Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 6980 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 174
thế duy.

❊ ❊ ❊

Chương 173: Thế Duy

Những lời Tiểu Mạt nói khiến Chu Thiến cả đêm khó ngủ, vừa nhắm mắt lại thì lại như thấy cảnh Hi Thành và ngườiphụ nữ khác ở bên nhau. Cảm giác đau đớn, chua xót này khiến tim ChuThiến thắt lại

Hi Thành, chỉ hai năm cũng đủ để anh quên em sao? Tình yêu của anh dành cho em chỉ thế thôi sao?

Giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống, thấm ướt gối đầu

Như là cảm nhận được sự đau đớn của Chu Thiến, Tiểu Mạt lặng lẽ nắm tay cô nói:

- Chuyện này không thể trách Hi Thành…

Cô thở dài:

- Ngày mai cậu nhìn thấy người đàn bà kia thì sẽ biết…

Lòng Chu Thiến đau đớn, người phụ nữ đóđến tột cùng là thần thánh phương nào mà có thể khiến Hi Thành chấp nhận cô ta trong thời gian ngắn như vậy?

Lăn qua lăn lại, vất vả lắm mới chịu đựng được đến khi trời sáng. Chu Thiến đứng lên, rửa mặt qua loa rồi chỉnhtrang dung nhan. Hôm nay là lần đầu tiên gặp Hi Thành và con, tuy rằngkhông còn vẻ đẹp của Thiệu Lâm nhưng nhất định cũng phải gọn gàng sạchsẽ, cho bọn họ, nhất là con yêu có ấn tượng tốt

Nhưng Tiểu Mạt lại nói với cô:

- Tốt nhất là để chiều đi, như vậy vừa khéo lúc Hi Thành tan tầm, ban ngày anh ấy thường không ở nhà

Bất đắc dĩ, Chu Thiến đành chờ đợi đến chiều, cả ngày lòng như mèo cào, khó chịu muốn chết

Vất vả lắm mới đến 5h chiều, hai người chuẩn bị rồi đi đến biệt thự Triệu gia.

Giờ là đầu hạ, buổi chiều cũng không quá nắng gắt, nắng chiếu lên người tuy nóng nhưng cũng không quá khó chịu

Trên đường đi, Chu Thiến và Tiểu Mạt muaít đồ chơi, quần áo cho Thế Duy. Tiểu Mạt lấy một thanh kiếm lớn có nhạc đưa cho Chu Thiến nói:

- Mua cái này cho Thế Duy đi, thằng bé nhất định rất vui

Chu Thiến nhìn nhìn thanh kiếm cao nửa thước, chỉ nói:

- Chỉ sợ Thế Duy chẳng cao hơn cây kiếm này là mấy! Thằng bé chơi được sao?

Tiểu Mạt cười:

- Cậu đừng xem thường Thế Duy.Thằng bé nghịch ngợm lắm, rất thích đao kiếm, ô tô… càng to nó càngthích. Mới hai tuổi mà đã bắt người làm chơi trò cảnh sát bắt cướp, vẻnghiêm túc, lạnh lùng khi bắt cướp làm đám người hầu ai cũng sợ đó

Đó chẳng phải thành tiểu ma vương sao!Chu Thiến không thể tưởng tượng nổi cảnh một đứa bé cầm cây kiếm cao gần bằng mình rồi chơi trò đuổi bắt với một đám người lớn

- Cũng khó trách, mọi người đềuthương thằng bé vừa chào đời đã mất mẹ. Hơn nữa Duy Duy còn là cháutrưởng của Triệu gia, lại đáng yêu như thế. Triệu phu nhân lúc nào cũngcoi thằng bé là bảo bối, cứ không gặp là nhắc. Triệu Hi Thành lại càngchẳng cần nói, bắt anh ấy quỳ xuống làm ngựa cho con cưỡi cũng được chứđừng nói chuyện khác

- Cứ cưng chiều như vậy chẳng phải sẽ khiến Thế Duy sinh hư sao? Lòng Chu Thiến có chút bất an

Tiểu Mạt cười vỗ vỗ vai cô:

- Đừng lo, giờ Thế Duy đáng yêu lắm

Vậy còn sau này? Chờ con dần lớn lên,biết mình thể muốn gió được gió muốn mưa được mưa, kia chẳng phải là sẽphát triển theo hướng ăn chơi trác táng?

Đây chính vấn đề lớn…… Chu Thiến nhíu mày.

Nhưng giờ cô có thể làm gì? Ngay cả vào Triệu gia cũng là phải nhờ Tiểu Mạt giúp…

Lòng Chu Thiến rất buồn, Tiểu Mạt cũnghiểu tâm tình của cô nhưng chuyện này cô cũng chẳng có cách nào, chỉ cóthể vỗ vai Chu Thiến mà an ủi

Hai người đi đến Triệu gia

Khác hẳn với hôm qua bị chặn ở ngoài cổng, lần này bảo vệ nhìn thấy Tiểu Mạt thì đã vội mở cửa chào hỏi:

- Lâm tiểu thư, hôm nay đến thăm tiểu thiếu gia sao!

Tiểu Mạt cũng cười chào hỏi bảo vệ

Bảo vệ nhìn thấy Chu Thiến, nhận ra cô thì nói:

- Thì ra tiểu thư đây là bạn của Lâm tiểu thư. Hôm qua ngại quá, thái độ không tốt, đừng quá so đo

Chu Thiến lắc đầu nói không sao

Hai người đi vào cổng, xuyên qua sân cỏ, lúc sắp vào phòng khách thì lại nghe một trận ồn ào từ hoa viên truyền tới

Tiểu Mạt cẩn thận nghe rồi cười nói:

- Duy Duy và người hầu chắc lại chơi trò cảnh sát bắt trộm, nào, mình dẫn cậu qua xem

Chu Thiến nghe thấy tiếng gào non nớt của một đứa trẻ trong những âm thanh hỗn loạn đó thì biết đây chính làtiếng của Thế Duy lòng không khỏi nóng lên, vội bước về phía hoa viên.Tiểu Mạt nhìn cô vội vã như vậy thì mỉm cười cũng đi theo

Vừa tới gần hậu hoa viên, còn chưa đứngvững thì đã có một cục gì đen nhánh nhằm thẳng về phía mình. Theo bảnnăng, Chu Thiến né đi, sau đó lại nghe Tiểu Mạt hét lớn. Chu Thiến quaylại nhìn, quần áo trắng tinh của Tiểu Mạt bị một cục bùn ném lên. Vẻ mặt Tiểu Mạt cau có mà cúi đầu nhìn quần áo mình bị dính bùn. Sau đó, mộtgiọng nói non nớt lại truyền tới:

- Hay quá! Trúng rồi

Nói còn chưa rõ ràng nhưng vẫn có thể hiểu được ý của cậu bé

Lòng Chu Thiến hơi động, theo tiếng nhìnlại, chỉ thấy có 7,8 người hầu chân tay luống cuống đứng ở đó nhìn haingười, quần áo ai nấy cũng đầy bùn. Mà một cậu bé đáng yêu từ phía sauđi ra, tay đen ngòm, đôi mắt to tròn ngây thơ mở to mắt nhìn cô, ánh mắt đầy sự tò mò, cậu bé ngây ngô hỏi:

- Cô là ai?

Chu Thiến biết trước mắt mình đây chínhlà cục cưng Thế Duy mình đã mang thai chín tháng mười ngày, nhìn cậu bétrước mặt, so với trong bức ảnh thì có vẻ lớn hơn nhiều. Làn da cậu bésáng hồng như da Thiệu Lâm, nhưng đôi mắt đen nhánh lại giống Hi Thànhhơn. Cậu bé mặc áo ở nhà kẻ caro, ngực buộc yếm màu xanh và quần màuxanh thêu chữ hỉ. Nhìn trông vô cùng đáng yêu, đáng yêu đến độ Chu Thiến hận không thể lập tức đi qua mà ôm lấy cậu nhóc vào lòng, Nhưng cô sợlàm Thế Duy sợ nên dù kích động cỡ nào cũng không dám làm gì

Cô cứ đứng đó mà nhìn Thế Duy chăm chú, trong mắt ngập tràn tình yêu thương

Tiểu Thế Duy cũng yên lặng nhìn Chu Thiến không chớp mắt. Mãi sau này, Chu Thiến hỏi cậu nhóc:

- Vì sao lúc đó nhìn mẹ như vậy?

Thế Duy nghĩ nghĩ rồi nói:

- Vì con rất thích

Tiểu Mạt thấy bọn họ nhìn nhau như vậy thì không khỏi buồn cười, đi tới ngồi xổm bên cạnh Thế Duy:

- Duy Duy, con không ngoan, conlàm bẩn quần áo của mẹ nuôi! Mẹ nuôi lại mua rất nhiều đồ chơi cho con,nhưng giờ không cho con nữa

Lúc này Tiểu Thế Duy mới để ý đến cây kiếm lớn trên tay Chu Thiến, đôi mắt to đáng yêu lập tức tỏ vẻ thèm muốn

Chu Thiến thấy cậu nhóc như thế thì vộicầm lấy thanh kiếm đưa cho cậu bé, hồn nhiên quên đi chính mình vừa mớinói là không thể chiều hư trẻ con. Tiểu Mạt nhìn mà miệng giật giật.

Thế Duy đón lấy thanh kiếm, lập tức hoan hô sau đó đi đến bên Tiểu Mạt, hôn chụt lên má cô rồi nói:

- Thơm một cái là hết đau ngay!

Nhìn thấy cậu nhóc đáng yêu như vậy, Tiểu Mạt cũng thơm lại cậu bé một cái thật kêu khiến Chu Thiến hâm mộ vôcùng. Cô không nhịn được cũng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nói với Thế Duy:

- Thế Duy, dì mua kiếm lớn cho con, dì cũng muốn thơm

Cô nhìn cậu nhóc đầy chờ đợi

Tiểu Thế Duy như do dự hồi lâu, mắt tochớp chớp, đang lúc Chu Thiến sắp thất vọng thì cậu bé lại đột nhiênchạy vào lòng cô, sau đó thơm lên má cô một cái thật kêu

Rốt cuộc Chu Thiến không nhịn được mà ôm cậu bé thật chặt như thể lấy được vật báu, mắt cũng nóng bừng

Thân mình nho nhỏ mềm mại vẫn còn thơm mùi sữa ùa vào lòng cô, đây chính là bảo bối mà cô yêu thương nhất

Đúng lúc này, phía sau lại vang lên mộttiếng nói quen thuộc, trầm thấp, hùng hậu, giọng nói xuất hiện trongnhững giấc mơ hàng đêm của cô

- Thế Duy, đang làm gì thế?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân