Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7113 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 179
mẹ cười.

❊ ❊ ❊

Chương 178: Mẹ cười

Chu Thiến nghe Triệu phu nhân nói thì tim đập thình thịch. Nếu có thể làm bảo mẫu cho Thế Duy thì chẳng phải là sẽ được ở lại Thế Duy? Chẳngnhững có thể dạy dỗ lại Thế Duy đang trên đà bị Triệu gia chiều sinh hưmà hơn nữa… Chu Thiến lén nhìn qua Hi Thành một cái, hơn nữa còn có thểcó cơ hội ở chung với Hi Thành, cho Hi Thành có cơ hội hiểu biết cô,chấp nhận cô, đó chẳng phải là nhất cử lưỡng tiện!

Chỉ là Triệu gia nhiều người hầu như vậy, vì sao còn phải mời bảo mẫu riêng cho Thế Duy?

Chu Thiến hỏi Triệu phu nhân điều này, Triệu phu nhân cười trả lời cô:

- Nhà tôi tuy nhiều người hầu nhưng ai cũng có việc riêng của mình, thực sự không ai có thời gian để chăm sóc Thế Duy cả ngày

Tình hình thực tế thì Triệu phu nhân cũng ngại nói ra, thực sự là vìThế Duy bình thường rất nghịc ngợm, người hầu tuy thích cậu bé nhưngcũng sợ cậu bé, thà làm chuyện khác chứ không muốn dây dưa gì nhiều. Cho nên Triệu phu nhân mới luôn muốn mời bảo mẫu riêng chuyên chăm sóc ThếDuy. Chỉ là khó chọn người, người này cả ngày đều ở bên Thế Duy nên nhất định phải là người Thế Duy thích mới được. Nhưng muốn Thế Duy chấp nhận cũng không phải là chuyện dễ.

Nhắc đến bảo mẫu, Tống Thiệu Vân không nhịn được nói:

- Bác gái, lần trước chẳng phải cháu đã giới thiệu cho bác mấy người sao?

Nếu có người của cô ta ở bên Thế Duy thì cô ta chắc chắn sẽ thu thập được tiểu ma vương này.

Triệu phu nhân nói:

- Người cháu giới thiệu Thế Duy không thích, bác có cách gì được

Tống Thiệu Vân cười nói:

- Trẻ con sao biết chọn người? Chỉ cần cho bọn họ ở chung một thời gian, thích ứng là được. Người cháu giới thiệu là người rất cókinh nghiệm chăm trẻ đó.

Triệu Hi Thành nghe đến đó, không khỏi trầm giọng nói:

- Không được, bảo mẫu phải là người Thế Duy thích thì mới tốt cho Thế Duy.

Tống Thiệu Vân không muốn kế hoạch của mình thất bại nên giận dữ với Hi Thành:

- Hi Thành, không thể chiều trẻ con như vậy được

Nghe vậy, Triệu Hi Thành lạnh mặt nói:

- Đây là con anh thì anh sẽ lo.

Tống Thiệu Vân ngẩn người, ở bên anh lâu như vậy, đây là lần đầu tiên anh nói nặng với cô như thế. Xem ra trong lòng anh đứa trẻ mới là quantrọng nhất, cô không thể so sánh được. Nếu muốn ở bên cạnh anh thì phảinhận thức rõ điều này mới được

Nhưng đáng phiền là, chính vì Thế Duy quan trọng như vậy nên cô mới hao tâm tổn sức mà muốn lấy lòng Thế Duy.

Triệu Hi Thành thấy cô không vui thì như nhìn thấy Thiệu Lâm tức giận, tim mềm lại, nói với cô:

- Người đó cả ngày ở bên Thế Duy, nếu không phải người ThếDuy thích thì Thế Duy nhất định không vui. Anh không muốn con không vui…

Thấy Triệu Hi Thành chịu nhẹ nhàng giải thích thì Tống Thiệu Vân lạivui vẻ. Triệu Hi Thành vẫn rất để ý đến cô mà, bất kể là nguyên nhân gì, bây giờ bên cạnh anh chỉ có một mình cô là đủ rồi.

Nghĩ vậy, Tống Thiệu Vân lại cười nụ cười dịu dàng mà cô ta đã cố gắng bắt chước Thiệu Lâm.

Mà đối diện, Chu Thiến nhìn bọn họ như vậy thì khó chịu đến độ suýt bẻ gãy đũa trong tay

Chu Thiến quay sang nhìn Triệu phu nhân nói:

- Triệu phu nhân, bác thấy cháu thế nào? Cháu làm bảo mẫu cho Thế Duy được không? Vừa vặn cháu mới từ quê đến muốn tìm việc làm, màcháu lại rất thích Thế Duy, bác nhận cháu được không?

Vốn cô định làm lại nghề stylist, tuy rằng đổi hình dạng nhưng kiếnthức cô có, không sợ không tìm được việc. Nhưng giờ xem ra, giành lạichồng con mới là quan trọng.

- Được!

Triệu phu nhân vội nói, bà đương nhiên mong còn chẳng được, bà nói chuyện mời bảo mẫu với Chu Thiến chính là mong muốn điều này.

- Chỉ là làm bảo mẫu cho Thế Duy rất vất, hơn nữa phải ở lại Triệu gia nữa, cô có tiện không?

Bà thấy Chu Thiến vẫn là thiếu nữ, đúng lúc hẹn hò yêu đương, nhưngchỉ cần nhận việc này thì sẽ chẳng còn thời gian mà hẹn hò nữa

Nghe thế, Triệu Hi Thành cũng theo bản năng mà ngẩng đầu nhìn Chu Thiến

Chu Thiến lắc đầu nói:

- Không sao, ở lại Triệu gia với cháu cũng không có gì phứctạp, hơn nữa cháu cũng không ngại vất vả. Vả lại, cháu rất thích ThếDuy, cháu tin cháu và Thế Duy nhất định rất hòa hợp

Nói xong, cúi đầu vuốt tóc Thế Duy:

- Đúng không Thế Duy

Tiểu Thế Duy lớn tiếng đáp”

- Đúng!

Lại khiến mọi người phì cười

Triệu phu nhân rất vừa ý với Chu Thiến, liên tục gật đầu nói:

- Cháu yên tâm, chỉ cần cháu làm tốt thì Triệu gia sẽ không bạc đãi cháu

Triệu lão gia cũng rất vừa ý, vẻ mặt tười cười

Mà Triệu Hi Thành nghe Chu Thiến đồng ý ở lại Triệu gia thì khônghiểu sao lòng lại thấy thoải mái, là vì tìm được bảo mẫu tốt cho Thế Duy sao? Triệu Hi Thành không tìm ra được đáp án.

Tống Thiệu Vân thấy việc trù tính đã lâu bị Chu Thiến nhẹ nhàng pháhoại thì hận vô cùng. Cô ta đang chuẩn bị tìm thêm vài bảo mẫu nữa, vốnđịnh để bảo mẫu của Thế Duy là người của mình thì mới dễ được Thế Duychấp nhận nhưng giờ xem ra đều là công dã tràng.

Nhưng mà… Tống Thiệu Vân nhìn Chu Thiến, diện mạo bình thường, trangphục giản dị, vừa nhìn đã biết không phải là con nhà giàu có, không biết có dễ mua chuộc không? Nếu có thể mua chuộc được thì hiệu quả lại càngtốt.

Tiểu Mạt cũng hưng phấn nắm chặt tay để dưới bàn của Chu Thiến, mắt như đang nói: Cậu lợi hại thật đấy, cách này mà cũng nghĩ ra

Bữa cơm trôi qua vui vẻ. Sau khi ăn xong, dùng chút hoa quả, ChuThiến và Tiểu Mạt ngồi thêm một lúc, cùng Triệu phu nhân hàn huyên rồimới đứng dậy cáo từ.

Thế Duy vẫn bám dính trên người Chu Thiến, mãi đến khi Chu Thiến đicũng không chịu buông, mọi người phải dỗ mãi, Chu Thiến hứa lên hứaxuống mai sẽ lại đến cùng chơi thì Thế Duy mới chịu buông cô

Triệu phu nhân cười nói:

- Thằng bé này đúng là có duyên với cháu

Chu Thiến cũng cười như thầm nói: đó là đương nhiên, cô mang thai 9tháng, từ tháng thứ 4 đã bắt đầu trò chuyện với Thế Duy, sự cố gắng nàysao có thể uổng phí được.

Mãi đến khi Chu Thiến đi rất xa rồi mà Thế Duy vẫn còn vẫy tay nhìn theo bóng dáng của cô

Triệu Hi Thành không khỏi kinh ngạc, cúi lưng bế Thế Duy lên hỏi:

- Thế Duy, sao con thích cô ấy thế

Thế Duy cúi đầu nhẹ nhàng nói:

- Cô cười trông rất giống mẹ…

Nhận thức của Thế Duy về mẹ đều từ những bức ảnh. Trong album có rấtnhiều ảnh của Thiệu Lâm, trước khi mang thai, sau khi mang thai, còn cócả lúc cô nói chuyện với con bị Hi Thành chụp lén. Nụ cười của Thiệu Lâm lúc đó rất tinh thuần nhưn gió mùa xuân. Ngẫm lại, nụ cười của cô gáikia hình như cũng vậy

Là vì thế mà anh mới thấy quen thuộc sao? Triệu Hi Thành nghĩ

Tống Thiệu Vân ở bên nghe được lời này, thiếu chút nữa thì giận đếnvẹo mặt. Có nhầm không thế, giống Thiệu Lâm nhất phải là cô mới đúng.Mắt với chả mũi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân