Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7037 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 190
ràng buộc.

❊ ❊ ❊

Chương 189: Ràng buộc

Chu Thiến chỉ cảm thấy hình ảnh này thật chói mắt, hận không thể tiến lên gạt tay Tống Thiệu Vân ra. Nhưng giờ thân phận không cho phép côlàm vậy. Cô cắn răng lạnh lùng nhìn bọn họ, trong lòng vừa tức vừa đau.

Triệu Hi Thành nhìn khuôn mặt tươi cười của Tống Thiệu Vân mà khẽ mỉm cười. Xoay người lại thấy Chu Thiến đang nhìn bọn họ, cũng chẳng hiểusao lại vội gạt tay Tống Thiệu Vân ra, động tác này khiến nụ cười củaTống Thiệu Vân tắt ngấm. Cô ta vẫn đang cố nắm lấy tay Triệu Hi Thành,sắc mặt trở nên vô cùngkhó coi.

- Hi Thành…

Cô nhìn anh, trong mắt như phủ một lớp sương mù, nhìn trông thực sự đáng yêu.

Triệu Hi Thành có chút khó hiểu vì sao mình lại đột nhiên thất thốnhư vậy, bình thường cho dù anh có nhiều điều không hài lòng với TốngThiệu Vân nhưng chỉ cần nhìn khuôn mặt giống Thiệu Lâm như đúc kia thìcũng sẽ không quá đáng với cô nhưng hôm nay vì sao lại thế?

Giờ nhìn vẻ mặt sắp khóc kia của Tống Thiệu Vân mà trong lòng lại cảm thấy phiền muộn

Không đâu, Thiệu Lâm sẽ chẳng bao giờ vì chút chuyện mà yếu đuối nhưvậy, cho dù là những lúc bất lực nhất thì cô cũng chưa từng khóc lóc.Anh vĩnh viễn nhớ cái ngày cô xách hành lý bước khỏi Triệu gia, vẻ mặtkiên quyết không chút sợ hãi, không bàng hoàng, không mơ hồ, cứ thế màbước vào màn sương đêm chẳng quay đầu nhìn lại…

Anh nhớ tới lời Chu Thiến nói đêm qua: “Chuyện gì anh cũng chỉ nhìnbên ngoài, có bao giờ để ý bên trong thế nào chưa?” Cô nói rất đúng, anh vẫn luôn vì vẻ ngoài của Tống Thiệu Vân mà mê muội, vì bề ngoài đó màbỏ qua hai tâm hồn hoàn toàn khác biệt

Nói rất thấu triệt…

Chẳng lẽ anh cứ mãi tự lừa mình dối người như vậy sao

Triệu Hi Thành nhìn cô ta nói;

- Sao hôm nay lại đến đây?

Tống Thiệu Vân cúi đầu, lấy ngón tay khẽ lau khóe mắt rồi nói:

- Chẳng phải đã nói hôm nay sẽ đưa Thế Duy đến công viên chơi sao, sao anh quên rồi à? Giọng nói có chút u oán.

Triệu Hi Thành lúc này mới nhớ lại, tuần trước đã nói vậy, mình suýt thì quên. Anh đành nói:

- Được rồi, cùng đi thôi, giờ đi được rồi

Nói xong bước đến bế Thế Duy.

Nhưng Thế Duy lại ôm chặt lấy Chu Thiến, bướng bỉnh nói:

- Con muốn cô cũng đi, con muốn đi với cô!

Tống Thiệu Vân lạnh lùng không muốn để Chu Thiến đi theo làm bóngđèn. Nghĩ lại xem, cô, Hi Thành và Thế Duy, ba người ở bên nhau là bứctranh hài hòa, ấm áp cỡ nào. Lại thêm một người chẳng ra làm sao? Hơnnữa cô ta còn muốn nhân cơ hội này mà bồi dưỡng tình cảm với cha con họnên mới không muốn bảo mẫu của Thế Duy đi cùng.

Cô ta đi đến bên Thế Duy, cười nụ cười cô ta cho là ngọt ngào nhất, dịu dàng nói:

- Thế Duy, cô sẽ chăm sóc con, hôm nay để cô đây nghỉ ngơi đi, cùng cô Thiệu Vân đi chơi được không

Nói xong khẽ lắc lắc đôi tay nhỏ bé của Thế Duy. Ai ngờ Thế Duy chẳng nể nang gì mà gạt tay cô ta ra, lớn tiếng nói:

- Không cần, cháu thích cô Thiến Thiến!

Tống Thiệu Vân giận muốn tát Thế Duy nhưng vì cậu bé là bảo bối Triệu gia nên đành nén giận.

Chu Thiến vẫn không lên tiếng, cô thừa nhận, cô rất muốn đi, chẳng lẽ bảo cô trơ mắt nhìn người phụ nữ này đi chơi công viên với chồng conmình sao? Không, cô chưa bao giờ hào phóng đến mức độ đó

Cho nên cô chỉ vuốt tóc Thế Duy, tỏ vẻ khó xử nhưng không từ chối

Bên kia, Triệu phu nhân vẫn yên lặng đột nhiên lên tiếng:

- Để Chu tiểu thư đi cùng đi! Có cô ấy trông Thế Duy, hai người cũng thoải mái hơn

Tống Thiệu Vân nghe xong lời này, tuy rằng không vui nhưng chẳng cócách nào. Giờ cô ta còn chưa dám công khai chống đối Triệu phu nhân, côta vẫn chưa có thực lực này

Triệu Hi Thành cũng chẳng phản đối để Chu Thiến đi theo. Không hiểusao, nghe con yêu cầu thế, anh lại cảm thấy rất vui vẻ? Thật lạ…

- Vậy được rồi, để cô Chu Thiến cùng đi nhưng Thế Duy phải ngoan nhé! Anh nói

- Thế Duy nhất định sẽ nghe lời cô! Thế Duy ra sức gật đầu

Triệu Hi Tuấn cũng đi tới nói:

- Hôm nay em cũng rỗi, em đi cùng với. Đã lâu rồi không được chơi với Thế Duy.

Thế Duy lập tức nhảy dựng lên vỗ tay hoan hô:

- Vâng! Chú là tốt nhất!

Hi Tuấn vuốt tóc Thế Duy sau đó mỉm cười nhìn Chu Thiến ở bên.

Nhìn tình cảnh này, không hiểu sao, Triệu Hi Thành chẳng hề thấy vui vẻ, trong lòng còn có cảm giác rầu rĩ. Anh nói:

- Giờ em nổi tiếng như vậy, không sợ người khác nhận ra sao?

Triệu Hi Tuấn thoải mái nhún nhún vai, cười nói:

- Em có cách mà

Mà Tống Thiệu Vân nghe được Hi Tuấn cũng đi, cảm thấy hai người nàyđi với nhau sẽ không gây trở ngại gì mình nữa thì lòng cũng thoải máilên nhiều

Đợi đến khi Triệu Hi Tuấn cải trang xong thì mọi người mới yên tâmgật đầu. Anh mặc quần áo ở nhà bình thường mà còn rộng che đi dáng người hoàn mĩ. Đầu đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm to bản che nửa mặt. Nếukhông nhìn kỹ thì thật sự là không thể nhìn ra.

- Không ai nghĩ là em sẽ đi đến công viên đông người đâu, cho dù bị ai thấy thì cũng chỉ bán tín bán nghi thôi, không sao đâu

Triệu Hi Thành thấy anh kiên trì muốn đi thì cũng chẳng có cách nào.

Bốn người ra ngoài, chia làm hai xe

Tống Thiệu Vân không chút suy nghĩ mà mở cửa xe trước của Triệu Hi Thành nhưng Thế Duy lại không đồng ý nói:

- Vị trí này là của cháu với cô Thiến Thiến.

Tống Thiệu Vân tức giận đến ngực thở phập phồng, xoay người nhìn vềphía Chu Thiến. Lúc này, người biết điều sẽ biết nên làm thế nào, cô hẳn nên bế Thế Duy ngồi qua xe của Triệu Hi Tuấn mới đúng

Nhưng Chu Thiến lại đi đến bên cửa xe, cúi người khó xử hỏi Triệu Hi Thành:

- Triệu tiên sinh, làm sao bây giờ?

Cô rất muốn ngồi ở vị trí này nhưng tình trạng thế này, chẳng biếtTriệu Hi Thành sẽ nghĩ gì, vẫn nên đem quyền quyết định giao cho anh đi. Nhưng chắc anh thương con, sẽ không từ chối yêu cầu của con mới đúng!

Triệu Hi Thành nhìn con rồi vươn đầu ra nói với Tống Thiệu Vân:

- Hay là em ngồi sau đi

Tống Thiệu Vân giận đến tái mặt. Cô phải ngồi đằng sau? Lập tức cô ta dùng sức đóng sập cửa xe rồi đi qua xe Triệu Hi Tuấn.

Triệu Hi Thành cũng chỉ nhìn thoáng qua bóng cô ta rồi lại quay đầu khởi động xe

Bên kia, Tống Thiệu Vân thấy Hi Thành cũng chẳng đi qua dỗ dành mìnhnhư trước thì không khỏi có chút lỗ mãng. Mẹ cả từng nói Thiệu Lâm tínhtình dịu dàng như nước cô hẳn phải nhẫn nhịn mới đúng. Giờ chẳng biết Hi Thành có giận không nữa

Cô ta cũng chẳng sợ Chu Thiến và Hi Thành sẽ thế nào. Chỉ dựa vàodiện mạo, dáng người kia, Hi Thành quen nhìn mỹ nữ sao coi Chu Thiến ragì. Huống chi anh còn luôn mãi nhớ nhung Thiệu Lâm, hừ, chỉ là bảo mẫuthôi…

Cô ta rất tức giận, anh còn nể nang cả bảo mẫu của Thế Duy như vậy,quá dung túng Thế Duy rồi. Tương lai sau này kết hôn với anh thì nhấtđịnh phải mau chóng sinh con, sinh càng nhiều càng tốt, như vậy mới cóthể đoạt lại lòng anh (hoang tưởng nặng gớm)

Một bên, Triệu Hi Tuấn thỉnh thoảng lại nhìn cô ta một cái, nhìn côta lúc giận lúc bức, lúc nhăn nhó lúc lại mỉm cười thì cảm thấy cô gáinày quá kì quặc. Tuy rằng rất giống Thiệu Lâm nhưng chính là hai ngườihoàn toàn khác nhau, chẳng hiểu vì sao anh lại không thấy rõ điều nàynữa

Trong xe Triệu Hi Thành

Chu Thiến vì chuyện tối qua mà còn không muốn bắt chuyện với anh. Côôm Thế Duy nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ vào sự vật bên ngoài mà nói cho Thế Duy biết đây là cái gì, đó là cái gì, Thế Duy cũng vui vẻ vỗ vỗ tay vào cửa kính, vẻ mặt rất hưng phấn. Sau đó hai người lại cùng nhau vô tayca hát. Chu Thiến cầm bàn tay nhỏ bé của Thế Duy mà vỗ vỗ, Thế Duy cũnghát theo, không khí bên trong rất vui vẻ

Triệu Hi Thành vừa lái xe vừa thỉnh thoảng nói nhìn bọn họ, hai người dều mỉm cười, bất giác Triệu Hi Thành cũng mỉm cười theo

Đi một tiếng mới đến được công viên lớn nhất thành phố

Bốn người xuống xe, Chu Thiến đặt Thế Duy xuống. Thế Duy một tay nắmtay Chu Thiến, một tay nắm tay Triệu Hi Thành, nhìn qua như thể là mộtgia đình hạnh phúc vậy

Ban đầu Chu Thiến còn sợ Hi Thành nghi ngờ cô có mục đích gì nhưng cô nhìn thoáng qua Hi Thành, thấy sắc mặt anh tự nhiên, không hề tức giậnthì cúi đầu khẽ cười, càng nắm chặt đôi bàn tay bé nhỏ của Thế Duy, cốgắng quý trọng thời gian ấm áp hiếm có này

Nhưng hình ảnh này lại khiến Tống Thiệu Vân vừa xuống xe tức giận. Cô ta vội đi qua, đứng chắn giữa Thế Duy và Hi Thành, kiên quyết pháhoại hình ảnh ấm áp kia

Triệu Hi Thành nhướng mày có chút tức giận nhưng Tống Thiệu Vân tỏ ra không thấy, kéo tay anh đi về phía bán vé nói:

- Hi Thành, chúng ta đi mua vé

Nhìn Hi Thành bị lôi đi, Chu Thiến và Thế Duy đều tỏ vẻ thất vọng. Nhưnglàm sao bây giờ, chẳng lẽ còn đi kéo anh về sao

Triệu Hi Tuấn đi đến bên bọn họ, mỉm cười, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Thế Duy. Thế Duy nhìn chú, lúc này mới mỉm cười

Hi Tuấn nói với Chu Thiến:

- Đã lâu rồi tôi không tới đây chơi, hôm nay nhất định phải chơi cho thật thoải mái

Chu Thiến nói:

- Tôi chưa từng đến đây

Trước kia phải tiết kiệm tiền, sau này làm con dâu Triệu gia cũng không cơ hội tới nơi này.

- Vậy hôm nay nhất định sẽ đưa cô đi chơi thỏa thích, bên trong có rất nhiều trò chơi vui

- Tôi sẽ không chơi mấy trò mạo hiểm đâu, nhìn đã thấy sợ rồi

Thế Duy chen vào:

- Con muốn chơi xe đụng!

Triệu Hi Tuấn vuốt vuốt khuôn mặt Thế Duy nói:

- Được rồi, tí nữa chúng ta đi chơi xe đụng

Triệu Hi Thành và Tống Thiệu Vân đi ra thì thấy tình cảnh này, mộtnam một nữ nắm tay một đứa trẻ, nam nữ nhìn nhau cười nói vui vẻ, đứatrẻ như sợi dây kết nối giữa hai người

Triệu Hi Thành lập tức trầm mặt, anh tuy rằng hận không thể phá hoạihình ảnh đó nhưng anh lại khinh thường hành động như Tống Thiệu Vân. Anh đi đến trước mặt Thế Duy, vươn tay nói:

- Ra cha bế nào

Thế Duy lập tức buông tay hai người, nhào vào lòng Triệu Hi Thành

Như một tiếng đứt phựt, mối ràng buộc này bị anh cắt đứt, anh nhinfct và Hi Tuấn không còn liên hệ gì nữa mà lòng bỗng nhiên thoải mái.

Anh khẽ cười bế Thế Duy đi vào. Tống Thiệu Vân lập tức chạy theo, Chu Thiến và Hi Tuấn cũng đi phía sau

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân