Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 6924 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 145
giải quyết.

❊ ❊ ❊

Chương 144: Giải Quyết

Anh em họ Hồ nghe được lời Triệu Hi Thành nói thì đều sợ đến ngây người. Hồ Giai Giai thậm chí còn ngừng khóc,kinh hãi nhìn khuôn mặt tuấn mỹ mà âm ngoan của Triệu Hi Thành

Triệu Hi Thành đi đến trước mặt Hồ Giai Giai, từ cao nhìn xuống cô ta, trong mắt tràn ngập sự khinh thường:

- Cô nghĩ rằng tôi sẽ để mặc côhết lần này đến lần khác làm tổn thương vợ tôi sao? Lần trước tôi bỏ qua cho cô cô nghĩ tôi là quả hồng nát hay sao? Không phải cố ý? Tôi thấylà cô có ý trả thù. Tôi muốn cô phải trả giá vì những gì mình đã làm

Anh quay đầu nhìn trợ lý nam quát:

- Đi gọi chủ quản của các người đến

Trợ lý nam thất kinh, nhìn Hồ Gia Hào lại nhìn Triệu Hi Thành, nhất thời không biết nên làm gì. Triệu Hi Thànhmắt sắc như đao mà nhìn anh ta:

- Còn không đi mau

Trợ lý kia run lên rồi đi ra ngoài tìm chủ quản

Hồ Giai Giai thấy chuyện đã ầm ĩ đến tậnchủ quản thì biết lần này nhất định sẽ bị công ty sa thải, trong lònghoảng hốt tới cực điểm. Cô ta vừa khóc vừa liên tục lắc đầu, nước mắtnhư mưa, lớp son phấn trên mặt nhòe nhoẹt, chật vật vô cùng. Cô ta nhìnTriệu Hi Thành rồi xin tha thứ:

- Không phải không phải…… Tôithật sự không phải cố ý, tôi tuyệt đối không phải là trả thù…… Ô ô…… Tôi biết sai rồi… về sau tôi không dám nữa… ô… xin… xin anh tha thứ chotôi, đừng để công ty sa thải tôi…

Cô ta ngập tràn hi vọng với tương lai,khát khao đứng nơi đầu sóng ngọn gió, trở thành stylist được người người mền mộ, chẳng lẽ, mọi thứ còn chưa bắt đầu đã lại kết thúc ở thời khắcnày sao?

Hồ Giai Giai càng nghĩ càng đau lòng,càng nghĩ càng sợ hãi, sớm biết như thế, cô nhất định sẽ không đi trêuchọc Tống Thiệu Lâm, nhất định không dám châm chọc, khiêu khích, diễu võ dương oai với Tống Thiệu Lâm, nếu sớm biết sẽ có hậu quả nghiêm trọngcỡ này

Cô ta cuối cùng không nói được gì, chỉ bụm mặt khóc.

Triệu Hi Thành nhìn xuống, chỉ lạnh lùngnhìn cô ta khóc. Nghe được lời cô ta nói thì cũng chỉ hừ lạnh một tiếngmà không làm gì thêm. Hôm nay phải cho cô ta chút đau đớn, để cô ta saunày có chút e ngại với Thiệu Lâm, không dám có tâm tư ý đồ gì xấu. Vềphần có cần đuổi tận giết tuyệt hay không… Anh cũng không ngại nhưng chỉ sợ Thiệu Lâm ngốc nghếch kia sẽ lại mềm lòng. Anh cũng không muốn để cô nghĩ mình là kẻ tàn nhẫn vô tình

Hồ Gia Hào thấy Triệu Hi Thành như thếthì biết hôm nay anh sẽ không bỏ qua, trong lòng lo lắng vạn phần nhưngsai là tại em mình, đầu tiên là em mình bịa đặt vu hãm vợ anh ta, giờlại làm vợ anh ta bị thương. Dựa vào tính cách của Triệu Hi Thành, chỉsợ hôm nay em gái mình không bị sa thải là không được. Nhưng em gái mình tuổi còn nhỏ, vốn tràn ngập hi vọng với tương lai, nếu vì chuyện này mà hủy đi mọi thứ, với cá tính của nó thì hẳn là sau này sẽ khó mà bướctiếp. Anh ta là anh trai sao có thể mặc kệ chuyện này?

Hồ Gia Hào bình ổn lại cảm xúc của chínhmình, thấy Triệu Hi Thành thái độ cứng rắn nhưng Triệu phu nhân đứng sau lại nhìn em gái mình với vẻ không đành lòng thì mắt sáng bừng lên. HồGia Hào biết, chuyện hôm nay nếu muốn cứu vãn được thì chỉ có thể dựavào Triệu phu nhân mà thôi

Anh ta đứng lên, bước nhanh đến bên Chu Thiến, vẻ mặt khẩn thiết nói:

- Triệu phu nhân, xin cô giơ caođánh khẽ, tôi biết đều là Giai Giai không tốt, mọi chuyện đều là nó sai. Nhưng xin cô nể tình bạn học, xin cô nể tình nỏ tuổi nhỏ không hiểuchuyện mà cho nó chút hi vọng đi. Cô cũng biết nó là đứa không biết trời cao đất rộng, cô thực sự nhẫn tâm chặt đứt đường sống của nó sao? Xincô tha cho nó một lần, sau này tôi nhất định sẽ dạy dỗ nó cẩn thận,tuyệt đối không để nó ăn nói hàm hồ, làm xằng làm bậy! Triệu phu nhân…

Càng nói giọng Hồ Gia Hào càng thấp dần đi, vẻ mặt cầu xin

Chu Thiến nhìn anh ta, thân hình cao lớncủa Hồ Gia Hào cung kính cúi người trước mặt cô. Nghĩ bình thường anh ta cũng là người được mọi người trong công ty sùng bái, bình thường cho dù là khách hàng cũng sẽ nể mặt anh ta vài phần. Chỉ sợ tới giờ chưa từngăn nói khép nép với ai như vây, vì em gái mà phải như thế, thật sự làngười anh tốt. Hồ Giai Giai sở dĩ kiêu ngạo, ương ngạnh chỉ sợ cũng làvì được cưng chiều quá nhiều, cho nên cô ta coi rằng mọi thứ phải xoayquanh cô ta, quá tự cao rồi

Chu Thiến nhìn Hồ Giai Giai ngồi trên đất mà khóc kia, cô ta cảm nhận được ánh mắt của cô, ngẩng đầu nhìn cô rồilại vội cúi đầu, không dám nhìn thẳng cô

Cô thở dài nói với Hồ Gia Hào:

- Thầy Hồ, anh có lẽ cho rằng hôm nay chúng tôi ỷ thế hiếp người. Nhưng anh ngẫm lại đi, việc ngày hômnay đổi lại là khách hàng khác thì sẽ hơn gì? Vấn đề là ở cô ấy chứkhông phải chúng tôi. Yêu Ti Lệ coi trọng nhất là thái độ phục vụ. Bấtkể thế nào, hôm nay tôi tới là khách, nhưng thái độ phục vụ của cô ấythế nào anh cũng thấy rồi đó, tôi không phải nói nhiều lời chứ. Hôm naycô ấy làm tôi bị thương, mặc kệ là cô ấy cố ý hay không cẩn thận thìcũng không tránh được bị phạt vì làm việc không chuyên tâm. Đợi chủ quản đến, tôi sẽ không nói lung tung một chữ, mọi thứ cứ để công ty quyếtđịnh đi.

Những lời này vô cùng hợp tình hợp lý, Hồ Gia Hào á khẩu không trả lời được, nhìn em gái lắc lắc đầu

Hồ Giai Giai nghe xong lời Chu Thiến thìhi vọng đang dâng lên lại tan biến, khóc càng thống thiết. Giờ cô ta đãkhông còn tâm tư oán hận Chu Thiến, lòng chỉ lo lắng cho tương lai củamình, không biết có thể bị sa thải không. Nếu thật sự không được làm ởYêu Ti Lệ thì làm ở những chỗ khác có tiền đồ gì?

Mà Triệu Hi Thành nghe Chu Thiến nói vậythì cũng hiểu ý của cô, xem ra cô không muốn làm tuyệt tình, dạy dỗ xong vẫn để cho cô ta đường sống

Ây dà… cô gái ngốc này

Lúc này, chủ quản đẩy cửa đi vào.

Cô sớm đã nghe được trợ lý kể lại mọichuyện. Nhưng dù sao trợ lý cũng là cấp dưới của Hồ Gia Hào nên vẫnkhông dám kể chuyện Hồ Giai Giai chậm trễ với khác, chỉ nói cho chủ quan rằng Hồ Giai Giai làm khách bị thương, khách đang nổi giận

Chủ quản đi vào, đầu tiên hung hăng lườm Hồ Giai Giai đang ngồi khóc kia. Sau đó nhìn Triệu Hi Thành mà cúi đầu xin lỗi:

- Xin lỗi, mọi chuyện đều là lỗi của chúng tôi, xin ngài đừng giận

Sau đó trừng mắt nhìn Hồ Giai Giai đang khóc kia mà khẽ quát:

- Còn không mau đứng lên, nhìn cô bây giờ còn ra thể thống gì nữa? Còn không mau đứng lên xin lỗi khách?

Hồ Giai Giai cũng biết nếu giờ bọn họ nói thêm nửa câu bất lợi với mình thì chắc chắn sẽ bị đuổi. Vì để cho bọnChu Thiến nguôi giận, cũng vì tranh thủ biểu hiện trước mặt chủ quan màcô ta lập tức nhào tới bên Chu Thiến nói:

- Rất xin lỗi, xin hãy tha thứ cho tôi, không phải tôi cố ý, xin tha thứ cho sự sơ sẩy lần này của tôi

Sau đó lại khẽ nói chỉ đủ cho Chu Thiến nghe được, giọng khàn khàn:

- Xin cô tha cho tôi một conđường sống, về sau tôi không dám động chạm đến cô nữa. Tôi không muốn bị đuổi khỏi trường, xin cô…

Cô ta thấy, chỉ cần Chu Thiến có thểbuông tha mình thì chỗ Triệu Hi Thành chẳng có vấn đề gì nhiều. Chỉ cầnbọn họ không nói gì thì chuyện này vẫn còn có hi vọng, anh cô ta vẫn cóchút quan hệ trong công ty.

Hồ Giai Giai hai mắt đẫm lệ nhìn Chu Thiến, trong mắt là sự cầu xin. Hồ Gia Hào ở bên cũng đầy vẻ khẩn cầu

Từ sau khi chủ quản bước vào Triệu Hi Thành cũng không nói thêm gì, giao quyền quyết định cho Chu Thiến.

Chủ quản đi tới, nhìn vết thương của Chu Thiến rồi nói:

- Vì để an toàn, vẫn là để chúngtôi đưa cô đến bệnh viện trước đi, chuyện này chúng tôi nhất định sẽ xửlý cẩn thận. Trợ lý thực tập làm cô bị thương nhất định sẽ bị xử phạtthích đáng.

Nghe vậy, anh em họ Hồ đều tái mặt. Hồ Giai Giai lại òa khóc

Chu Thiến nhìn bọn họ, yên lặng một hồi rồi đứng lên, đi đến bên Triệu Hi Thành rồi nói với chủ quản:

- Vậy đến bệnh viện trước đi

Những lời gây bất lợi với Hồ Giai Giai cô không nói nhưng bảo cô giải vây cho Hồ Giai Giai thì cô cũng không làmđược. Về phần kết quả thế nào thì để mặc công ty quyết định đi

Cô nhìn Triệu Hi Thành cười cười, khẽ nói:

- Cảm ơn anh

Rất cảm ơn anh đã tôn trọng ý kiến của cô như vậy

Triệu Hi Thành ôm eo cô, nhìn cô cười dịu dàng, nhỏ giọng nói:

- Anh muốn ăn cánh gà rán em làm lần trước

- Đơn giản thôi

Phía sau, Hồ Gia Hào thở phào nhẹ nhõmmột hơi. Chỉ cần thái độ của khách hàng không quá kiên quyết thì phíacông ty anh ta vẫn có cách, ít nhất Hồ Giai Giai sẽ không bị khai trừ

Hồ Giai Giai thì chịu đủ dày vò, sợ bọnTriệu Hi Thành thái độ cứng rắn ép công ty sa thải cô ta, mãi đến khibọn họ không nói gì mà đi ra ngoài thì tim treo nơi cuống họng cũng được thả lỏng

Lúc này, lưng cô ta bị mồ hôi lạnh tẩmướt, tóc hỗn độn, mặt đầy nước mắt, nhìn theo bóng dáng họ mà mắt lóera, cũng không biết suy nghĩ cái gì.

Đến bệnh viện, xử lý miệng vết thương xong nhưng Triệu Hi Thành cố ép cô tiêm phòng uốn ván rồi mới quay về biệt thự

Trở lại biệt thự, trời đã chạng vạng.

Chu Thiến quơ quơ ngón tay mình, cười nói:

- Em tạm thời không thể làm cánh gà rán cho anh rồi

Triệu Hi Thành ngồi ở sô pha trong phòngkhách, nghe Chu Thiến nói thì kéo cô ngồi lên đùi mình, sau đó cầm lấybàn tay bị thương của cô mà xót xa nói:

- Anh cũng không đồng ý đâu. Theo anh thấy, tốt nhất em xin nghỉ phép mấy ngày đi, chờ tay khỏi thì đilàm, tránh bị nhiễm trùng.

Chu Thiến cười khan:

- Quá khoa trương rồi đó. Cùng lắm thì mấy ngày này em làm bớt việc đi là được rồi

Triệu Hi Thành ôm eo cô, tựa đầu vào cổ cô:

- Thiệu Lâm, em luôn khiến anh lo lắng

Phải là với người đặc biệt quan tâm thìmới có thể lo lắng như vậy. Chu Thiến cười cười, trong lòng ấm áp, côvươn tay vuốt tóc Triệu Hi Thành.

Tóc anh thật ngắn, hơn cứng, vuốt vuốt còn bị đau tay nữa

Nghe nói người có tóc như vậy tính cáchrất mạnh mẽ. Nhưng dù là người cứng rắn đến đâu cũng phải có những lúcdịu dàng, giống như anh lúc này vậy

Nhưng dần dần, cổ cô bị hơi thở của người nào đó làm cho nóng rực, tay ôm eo cô cũng trở nên xấu xa

Chu Thiến quẫn bách, vội nhìn quanh nói:

- Hi Thành, đây là phòng khách, người hầu có thể đến

Triệu Hi Thành bật cười, anh ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt tối đen sâu như biển, như có sóng nước đang lay động:

- Em xấu thật, em đang nhắc anh ôm em vào phòng sao?

Mặt Chu Thiến nóng bừng như bị lửa đốt, thực sự không chịu được lời đùa cợt này của anh, cô vừa thẹn lại vừa quẫn, lắp bắp nói:

- Em…… Tuyệt đối…… Không có ý này.

Anh ôm ngang người cô, cười xấu xa:

- Không phải, em chính là có ý này, anh rất hiểu

- Không không không, anh thả em xuống, chúng ta còn chưa ăn cơm chiều

- Bây giờ chúng ta đi ăn

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân