Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7005 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 181
mâu thuẫn.

❊ ❊ ❊

Chương 180: Mâu thuẫn

Triệu Hi Thành đích thân đưa Tống Thiệu Vân về nhà

Trong chiếc xe hơi xa hoa, Triệu Hi Thành chăm chú lái xe, Tống Thiệu Vân ngồi ở bên cạnh

Thiến Thiến thích khi Tống Thiệu Vân im lặng, chỉ cần cô ta không nói gì, lặng im ngồi đó thì anh sẽ cảm thấy ở bên chính là Thiệu Lâm. Tuyrằng như vậy có chút lừa mình dối người nhưng anh lại rất muốn hưởng thụ sự hư ảo đó. Như thể Thiệu Lâm còn sống, như thể Thiệu Lâm còn ở bêncạnh anh, như thể Thiệu Lâm chưa từng rời xa

Nếu cô ta có thể cứ im lặng như vậy, để cho anh sống trong ảo giácthì anh sẽ không ngại kết hôn với cô ta, không ngại để cô ta thay thếThiệu Lâm.

Nhưng cô ta lại cố tình không cho anh được thoải mái, cố tình làm ảo ảnh của anh tan biến.

Cũng như lúc này, Tống Thiệu Vân đưa tay trái đến trước mặt anh, ýbảo anh xem chiếc nhẫn kim cương trên tay cô ta vừa mua, vui vẻ nói:

- Thế nào? Đẹp không? Đây là hôm qua em đi cùng bạn, thấy đẹp nên mua, Nghe nói là tác phẩm đắc ý của một nhà thiết kế trang sức ởAnh, cả thế giới cũng chỉ có mấy chiếc

Nói xong lại thu tay về đùa nghịch, nhìn ngắm đầy vẻ thích thú

Triệu Hi Thành thở dài, trong lòng có chút phiền chán.

Thiệu Lâm không như thế. Thiệu Lâm không thích đi dạo phố, cô nóingày nào cũng đi dạo phố rất nhàm chán, cô nói đó là lãng phí thời gian. Cô thà tìm việc mà làm còn hơn. Cô không thích đeo trang sức vì bấttiện, ngoài những trường hợp cần thiết thì cô đều không đem trang sức ra mà khoe khoang. Thứ trang sức cô thích cũng chỉ là đôi hoa tai trânchâu đơn giản. Mỗi khi cô nói chuyện, viên trân châu lấp lánh, khiến cho nụ cười của cô càng trở nên dịu dàng

Người trước mặt này tuy bề ngoài giống Thiệu Lâm vô cùng nhưng nội tâm lại hoàn toàn bất đồng, có bắt chước cũng không được

Tống Thiệu Vân xuất hiện từng khiến anh vô cùng vui mừng, anh đã nghĩ trên đời này thực sự còn có Thiệu Lâm thứ hai. Nhưng thời gian cứ trôiqua, anh càng lúc càng hiểu rõ mình đã sai cỡ nào. Trên đời mãi mãi chỉcó một Thiệu Lâm mà thôi. Nhưng dù anh vẫn biết, dù Tống Thiệu Vân cứhao hết tâm tư bắt chước Thiệu Lâm nhưng không phải là không phải, bắtchước thế nào cũng không thể thành Thiệu Lâm được.

Tựa như nhận được món quà khiến anh mừng rỡ vô cùng nhưng vừa mở ralại phát hiện bên trong không phải là thứ anh muốn. Điều này so vớikhông nhận được quà còn đáng thất vọng hơn.

Bởi vì như thế càng làm anh hiểu được, có những điều trên cuộc đời này, đã đi là sẽ không quay về…

Tống Thiệu Vân cũng thấy Triệu Hi Thành không mấy vui vẻ, trong thờigian này anh luôn như vậy. Rõ ràng một giây trước còn tốt nhưng giây sau đã lại mặt lạnh hơn tiền, sao lại thế? Là vì cô làm không tốt sao?

Tống Thiệu Vân nhìn anh chăm chú, khuôn mặt anh góc cạnh hoàn mỹ. Đây là người đàn ông tuấn tú nhất mà cô từng gặp, tuy rằng lớn hơn cô gầnchục tuổi nhưng khí chất đàn ông của anh là điều những anh chàng trẻtuổi không thể so được. Đôi lúc anh lại nhìn cô với ánh mắt dịu dàngkhiến cô say mê. Bỏ qua điều này, anh còn là người thừa kế của tập đoànTriệu thị, đây là người chồng ước mong của bao người phụ nữ

Loại đàn ông này vốn không thiếu phụ nữ vây quanh nhưng giờ bên cạnhanh chỉ có một mình cô. Tuy rằng đây là nhờ phúc của Thiệu Lâm đã mấtnhưng có sao đâu? Chỉ cần người hưởng phúc là mình thì cô cũng chẳngngại đi bắt chước Thiệu Lâm để hấp dẫn sự chú ý của anh

Chỉ đáng tiếc, ở bên anh lâu như vậy, tuy rằng anh không tệ với cônhưng cũng chẳng có gì gọi là tiến triển. Ngay cả hôn còn không có thìđến bao giờ mới có thể kết hôn đây?

Cô không thích không khí nặng nề lúc này, nghĩ nên nói gì để hấp dẫn sự chú ý của anh.

- Mã Lệ còn cười em, sao lại tự mình đi mua nhẫn, cô ấy nói nhẫn là phải để đàn ông mua, đeo mới có ý nghĩa…

Nói xong lại lén liếc mắt nhìn Triệu Hi Thành.

Triệu Hi Thành đương nhiên nghe ra ý tứ của cô, bọn họ đã quen nhauhơn 1 năm. Tống gia thường xuyên tỏ ý muốn hai người đính hôn. Nếu nóiTriệu Hi Thành anh muốn kết hôn thì chắc cũng chỉ có là với người congái trước mặt này, bởi vì đến giờ, cũng chỉ có cô là khiến anh hơi vuivẻ lên chút. Nhưng không biết vì sao, anh không có cách nào làm chuyệnnày. Cho dù chỉ là hơi thân thiết với cô anh cũng có cảm giác tội lỗi.Bởi vì anh coi cô là Thiệu Lâm để tự an ủi mình, nhưng rõ ràng biết côta không phải là Thiệu Lâm. Bất kì hành động thân thiết nào đều khiếnanh có cảm giác như mình đã phản bội Thiệu Lâm, đây là điều anh khôngthể làm

Cô ta khiến cho anh luôn mâu thuẫn như vậy

Triệu Hi Thành thở dài, tránh nặng tìm nhẹ trả lời:

- Được, ngày mai em lại đi chọn đi, chọn được rồi gọi điện cho anh!

Sắc mặt Tống Thiệu Vân buồn bã, cúi đầu, nhẹ nhàng nói:

- Em không mua nổi một chiếc nhẫn sao? Anh biết thừa là em không phải có ý đó…

Cô cúi đầu nói, giọng nói không còn vẻ nũng nịu nữa, lúc cúi đầutrông như khi Thiệu Lâm buồn bã. Trong nháy mắt, Triệu Hi Thành lại cảmthấy đây chính là Thiệu Lâm, ảo giác này lại khiến anh cảm thấy vừa đauđớn, vừa ngọt ngào

Lòng anh lại dịu lại nói:

- Hôm nay muộn rồi, để mai bàn chuyện này đi

- Thật sao?

Tống Thiệu Vân vui mừng ngẩng đầu lên, sự đắc ý lộ rõ khiến cảm giácvừa rồi của Triệu Hi Thành bị phá tan không còn lại gì. Triệu Hi Thànhnhư ngã từ cao xuống, lòng vô cùng phiền muộn

Cũng may đã đến Tống gia, anh dừng xe trước cổng, lạnh lùng nói:

- Đến rồi, em xuống đi

Tống Thiệu Vân vươn người định hôn anh nhưng Triệu Hi Thành theo bảnnăng né đi, Tống Thiệu Vân ngẩn ra, vẻ mặt ngượng ngùng. Triệu Hi Thànhnói:

- Mau vào đi thôi!

- Anh không vào sao? Mấy hôm trước cha em còn nói muốn gặp anh!

Tống Thiệu Vân như tủi thân mà nói

Lão hồ li kia muốn gặp anh chẳng qua là muốn bọn họ nhanh đính hôn mà thôi, nghĩ vậy anh cảm thấy phiền chán nói:

- Thôi, anh không vào đâu. Cũng muộn rồi, anh phải về với Thế Duy, hôm nay nó còn đang dỗi anh

Tống Thiệu Vân thất vọng gật đầu, xuống xe cẩn thận đi vào. Chưa chờ cô ta vào cửa thì Triệu Hi Thành đã lái xe rời đi.

Nhìn bóng xe dần xa, lòng Tống Thiệu Vân trống rỗng. Cô thực sự không hiểu nổi người đàn ông này, lúc nóng lúc lạnh. Cô cũng biết trong lònganh, cô còn lâu mới bằng được Thiệu Lâm nhưng cô cũng chẳng cần, saophải đi so đo với người chết? Hơn nữa vừa rồi anh cũng đã đồng ý bànchuyện đính hôn với cô. Triệu Hi Thành luôn là người nói một không hai.Xem ra chuyện đính hôn chỉ là sớm muộn. Chỉ cần đạt được mục đích đó làđược, còn lại từ từ là được. Ngày còn dài như vậy, nhất định sẽ có ngàycô thay thế được vị trí của Tống Thiệu Lâm.

Nghĩ vậy lòng cô lại thoải mái, khe khẽ hát một bài hát rồi đi vào

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân