước quầy rượu của Lục Nghị Phàm, bỗng dưng cảm thấy thèm muốn thứ vị cay cay, chát đắng kia, không cần hỏi anh liền tự động lấy một chai hảo hạng, rót cho mình một cốc và tu sạch.

Cạch...

Cánh cửa phòng tắm bật mở.

Trông thấy Cửu Châu trên tay cầm chai rượu đang không ngừng uống lấy uống để, Lục Nghị Phàm có chút ngơ ngác. Cô gái ngốc này thường ngày đâu có biết uống, vậy mà giờ đã dốc cạn chai Champions của anh.

- Cô bị điên à? Có biết rượu này nồng độ rất nặng hay không?

Lục Nghị Phàm hùng hổ bước đến bên cạnh Cửu Châu, giật phăng chai rượu ra khỏi tay cô mà mắng.

Hai má trắng nõn của cô lúc này đã đỏ ửng, ánh mắt lờ đờ nhìn người đàn ông trước mặt mà chỉ trích:

- Lục Nghị Phàm là tên đáng chết, thứ chồng bội bạc. Ly hôn đi!

Cửu Châu đã say mèm, miệng không ngừng chửi rủa, bàn tay nhỏ nhắn còn đập mạnh lên người Lục Nghị Phàm.

Anh hừ lạnh, toan xoay lưng đi liền bị Cửu Châu từ phía sau lưng vòng tay ôm lấy, chiếc khăn tắm đang quấn hờ quanh người tự động bị kéo tụt, rơi bộp xuống dưới đất.

Cả người Lục Nghị Phàm lúc này không có bất kỳ một thứ vải che thân, cơ ngực từng múi rắn chắc phập phồng theo nhịp tim căng thẳng đang không ngừng đập mạnh liên hồi.

Cửu Châu vì đã say mèm, liền dùng tay sờ soạng khắp người của anh. Đến khi bàn tay vô thức động phải thứ không nên chạm, miệng còn líu nhíu hỏi Lục Nghị Phàm:

- Hơ hơ, cái gì đây? Sao anh lại có vật này? Hay là để tôi chặt đi cho anh đỡ vướng nhé!

Nói rồi, Cửu Châu chệnh choạng bước đến bên bàn bếp, đưa tay đòi với lấy con dao gọt hoa quả đang treo trên giá.

Làn da Lục Nghị Phàm lúc trắng lúc xanh, gương mặt dần dần tái mét. Anh vội lấy khăn tắm quấn chặt lại hạ bộ, đưa tay kéo Cửu Châu lại phía mình, mắng cô không biết vô liêm sỉ.

Cửu Châu lại đưa tay xuống bên dưới, miệng không ngừng lẩm bẩm:

- Chặt đi! Để tôi chặt giúp anh!

- Chết tiệt! Là cô tự tìm đến cái chết đấy!

Sức kiên nhẫn chịu đựng của Lục Nghị Phàm đến đây là chấm hết. Anh bế xốc Cửu Châu trên tay, rảo bước về phía phòng ngủ, lại dùng chân đạp cửa, đoạn ném cô lên giường.

Cửu Châu nằm trên đệm êm, nhìn Lục Nghị Phàm cười khềnh khệch:

- Ái chà, Thống Đốc quân đẹp trai quá nhỉ!

Vừa nói dứt lời, Lục Nghị Phàm đã ném khăn tắm quấn người xuống dưới đất. Anh đè lên người Cửu Châu, dùng tay vuốt ve gương mặt xinh đẹp lúc này đã đỏ ửng của cô, nở nụ cười đê tiện:

- Cá béo dâng đến miệng mèo, đừng trách tôi không ngu mà ăn sạch sành sanh!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »