Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7108 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 188
ánh trăng.

❊ ❊ ❊

Chương 187: Ánh trăng

Buổi tối, tắm cho Thế Duy xong, dỗ cậu bé lên giường ngủ, Chu Thiếnthấy còn sớm mà cũng chẳng có tâm tình đọc sách nên đi xuống lầu, ra hoa viên tản bộ.

Ánh trăng như nước chiếu vào hậu hoa viên, chiếu lên lớp lá cây dàylấp loáng. Chu Thiến đi về phía lương đình, thưởng thức ánh trăng sáng,hương thơm cỏ cây, cảm thấy thật vui vẻ, thoải mái

Chu Thiến tựa vào cây cột sơn son, nhìn từng gốc cây ngọn cỏ tronghoa viên, hồi tưởng lại trước kia khi mình cùng Hi Thành ở đây nắm taytản bộ, thì thầm nhỏ nhẹ, dịu dàng ôn nhu. Khi đó, ánh mắt anh nhìn côcòn dịu dàng hơn ánh trăng kia nhưng bây giờ… Chu Thiến thở dài, chỉ ecòn lạnh hơn băng tuyết…

Không sao, Chu Thiến thầm tự cổ vũ mình. Giờ mới tiếp xúc được mấyngày, chỉ cần ở chung lâu, tiếp xúc nhiều thì nhất định Hi Thành sẽ chú ý đến mình. Nhưng điều đáng mừng là, cô phát hiện Thế Duy là đứa trẻngoan, trước kia ngang bướng hoàn toàn là vì người lớn chiều hư, chỉ cần dạy dỗ cẩn thận, kiên nhẫn giảng giải thì nhất định cậu bé sẽ thành đứa trẻ ai thấy cũng yêu. Chỉ mấy ngày thôi mà Thế Duy đã thay đổi rấtnhiều rồi đó thôi

Bất kể cuối cùng Hi Thành có chấp nhận cô hay không, bất kể cô có thể trở lại bên Hi Thành và con hay không, lần này trở về Triệu gia tuyệtđối là đáng giá!

Đang nghĩ, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân khe khẽ

Chu Thiến quay đầu nhìn lại, một bóng người cao lớn chậm rãi hiện ra trước mắt, đến gần mới nhìn rõ đó là Triệu Hi Tuấn.

- Hi!

Chu Thiến nhẹ nhàng chào hỏi, khẽ mỉm cười.

Nghe thấy tiếng, Triệu Hi Tuấn ngẩn ra, hiển nhiên không nghĩ ở đâycòn có người, thấy là Chu Thiến thì mỉm cười chào, anh bước tới ghế đácẩm thạch mà ngồi bên cạnh Chu Thiến

- Muộn thế rồi còn chưa ngủ? Chu Thiến hỏi

- Ngủ suốt chiều nên giờ bị mất giấc, còn cô? Triệu Hi Thành hỏi lại

- Tôi cũng không ngủ được

- Sao thế? Có tâm sự? Thế Duy rất bướng bỉnh à?

Chu Thiến vội lắc đầu:

- Không đâu, Thế Duy ngoan lắm, tôi rất thích thằng bé

Đúng là có tâm sự chẳng qua nếu nói ra chỉ sợ anh sẽ sợ chết khiếp mất

- Cô và Thế Duy thật có duyên, Thế Duy chưa từng gần gũi với người ngoài nào như thế cả

- Có lẽ tôi có phép thuật. Chu Thiến nháy mắt tinh nghịch nói

Triệu Hi Tuấn cúi đầu cười, tóc trước trán khẽ lay động, mắt phượnglưu chuyển dưới ánh trăng. Anh ngẩng đầu nhìn Chu Thiến, dưới ánh trăng, mái tóc cô bóng lên dưới ánh trăng, khuôn mặt biến mất trong bóng tối,đôi mắt sáng ngời. Anh nhìn cô lẳng lặng cười, rõ ràng là ngũ quan bìnhthường nhưng vì nụ cười nhu hòa của cô mà lại có vẻ động lòng người vôcùng. Triệu Hi Tuấn hơi động tâm, vì sao lúc này Chu Thiến lại khiến anh có cảm giác đặc biệt quen thuộc vậy? Tình cảnh này như đã từng trải qua ở đâu rồi?

- Chu Thiến, chúng ta đã từng gặp chưa

Anh hỏi theo bản năng, có lẽ cô ấy mê ca nhạc sao?

Chu Thiến ngẩn ra, cẩn thận nghĩ, khối cơ thể này hẳn sẽ không gặp Hi Tuấn rồi cho nên lắc đầu:

- Không có, tôi đã gặp anh nhiều lần nhưng chắc chắn là anh chưa từng thấy tôi

Triệu Hi Tuấn nghĩ là cô nói chuyện thấy anh trong Thiệu Vân cho nên nghi hoặc gật đầu.

Triệu Hi Tuấn cười:

- Nhưng tôi lại thấy cô rất quen thuộc.

Lòng Chu Thiến khẽ động nhìn anh, rất quen thuộc? Hi Tuấn, cậu có thể tìm được bóng dáng Thiệu Lâm qua tôi không?

Hiển nhiên Triệu Hi Thành không đem chuyện này vào lòng, tùy tiện hỏi cô:

- Tôi thấy cô rất có cách dỗ dành trẻ con, cô là giáo viên mầm non sao?

- Không, tôi chỉ là rất thích trẻ con cho nên hay đọc sách về phương diện này

Chu Thiến nhìn thẳng vào anh:

- Trước kia tôi là stylist

- Stylist?

Triệu Hi Tuấn có chút chấn động, một lát sau, anh quay đầu nhìn ra phía trước:

- Trước kia tôi cũng có người bạn làm stylist, cô ấy là người rất tài hoa, đã từng mang đến cho tôi rất nhiều niềm vui

Giọng anh thật nhẹ nhàng, giữa ban đêm yên tĩnh này như phủ thêm một tầng bi thương

Chu Thiến biết anh đang nhắc đến mình, nhìn vẻ mặt cô đơn của anh,Chu Thiến cũng rất khó chịu. Cô vẫn chỉ luôn lo lắng đến cảm xúc của HiThành và con nhưng không nghĩ đến những người bạn bên mình cũng sẽ rấtđau lòng. Như Tiểu Mạt, như Tư Mẫn, như Hi Tuấn vậy. Cô đột nhiên cảmthấy kích động, hận không thể nói chuyện của mình cho rõ ràng nhưng lýtrí của cô lại khắc chế lại, đây chưa phải lúc thích hợp. Cô tự nói vớimình

Chu Thiến lặng lẽ vỗ vỗ vai anh:

- Cô ấy nhất định cũng rất vui vì có người bạn như anh

Triệu Hi Tuấn nhìn đôi bàn tay trên vai mình, đôi tay này không đẹp như đôi tay ấy nhưng vẫn mang đến cho anh sự ấm áp ngày nào

- Không, tôi chưa từng làm được gì cho cô ấy? Luôn luôn là cô ấy giúp đỡ, cổ vũ tôi, là lúc cô ấy cần giúp đỡ nhất thì tôi chỉ là kẻbất lực, tôi không xứng là bạn của cô ấy

- Hi Tuấn, nếu hai người thực sự là bạn thì cô ấy nhất định sẽ không vui khi anh nói như vậy

Chu Thiến không nghĩ ngợi gì, buột miệng mà gọi tên anh, vừa nói xong đã thấy mình lỗ mãng nhưng thấy Hi Tuấn có vẻ không để ý thì mới yênlòng.

Triệu Hi Tuấn ngẩng đầu nhìn cô:

- Cô nói đúng, chưa bao giờ cô ấy để ý xem mình phải trả giábao nhiêu, cũng chưa từng nghĩ mình sẽ được báo đáp thế nào. Nếu cô ấythấy tôi nói thế này, nhất định sẽ không vui

Nụ cười của anh có chút hoảng hốt, ánh mắt lại nhìn về nơi xa xắm như đang chìm đắm trong đoạn quá khứ nào đó.

Chu Thiến nhìn đồng hồ, bất tri bất giác cô đã ngồi ở đây hơn mộttiếng, nên về nghỉ ngơi đi thôi. Cô đứng lên nói với Triệu Hi Tuấn:

- Triệu tiên sinh, ngại quá, mai tôi phải dậy sớm, Thế Duy và cha đi công viên, tôi phải chuẩn bị sớm. Tôi về nghỉ trước.

Triệu Hi Tuấn cũng đứng lên, bóng người cao lớn bao phủ lấy cô, lúcnày Chu Thiến mới phát hiện mình chỉ cao đến bả vai anh thì buồn bực…

- Được, tôi cũng về phòng, cùng đi thôi.

Bọn họ sóng vai rời khỏi hoa viên, lúc tới gần đại sảnh, Triệu Hi Tuấn đột nhiên nói:

- Về sau cô cứ gọi tôi là Hi Tuấn đi. Bạn bè tôi đều gọi tôinhư vậy, tôi thích nói chuyện phiếm với cô, tôi mong chúng ta có thểthành bạn bè.

Mặt Chu Thiến đỏ lên, hẳn là anh đã nghe thấy… Cô cười ngại ngùng nói:

- Tôi không quen gọi người khác là thiếu gia, cảm thấy như đang ở xã hội phong kiến vậy…

Triệu Hi Tuấn cười to, sau vỗ vỗ bả vai cô rồi đi vào.

Chu Thiến không biết là mình nói lại buồn cười như vậy, nhìn anh cười thoải mái như thế thì cảm thấy có chút lạ, lẩm bẩm đôi câu rồi cũng đitheo lên

Phòng của Hi Tuấn vẫn là ở tầng hai, lúc vào phòng còn vẫy tay vớiChu Thiến. Chu Thiến cũng vẫy tay lại với anh mà mỉm cười. Nụ cười nàyvẫn đọng trên môi, mãi đến khi lên tầng ba, nhìn thấy Triệu Hi Thànhđang tựa vào vách tượng, lạnh lùng nhìn cô thì nụ cười mới tắt lịm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân