Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 6891 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 106
chứng bệnh nghĩ mình bị hãm hại.

❊ ❊ ❊

Chương 105: Chứng bệnh nghĩ mình bị hãm hại

Mấy ngày kế tiếp là học trang điểm đơngiản, phối đồ trang sức trong cuộc sống bình thường, trang điểm cô dâuhiện đại và truyền thống. Từ đánh phấn, kẻ mi, vẽ mắt, má hồng, tô môiđều rất nhiều kiến thức. Chu Thiến lại phát huy tinh thần chăm chỉnghiên cứu của mình. Nhưng lần này Tiểu Mạt ở bên gắt gao coi chừng,thấy khi làn da bắt đầu có vấn đề thì lập tức ngăn lại nên không cóchuyện bị dị ứng nữa.

Đến thứ sáu kiểm tra, mắt Chu Thiến vì đã bôi thuốc mỡ Triệu Hi Thành đưa tới nên đã khỏi lại. Mấy ngày này, mắtcô khiến các tổ viên cười không biết bao nhiêu lần nhưng trong lòng cũng rất bội phục cô. Vương Vĩ nhìn mắt cô mà sùng bái. Lưu Văn Chí thấy vậy thì cười, lén nói với Trương Bân:

- Tiểu tử này đúng là khác người

Trương Bân hiểu thì cười nhưng không nói gì.

Lần này, trường học đã tìm người mẫu chomỗi người, sau đó quy định trong thời gian nhất định phải trang điểmxong. Chu Thiến bị chỉ định trang điểm cho người đi phỏng vấn xin việccòn Tiểu Mạt thì bị chỉ định trang điểm cho cô dâu Hàn Quốc.

Người mẫu của Chu Thiến là cô gái hơn 20tuổi, da dầu hơi đen, lông mi thưa, có mụn đầu đen. Chu Thiến đầu tiênbảo người mẫu rửa sạch mặt, bôi dung dịch kiềm dầu sau đó có cậy bớt mụn đầu đen nhưng vì sợ sẽ khiến làn da đỏ lên nên không làm nhiều.

Sắc mặt quan trọng nhất là tinh thần. Đẹp nhưng khiến người khác không nhận ra là mình trang điểm, tuyệt đốitránh trang điểm quá dày. Người mẫu này thoạt nhìn không có tinh thần,Chu Thiến tỉa lông mày cho cô dựa theo kết cấu khuôn mặt, nhìn qua sángsủa hơn nhiều.

Màu da người mẫu đen, dùng phấn trắng quá sẽ rất giả cho nên Chu Thiến chọn màu phấn tiệp với màu da nhất, chỗđen quá thì đánh phấn đậm lên để da được đều màu. Hơn nữa cũng rất chú ý vành tai và cổ, tuyệt đối không thể để cổ với mặt hai màu.

Như vậy, da người mẫu đã sáng lên nhiều.

Ánh mắt không quá sắc nét, phải vẽ mắtmới đẹp hơn được. Cho nên Chu Thiến chọn vẽ mắt nâu vàng. Sau đó lại gắn mi giả, ánh mắt đẹp hơn nhiều.

Má thì không thể quá nổi, vì da cô ấy vốn nâu nên Chu Thiến chọn màu đồng, tô lên xương gò má. Môi không nên quáđậm, vì đi phỏng vấn sẽ làm phân tán sự chú ý của người phỏng vấn nênChu Thiến chọn màu hồng nhạt, để ý vẽ viền môi, cũng đẹp hơn rất nhiều.

Bởi vì còn chưa học phối hợp trang phụcnên chỉ cần trang điểm xong là được, so với thời gian chỉ định thì cònthừa 10 phút. Người mẫu nhìn gương vui mừng, chưa từng nghĩ mình cũng có thể xinh đẹp như vậy mà nhìn lại không như đã trang điểm thì rất vuivẻ. Chu Thiến thấy cô vui mừng như vậy thì cũng có cảm giác như đã thành công.

Giáo viên đánh giá nhìn tác phẩm của côthì liên tục gật đầu, lại hỏi cô một số vấn đề chuyên nghiệp. Chu Thiếnđều đáp trôi chảy, giáo viên rất vừa lòng, nhìn cô tán thưởng, tất nhiên Chu Thiến đạt loại tốt. Chu Thiến vui vẻ liên miệng cảm ơn.

Mà Tiểu Mạt tuy hơi lâu nhưng vì ở bênChu Thiến nên cũng chăm chỉ luyện tập mà cũng được điểm tốt. Trương Bâncó thực lực, đương nhiên loại tốt. Vương Vĩ, Vương Lâm loại khá. Lưu Văn Chí là loại tốt nhưng chấm vớt. Bởi vì khi thầy giáo nhìn tác phẩm củaanh thì trầm ngâm hồi lâu mới do dự cho ưu. Lý San cũng loại khá, vốn ủrũ nhưng thấy lần này cũng nhiều bạn học được loại khá, cảm thấy mìnhkhông phải kém cỏi nhất, vẫn còn cơ hội nên mới thở phào.

Mà Triệu Viện Viện là người có thành tích kém nhất. Bởi vì đồ dùng của cô quá kém nên má, mắt trang điểm lên nhìn không đẹp, mắt thì như bị đánh, má thì như mông khỉ, người mẫu cũng tái mặt. Giáo viên nhìn tác phẩm thì thẳng thắn nói nguyên nhân là do dụngcụ của cô nhưng nghĩ thành tích trước đó của cô cũng không tệ nên vẫncho qua. Có điều vẫn tế nhị nói:

- Muốn trang điểm tốt thì nênchuẩn bị đồ dùng cho tốt trước. Nếu em còn muốn tiếp tục làm nghề nàythì giai đoạn đầu nên đầu tư một chút

Những lời này khiến Triệu Viện Viện cúiđầu, sắc mặt trắng bệch. Bọn Chu Thiến ở cách đó không xa nhìn cô, trong lòng cũng không thoải mái.

Kiểm tra xong, mọi người lần lượt rờikhỏi phòng thực hành. Chu Thiến và Tiểu Mạt đi về được một quãng thì Chu Thiến đột nhiên nhớ đã để quên dung dịch kiềm dầu ở trường. Cô nhớ tớilời Trương Bân thì hơi hoảng, vội nói với Tiểu Mạt:

- Mình quên một thứ, cậu ở đây chờ nhé

Tiểu Mạt nói:

- Để mình đi cùng

Chu Thiến cười lắc đầu:

- Không sao, hôm nay cậu vẫn không khỏe, đừng chạy. Mình đi nhanh thôi, không lâu đâu

Chu Thiến chạy tới phòng thực hành, vừađịnh đẩy cửa vào thì nghe thấy có tiếng khóc ri rỉ bên trong. Chu Thiếnnhẹ nhàng đẩy cửa đã thấy Triệu Viện Viện gục xuống bàn khóc. Chu Thiếnthở dài, trong lòng nghĩ đến an ủi nhưng vừa nghĩ đến ánh mắt cảnh giáctrước đó cô ấy nhìn mình, lời nói lại nghẹn lại.

Cô đi đến bàn mình lấy đồ, kiểm tra cẩn thận, xác định không có ai động chạm thì cất vào túi, chuẩn bị rời đi.

Nhưng vừa quay đầu lại thấy Triệu Viện Viện hai mắt rưng rưng, lạnh lùng nhìn cô nói:

- Giờ cậu vừa lòng chưa, cậu cố ý quay lại xem mình thê thảm thế nào đúng không? Cậu xem được rồi đó! Vừa lòng chưa

Chu Thiến nghe xong, giận vô cùng, hừ lạnh nói:

- Mình quay về lấy đồ để quên. Trong lòng mình cậu vốn chẳng quan trọng đến mức đó.

Triệu Viện Viện cười lạnh một tiếng, liền xoay người đi. Trong lòng Chu Thiến có lửa giận vô danh, cô bước đếnbên cô ấy, trầm giọng nói:

- Triệu Viện Viện, tôi vẫn coi cô là bạn, tự hỏi cũng chẳng làm chuyện gì quá đáng với cô, sao cô nói tôi như vậy.

Triệu Viện Viện đứng lên, thân mình gầy yếu vì khóc nhiều mà hơi run, điều này khiến cô ta có vẻ đáng yêu

- Coi tôi là bạn? Vậy sao cô muốn tôi đi sai đường?

- Chỉ sai đường?

Chu Thiến bất ngờ nhưng lập tức hiểu ra:

- Cô nói chuyện kiểm tra phác họa?

- Đúng

Triệu Viện Viện bị phẫn.

- Tôi cũng luôn coi cô là bạn nhưng không ngờ cô vì muốn vào công ty mà muốn hại tôi

- Hại cô?

Chu Thiến phì cười:

- Bạn học Triệu Viện Viện, có phải cô mắc chứng bệnh hoang tưởng luôn nghĩ mình bị hãm hại

Triệu Viện Viện đứng lên:

- Cô đừng có chối. Thầy giáo nóitôi phác họa đẹp, hơn nữa cũng được điểm tốt chứng tỏ phương pháp củatôi là đúng. Cô cũng được loại tốt, chưa biết chừng là dùng cách của tôi nhưng cậu lại muốn tôi không làm như thế. Đó chẳng phải hại tôi thì làthế nào? May mà tôi không tin cô.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân