Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7006 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 107
ánh trời chiều.

❊ ❊ ❊

Chương 106: Ánh trời chiều

Phòng thực hành im ắng, thỉnh thoảng có một hai người đi qua, tò mò nhìn vào, thấy không khí cứng nhắc lại vội vàng tránh ra.

Ánh mặt trời chiều xuyên qua cửa sổ thủy tinh, bao phủ lên hai người.

Chu Thiến nhìn Triệu Viện Viện, sắc mặtcô ấy tái nhợt, không có vẻ hồng hào của những cô gái tuổi này, lông minhạt, tóc cũng không sáng bóng khiến người ta có cảm giác dinh dưỡngkhông đủ. Chu Thiến không khỏi nghĩ đến trước kia khi cũng ăn cơm, cô ấy luôn chọn rau, ít khi chọn thịt, lúc ấy còn tưởng là con gái giữ dáng,giờ xem ra hoàn toàn là vì kinh tế mà ra

Chu Thiến thầm thở dài, nhìn cô ấy nghiêm túc nói:

- Tôi chưa từng muốn hại cô, tuyrằng tôi muốn vào công ty làm việc nhưng nói thật tôi không muốn đạp lên ai để tiến lên hết. Tôi có tự tin mình có thể dùng năng lực của mình để làm được. Về chuyện phác họa kia đến giờ tôi vẫn nghĩ là tôi đúng.Đương nhiên, cô cũng chẳng sai chẳng qua là lãng phí sức lực. Chẳng quatôi không muốn cô quá mệt mỏi nên mới nói thế. Triệu Viện Viện, tôi vẫncoi cô là bạn, chưa từng có tâm tư gì với cô, tin hay không tùy cô.

Ánh mặt trời màu cam xuyên qua cửa sổchiếu lên người Chu Thiến khiến cô như có lớp hào quang màu vàng. Khuônmặt xinh đẹp thêm vẻ thánh khiết, đôi mắt như hắc ngọc đầy vẻ chânthành. Triệu Viện Viện đột nhiên có cảm giác tự xấu hổ, đối diện với ánh hào quang của Chu Thiến thì như bị chói mắt mà cúi đầu.

Chu Thiến nói xong thì định rời đi, nếuTriệu Viện Viện vẫn không tin cô, cứ muốn rúc đầu vào sừng trâu thì côcũng đành chịu. Đang lúc cô sắp mở cửa mà đi thì giọng Triệu Viện Việnrun run vang lên từ phía sau.

- Nhà tôi ở nông thôn, hồi đi học thành tích cũng tốt lắm, vốn định học đại học, sau này rời khỏi cảnhnghèo khó. Nhưng trời không thương tôi…

Giọng cô bi thống, Chu Thiến không khỏi dừng bước, xoay người lại.

- Cha tôi làm thợ, đúng lúc đólại bị ngã mà phải cưa chân, mất khả năng lao động. Khi đó tôi vừa đếnlúc tốt nghiệp, hoàn cảnh trong nhà bức tôi phải bỏ qua giấc mơ học hành mà đến Quảng Đông làm thêm, kiếm tiền nuôi gia đình. Học phí ở đây làdo tôi khổ cực mà tiết kiệm được. Tôi mong có thể vào công ty mà thayđổi vận mệnh. Bằng không tôi sẽ quay về lập gia đình. Nhà tôi đã chọnđối tượng, còn thúc giục tôi về sớm kết hôn, nghe nói đối phương tuytuổi lớn nhưng nhiều tiền, tiền sính lễ có thể dùng để cho anh tôi muanhà, lấy vợ…

Nói đến đây, nước mắt Triệu Viện Viện như trân châu rơi xuống. Chu Thiến nhìn cô, trong lòng cũng có chút khóchịu, không biết nên nói gì cho phải.

Triệu Viện Viện lau nước mắt rồi tiếp tục nói:

- Đó không phải là cuộc sống tôimuốn, tôi không muốn lấy người tôi không biết, thành cái máy đẻ. Tôikhông có đường lui, chỉ có mong vào được công ty. Nhưng Trương Bân từngbị hại làm tôi rất lo lắng, sợ hãi. Tôi sợ cũng như anh ấy, bị người đạp xuống. Tôi cũng chẳng phải là anh ấy mà có thể làm lại lần nữa, tôikhông có cơ hội… Tôi không muốn hại người nhưng cũng không muốn bị người khác hại. Tôi lo sợ, luôn đề phòng người khác, nhưng giờ tôi biết tôihiểu lầm cô rồi…

Triệu Viện Viện tiến lên vài bước, dường như muốn đến bên Chu Thiến nhưng đi nửa đường thì lại dừng bước:

- Là mình hiểu lầm ý tốt của cậu, là mình nghi thần nghi quỷ, để tâm vào chuyện vụn vặt, tóm lại, TốngThiệu Lâm, xin lỗi, mình đã nói những lời quá đáng với cậu. Xin lỗi.Mình không mong cậu còn coi mình là bạn. Mình nói nhiều như vậy khôngphải muốn cậu thương hại…

Cô cúi đầu, giọng trở nên bi ai:

- Chỉ là con đường này mình không đi nổi nữa. Mình không có tiền, trong nhà cũng không có tiền cho mình.Đồ dùng của mình không phù hợp, không lâu sau sẽ bị đào thải, có lẽ sẽtheo vận mệnh mà quay về lập gia đình. Sự đau khổ này không ai lắngnghe, những người xung quanh đều chán ghét mình nên mình mới nói thế với cậu. Tống Thiệu Lâm, cậu đừng trách mình…

Triệu Viện Viện cười khổ rồi cúi đầu, đi qua Chu Thiến ra ngoài.

Chu Thiến sửng sốt, đến khi muốn gọi Triệu Viện Viện lại thì cô ấy đã biến mất ở cuối hành lang.

Tâm tình Chu Thiến nặng nề hồi lâu, đến khi gặp Tiểu Mạt, Tiểu Mạt thấy sắc mặt cô không ổn thì ngạc nhiên hỏi:

- Sao thế? Đồ bị đổi?

Chu Thiến cười cười, lắc đầu, nói:

- Không phải…

Cô nói những lời Triệu Viện Viện vừa nói cho Tiểu Mạt sau đó nói:

- Thật ra chuyện trước đó cũngkhông thể quá trách cô ấy, lòng cảnh giác này chúng ta ai cũng có, chẳng qua là cô ấy thái quá, mẫn cảm quá thôi. Chỉ là một cô gái mà vẫn kiêntrì đến bây giờ thì cũng rất đáng nể.

Chu Thiến nắm tay Tiểu Mạt, đi về phía trạm xe bus, mặt trời như lửa thiêu đốt cuối chân trời, nhuộm mặt đất thành màu cam bụi.

Chu Thiến nhìn nắng chiều như lửa khôngkhỏi nhớ đến Triệu Hi Thành, nhớ đến ban đêm yên tĩnh đó, nhớ lại sựbuồn bã của anh khi bị cô hiểu lầm. Thì ra lòng tốt bị người khác hiểulầm khó chịu như vậy… Vậy còn anh? Lúc đó anh nhìn cô kiên quyết rời đithì có tâm tình gì?

Sáng hôm sau, Chu Thiến đến ngân hàng rút tiền, đến mua một bộ dụng cụ ở trường. Cô gọi Triệu Viện Viện vào mộtgóc vắng, đưa đồ cho cô ấy rồi nói:

- Mình không thương hại cậu, cũng không giàu có, vĩ đại mà đem 3000 tệ để thương hại người khác. Mình chỉ là thích thái độ cố gắng với cuộc sống của cậu thôi. Tiền này cho cậuvay, cậu đừng thấy nặng nề, đồ này còn chưa mở, cũng không thể đổi gìđược, cậu có thể yên tâm. Còn nữa, nếu cậu thấy ngại thì về sau thi được vào công ty, trả tiền cho mình có thể trả cả lãi cũng được. Mình thấycậu cố gắng như vậy hoàn toàn có thể vào công ty nên mình cũng không lo. Được rồi, cũng sắp vào học, mình đi trước.

Chu Thiến một hơi nói xong liền xoayngười chuẩn bị về lớp học, vừa bước đi đã bị Triệu Viện Viện kéo lại.Chu Thiến bất đắc dĩ quay đầu, thực ra làm chuyện này cô cũng có chútngại ngùng

Triệu Viện Viện một tay gắt gao giữ chặtcô, tay kia thì nắm chặt bộ trang điểm, nước mắt thấm ướt bờ mi, vẻ mặtxấu hổ và cảm kích. Cô nhìn Chu Thiến, hồi lâu sau mới nói được một câu:

- Tống Thiệu Lâm, cậu…

Sau đó nước mắt rơi xuống, cô buông tay, bưng mặt khóc không thành tiếng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân