Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7096 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 186
khiêu khích.

❊ ❊ ❊

Chương 185: Khiêu khích

Triệu Hi Thành vội nắm chặt lấy nắm đấm cửa, cố gắng khống chế bảnthân. Chẳng qua chỉ là một bài hát trẻ con bình thường, đứa trẻ nàochẳng biết, không cần phải nghĩ nhiều, rời đi thôi, đi thôi

Nhưng chẳng hiểu sao hai chân như mọc rễ, không thể động đậy

Tiếng hát dịu dàng của cô chậm rãi hòa vào ban đêm yên tĩnh, khôngquá hay nhưng lại lặng lẽ chảy vào tim người khác. Triệu Hi Thành nghemà cả người lặng đi, đáy lòng cũng yên tĩnh lại

Bên trong, Thế Duy nghe hát mà mí mắt nặng lại, lập tức chìm vào giấc ngủ. Chu Thiến ngồi bên cậu bé khe khẽ hát rồi đắp lại chăn cho ThếDuy. Đêm đầu hạ vẫn còn khá lạnh

Thế Duy khẽ trở mình, ý thức càng lúc càng mơ hồ, trước khi ngủ còn lẩm bẩm:

- Cô hát hay quá….

Sau đó nhắm tịt mắt lại, chìm vào giấc mơ…

Chu Thiến nhìn cậu bé khẽ mỉm cười. Dưới ánh đèn ngủ, mắt Thế Duynhắm tịt, lông mi đen dài như hai cây quạt nhỏ, má phúng phính đỏ au,môi hơi cong cong. Thật sự là rất đáng yêu.

Chu Thiến cúi người khẽ hôn lên má cậu bé, nhìn Thế Duy ngủ mà lòngcô vô cùng thỏa mãn. Nếu sau này ngày nào cũng được nhìn Thế Duy ngủ thì đúng là chuyện vô cùng hạnh phúc

Chắc chắn cậu bé đã ngủ, Chu Thiến bắt đầu lấy quần áo đi tắm. Ngườilàm trong Triệu gia có phòng tắm riêng, tuy rằng cô ngủ cùng phòng vớiThế Duy nhưng không được sử dụng nhà vệ sinh của cậu bé. Chắc Triệu giasợ người lạ làm lây bệnh cho Thế Duy

Giờ đãi ngộ của Triệu gia cho Chu Thiến kém khi xưa rất nhiều, tuyrằng không quen nhưng cô cũng hiểu thân phận của mình. Hơn nữa cô cũngkhông quá để ý những chuyện này

Lấy quần áo xong, Chu Thiến mở cửa ra, vừa mở cửa đã thấy Triệu HiThành đứng bên ngoài, tay đặt trên nắm đấm cửa, vẻ mặt có chút hoảnghốt, xem ra là đứng ở ngoài này từ lâu

Thấy Chu Thiến đi ra, Triệu Hi Thành chấn động, đôi mắt đen thâm sâu nhìn cô, vẻ mặt có chút xấu hổ

Lòng Chu Thiến dâng lên cơn tức giận. Những lời lúc trước anh nói với Triệu phu nhân đã khiến cô không thoải mái, giờ lại còn đứng ngoài nghe lén. Cô khiến anh nghi ngờ đến thế sao? Tuy rằng cô muốn tiếp cận anhnhưng ít nhất đến giờ còn chưa hành động gì hết. Cô chưa từng mong anhsẽ tốt với mình, dù sao với anh mà nói cô chỉ là một người xa lạ. Nhưngcũng nên có sự tôn trọng cơ bản, chẳng lẽ sự tôn trọng, thấu hiểu củaTriệu Hi Thành chỉ dành cho người anh ấy yêu quý, người khác không thểcó sao?

- Triệu tiên sinh, anh ở đây làm gì?

Ba chữ “đại thiếu gia” đánh chết Chu Thiến cũng không nói

Giọng nói của cô nhàn nhạt khiến Triệu Hi Thành nhíu mày, trong Triệu gia này có ai dám nói năng với anh như thế? Nhưng ở bên ngoài nghe lénbị người biết cũng chẳng phải là chuyện hay ho. Triệu Hi Thành có chútđuối lý, nhất thời cũng không tìm được lí do gì thích hợp

- Tôi… tôi…

Lạ thật, đây là nhà anh, anh là chủ nhân nơi này, anh ở đâu làm gìsao phải giải thích cho một bảo mẫu. Anh rất muốn trách cứ cô hai câu,để cô hiểu rõ thân phận của mình nhưng nhìn vẻ mặt tức giận của cô thìnhững lời trách cứ lại nuốt ngược vào trong.

Chu Thiến rất bực bội:

- Triệu tiên sinh, anh sợ tôi sẽ có thủ đoạn xấu gì với Thế Duy sao?

Tuy rằng bây giờ cô với anh chỉ là người xa lạ nhưng trong lòng ChuThiến anh vẫn là người chồng chung chăn chung gối, sớm chiều bầu bạn. Cô không như mọi người sợ hãi anh, trong lòng có gì bất mãn thì cứ nóithẳng như trước kia.

Nhưng Triệu Hi Thành lại không chấp nhận được như vậy, lời của cô khiến anh có phần mất mặt.

Anh giận tái mặt đến, lạnh lùng nói:

- Chu tiểu thư, xin hãy chú ý thân phận của mình, đây là thái độ với ông chủ của cô sao? Cô nên hiểu, bất kể tôi làm gì, nghĩ gì cũng không phải là chuyện cô có thể can thiệp

Anh khẽ chỉ vào cô, trong mắt đầy sự khinh thường.

Chu Thiến càng tức giận, cô khẽ đóng cửa lại, tránh để hai người cãicọ làm ảnh hưởng đến Thế Duy. Một động tác nhỏ này khiến Triệu Hi Thànhgiật mình, lửa giận bị cô châm lên tiêu tan hơn nửa. Xem ra cô vẫn rấtquan tâm Thế Duy, ít nhất vừa rồi chính anh cũng không nghĩ là mình cóthể sẽ đánh thức Thế Duy. Nhưng những lời sau đó Chu Thiến nói lại khiến lửa giận trong lòng anh bốc lên bừng bừng

Cô nói:

- Triệu tiên sinh, lời này của anh không đúng rồi! Anh đúnglà ông chủ, anh trả tiền lương nhưng tôi phải bỏ sức. Theo lý mà nóichúng ta là quan hệ ngang hàng, nếu anh tôn trọng tôi thì đương nhiêntôi cũng sẽ tôn trọng anh. Nhưng anh lại lén lút đứng ngoài nghe lénchúng tôi nói chuyện. Anh là cha của Thế Duy, anh có thể quang minhchính đại đi vào, anh muốn nghe gì? Giờ tôi ở trong, là mọi người xếpcho tôi ở đó, một khi đã vậy thì anh nên tôn trọng chút quyền riêng tưcủa tôi được chứ? Tôi đương nhiên không có quyền can thiệp vào việc củaanh nhưng bảo vệ chút quyền của mình chắc không sai chứ?

Những lời này tuy là thấp giọng nói nhưng lại rất hùng hồn, giọng nói hơi sẵng, đôi mắt trong suốt không chút sợ hãi nhìn anh, đôi mắt đenláy dưới ánh đèn như lóe lên, bắn thẳng vào lòng anh khiến anh có mộtcảm giác kì dị.

Lời nói quen thuộc, vẻ mặt quen thuộc…

Thiệu Lâm cũng từng thẳng thắn chỉ trích anh như vậy, nói anh hoàntoàn không biết tôn trọng người khác, nói anh chẳng bao giờ suy nghĩ cho cô… anh nhìn Chu Thiến, lửa giận trong nháy mắt biến mất

Cô gái này dường như cũng giống Thiệu Lâm vậy, sẽ không khuất phụctrước bất kì hoàn cảnh nào, nhưng có thật thế sao? Có lẽ cô ta khôngbiết hậu quả mà lỗ mãng rồi, một khi biết sẽ bị anh sa thải, mất đi công việc lương cao này nhất định sẽ hối hận mà xin lỗi anh. Dù sao trên đời này cũng chẳng có mấy người giống Thiệu Lâm, biết rõ sẽ khổ nhưng vẫnkhông chịu khuất phục?

Lập tức, Triệu Hi Thành hừ lạnh nói:

- Cô giờ nói hay lắm nhưng cô có biết hậu quả không? Cô sẽmất đi công việc này, tôi không thích loại người tự cho mình là đúng như cô, không biết nặng nhẹ gì cả

Chu Thiến sắp bị anh làm cho tức chết, rõ ràng la anh sai, cô cũngkhông mong anh sẽ xin lỗi nhưng không ngờ anh lại lấy thân phận ra đểđàn áp cô, Triệu Hi Thành đúng là người bá đạo, âm hiểm

- Triệu tiên sinh, tôi biết anh sẽ không làm như thế. Anhbiết tôi thực sự quan tâm đến Thế Duy, tôi có thể nói tôi quan tâm đếnThế Duy không kém gì anh cả. Mất đi người làm như tôi thì mất mát là Thế Duy, là các anh, tôi nghĩ làm giám đốc một xí nghiệp lớn trong nước thì anh sẽ rõ điều này. Anh sẽ không sa thải tôi. Hơn nữa những lời tôi vừa nói không phải là tự cho là đúng, cũng không phải là không biết nặngnhẹ. Những lời anh nói tôi không thể chấp nhận. Được rồi! Triệu tiênsinh, nếu anh không sa thải thì tôi xin phép đi tắm, không tiếp!

Triệu Hi Thành bị những lời này của cô làm cho á khẩu, trơ mắt nhìncô lạnh lùng đi qua. Càng khiến anh giận là cô lại nói đúng, anh sẽkhông sa thải cô. Dù sao tìm được bảo mẫu thích hợp mà quan tâm đến ThếDuy như vậy thật không dễ, không phải cứ có tiền là được

Anh xoay người nhìn theo cô đi xuống tầng, lúc đến chỗ rẽ cô cònnhướng mắt lườm anh một cái đầy khiêu khích. Đúng, đó tuyệt đối là khiêu khích. Sau đó cô bình tĩnh di xuống tầng, tao nhã, kiêu ngạo như côcông chúa khiến anh hận đến ngứa răng

Sao lại thế, sao anh lại cảm thấy cô giống Thiệu Lâm. Triệu Hi Thànhtức giận vô cùng. Thiệu Lâm ôn nhu tao nhã, Thiệu Lâm xinh đẹp hàophóng, cô gái quê mùa kia có thể so sánh sao? Đùa gì chứ, còn dám chốngđối uy hiếp hắn, chờ anh tìm được người thích hợp thì sẽ lập tức đá côđi

Triệu Hi Thành cúi đầu mắng thầm hai tiếng sau đó đi về phòng, vốnđịnh đóng sập cửa phòng cho đỡ giận nhưng đột nhiên lại nhớ đến lúc ChuThiến khẽ đóng cửa phòng thì thẩm chửi đổng, nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó ngã xuống giường, vùi đầu vào gối, buồn bực không thôi.

Trong đầu anh hiện lên đủ mọi cách để xả giận nhưng lại hoàn toànkhông ý thức được, dường như đã lâu rồi anh không hề để ý đến người congái nào như vậy

Mà bên kia, Chu Thiến giận đến suýt thì xé rách quần áo. Hi Thànhchết tiệt,Hi Thành thối tha, đồ bá đạo, đợi có ngày cô quay lại bên anhthì nhất định sẽ bắt anh xin lỗi vì chuyện hôm nay

Chỉ là thực sự sẽ có ngày đó sao? Vốn cô còn định cố gắng tiếp cậnanh nhưng giờ nếu thực sự làm thế thì anh sẽ nghĩ mình là loại phụ nữtâm cơ, đến lúc đó sẽ phản tác dụng mà thôi

Chuyện thật sự không dễ như cô nghĩ. Chu Thiến khẽ thở dài. Đừng tứcgiận, nhất định sẽ có cách, sẽ có cơ hội, chồng và con đâu thể dễ dàngbỏ qua được

Sáng sớm hôm sau, Chu Thiến làm vệ sinh cho Thế Duy xong, bế Thế Duy xuống lầu ăn sáng

Vừa mở cửa phòng đã thấy Triệu Hi Thành cũng từ phòng đi ra. Anh mặcâu phục màu đậm, caravat sọc chéo màu đậm. Tóc chải gọn gàng để lộ ravầng trán cao, mấy sợi tóc rủ xuống lông mày khiến người ta không nhịnđược mà muốn vươn tay vuốt nó đi

Vẻ mặt Chu Thiến bình tĩnh nhìn anh khẽ chào:

- Triệu tiên sinh

Thôi đi, tuy rằng người kia có chút đáng ghét nhưng so ra hôm qua anh cũng bị cô làm cho tức giận, coi như là hòa nhau.

Thế Duy nhìn thấy cha thì vội nhào qua, vui vẻ kêu:

- Cha ơi

Triệu Hi Thành đón lấy cậu bé, mỉm cười nói:

- Tối qua Thế Duy ngủ ngon không?

Thế Duy vươn bàn tay nhỏ bé vuốt mặt anh mà nói:

- Có ạ, cô hát hay lắm, cha thích nghe không, bảo cô hát cho nhé

Thế Duy nói vậy khiến Chu Thiến có chút thẹn mà Triệu Hi Thành lại quay sang nhìn cô, khóe miệng như khẽ cười

Hôm nay cô mặc áo trắng, quần vàng nhạt, tóc xõa ngang vai, tóc máiphủ trán, đôi mắt to có thần thái. Hai tóc vén sau mang tai để lộ đôihoa tai trân châu chiếu vào mặt cô khiến làn da cô càng thêm trắng trẻo, mịn màng

Lần đầu tiên Triệu Hi Thành nhìn kĩ cô như vậy, nhìn kỹ thì mới thấy, thì ra cô cũng có chút đặc sắc

Tiểu Thế Duy cũng không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, tiếp tục nói:

- Cha ơi, cha đã nói chủ nhật dẫn con đến công viên, con biết mai là thứ bẩy, ngày mai… ngày mai chính là chủ nhật

Nhìn con yêu xòe tay tính ngày, Triệu Hi Thành phì cười. Chỉ đến lúcnày, Chu Thiến mới cảm thấy đây chính là Triệu Hi Thành từng dịu dàngvới cô trước kia

- Được, cha nói lời giữ lời, nhất định sẽ đưa Thế Duy đi

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân