Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5418 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 9
cô ấy là phu nhân của anh

❊ ❊ ❊

Ông lão Lục quả thực rơi vào thế cứng họng, không thể nói thêm được bất kỳ lời nào nữa. Đúng như Lục Nghị Phàm đã nói, vào đêm sinh nhật lần thứ hai mươi của anh, ông đã cao hứng hứa sẽ đáp ứng bất kỳ một nguyện vọng nào đó mà anh yêu cầu.

Ai ngờ, Lục Nghị Phàm chờ đến tận mười năm sau mới ngang nhiên cướp mẹ kế về làm vợ, mà lý do lại hoàn toàn chính đáng.

Thân là cha, là người đứng đầu dòng họ Lục Nghị, ông ta không thể thất hứa. Càng nhìn gương mặt xinh đẹp của Cửu Châu, ruột gan của ông lão Lục lại càng sục sôi, tiếc đến mức mù quáng. Tám bà vợ trước của ông ta tuổi tác đã cao, làm sao có thể sánh được với Cửu Châu xinh đẹp, tuổi đời mới tròn mười tám hoa xuân như thế này.

Trông thấy cha mình vẫn còn nhìn chằm chằm về phía Cửu Châu bằng ánh mắt tiếc rẻ, Lục Nghị Phàm khẽ nghiêng đầu, nhắc nhở Cửu Châu:

- Em mau vào trong phòng bếp pha trà, đem lên đây kính cha báo hỉ.

Trong lòng Cửu Châu như được giải thoát, cô lập tức gật đầu, ngoan ngoãn bước vào bên trong theo sự hướng dẫn của thím Tư giúp việc.

Phòng khách lúc này chỉ còn mình cha con Lục Nghị Phàm, bốn mắt nhìn nhau, mỗi người đều theo đuổi một ý nghĩ phức tạp khác.

Ông Lục ngồi phía đối diện anh, giọng nói trầm xuống:

- Con cướp Cửu Châu về làm vợ hòng trả thù nhà họ Cửu, có phải không?

Động tác rót trà của Lục Nghị Phàm lập tức ngưng lại, nhưng rất nhanh chóng, anh liền lấy lại dáng vẻ bình thản khi trước.

Lục Nghị Phàm ngồi thẳng lưng, tựa vào thành ghế, ung dung phủ định:

- Con cưới Cửu Châu vì lý do riêng. Cha à, phụ nữ theo con không thiếu, một mình Cửu Châu có đáng là gì?

Có trời đánh ông Lục cũng không bao giờ tin vào những lời này của anh. Ông thừa hiểu tính cách của con trai mình, nếu không vì bất kỳ nguyên nhân đặc biệt nào đó, chắc chắn Lục Nghị Phàm sẽ không thèm dây dưa rắc rối với phụ nữ.

Từ phía ngoài cửa, vệ sĩ nhà họ Lục cung kính đứng bên ngoài, rành rọt nói từng câu từng chữ:

- Thưa lão gia, ngũ thiếu, có đại tiểu thư Phương gia tới gặp.

Đại tiểu thư Phương gia? Lẽ nào là Phương Tịnh Thanh?

- Anh Phàm!!!

Phương Tịnh Thanh trông thấy Lục Nghị Phàm, hai mắt lập tức sáng rực, không buồn để ý đến ông Lục Nghị, lập tức lao đến bên cạnh Lục Nghị Phàm, vươn tay mà ôm chầm lấy anh.

- Anh Phàm, rốt cuộc anh cũng chịu về.

Phương Tịnh Thanh hai mắt đẫm lệ, choàng tay ôm cổ Lục Nghị Phàm không chịu buông.

Một cảnh tình tứ này vừa vặn được Cửu Châu trông thấy. Tuy nhiên, thái độ của cô khá lạnh nhạt, không có hứng thú để tâm đến.

Dù sao, cuộc hôn nhân giữa cô và Lục Nghị Phàm cũng chỉ trên danh nghĩa, không có tình cảm. Chưa biết chừng, một ngày nào đó Lục Nghị Phàm cảm thấy chán ghét cô, chắc chắn sẽ đập đơn ly hôn ngay trước mặt cô không sớm thì muộn.

Lông mày Lục Nghị Phàm chau lại, mi tâm gần chạm vào nhau, gương mặt anh biểu lộ rõ vẻ mặt không vui.

- Tịnh Thanh, mau buông ra đi.

Trong giọng nói của Lục Nghị Phàm tỏ rõ vẻ chán ghét, Cửu Châu khẽ nhếch mép, tựa hồ như đang xem kịch hay.

Tịnh Thanh lắc lắc đầu, nhất mực ôm khư khư anh, không chịu buông ra:

- Anh, em là vị hôn thê của anh, anh không thể đối xử lạnh nhạt với em như thế được.

Vị hôn thê?

Cửu Châu vì bất ngờ nên suýt chút nữa làm rơi khay trà xuống đất.

Hôn thê tìm đến tận cửa nhà, trong khi Lục Nghị Phàm đã thành hôn với Cửu Châu vào đêm hôm qua. Thâm tâm cô khẽ cười, để xem anh sẽ xử lý như thế nào cho phải.

Trước sự ương bướng của Tịnh Thanh, người đàn ông cao ngạo này không thể kiên nhẫn thêm được nữa.

Anh nắm chặt hai vai của Tịnh Thanh, mạnh bạo đẩy mạnh cô ta ra khỏi người mình.

Tịnh Thanh theo quán tính suýt chút nữa đã ngã lăn ra đất, cũng may được quản gia đang đứng bên cạnh đỡ lấy kịp thời.

- Anh...

Lục Nghị Phàm đưa tay phủi phủi vạt áo, đoạn đứng dậy kéo Cửu Châu đang ngây ngốc cười cười đứng ở bên cạnh.

Bàn tay cứng cáp của anh vòng ra sau lưng cô, siết chặt lấy eo nhỏ, nhìn thẳng vào mắt Tịnh Thanh, nhếch miệng nói:

- Tịnh Thanh, có lẽ em hiểu nhầm rồi. Đây là Cửu Châu, phu nhân của anh!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »