Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 6933 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 175
gặp lại hi thành.

❊ ❊ ❊

Chương 174: Gặp lại Hi Thành

Nghe giọng nói này, cả Chu Thiến và Thế Duy đều chấn động

Thế Duy nhanh chóng giãy ra khỏi lòng Chu Thiến, chạy vội về phía sau Chu Thiến như con chim nhỏ

- Cha!

Giọng nói ngọt ngào đáng yêu khiến cho dù là người ý chí sắt đá cũng phải mềm lòng

Người Chu Thiến thoáng run lên, cô từ từđứng dậy, lòng vui mừng kích động, lại có chút bối rối lo lắng. Tiểu Mạt đi đến bên cô, khẽ cầm tay cô rồi cười cổ vũ

Chu Thiến cũng mỉm cười lại với cô, sau đó chậm rãi xoay người, đối mặt với người ngày nhớ đêm mong

Triệu Hi Thành mặc âu phục màu đen, quầnáo cắt may khéo léo khiến cơ thể đẹp của anh càng được bộc lộ rõ, eothon lưng rộng, chân dài. Cánh tay dài của anh vội ôm Thế Duy đang chạytới vào lòng rồi quay cậu nhóc lên vài vòng khiến Thế Duy cười khanhkhách.

Anh bế Thế Duy lên, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cậu bé, mỉm cười nói:

- Hôm nay Thế Duy làm những gì?

Chu Thiến nhìn anh, ngũ quan của anh vẫnhoàn mỹ như vậy, chỉ là khuôn mặt gầy đi không ý khiến càng góc cạnhhơn, lạnh lùng hơn. Tuy rằng mỉm cười nhưng trong mắt vẫn thoáng chút ubuồn. Tóc dài hơn một chút, càng thêm thành thục. Nếu nói trước kia HiThành đầy khí phách thì giờ Hi Thành lại có vẻ lạnh lùng, u buồn hơn

Thế Duy ngẩng mặt nhìn cha, hãnh diện nói:

- Hôm nay Thế Duy bắt người xấu

Triệu Hi Thành khẽ cau mày, vẻ mặt vẫn vô cùng tuấn tú:

- Lại bắt người xấu sao! Cha chẳng phải đã nói không được chơi trò này nữa rồi sao? Rất nguy hiểm

Thế Duy mất hứng, bĩu bĩu đôi môi đỏhồng, miệng chu ra. Cậu nhóc giãy giãy chân ý muốn xuống. Triệu Hi Thành cúi người thả cậu bé xuống. Thế Duy chạy được vài bước rồi đột nhiêncầm một nắm đất lên giận dỗi mà ném vào một người hầu đứng bên. Mấy hạtcát nhất thời bắn vào mắt, người hầu kia kêu lên một tiếng rồi vội bưngmắt chạy đi rửa mặt. Nhưng Thế Duy vẫn không ngừng lại, cậu nhóc lại cầm một nắm đất lên ném vào những người còn lại. Nhất thời đám người hầuđều hoảng sợ mà vội né tránh

Triệu Hi Thành giận tái mặt nói:

- Thế Duy, đừng có như thế nữa

Cũng không ngờ Thế Duy lại ném nắm đất về phía anh, sau đó chạy một mạch về phòng khách, vừa chạy vừa kêu:

- Bà nội ơi

Chạy được vài bước thì vấp ngã, lập tứcđã có người hầu bước lên đỡ cậu bé dậy, mà lúc này Thế Duy vẫn còn bựcbội, lại đánh người hầu kia mấy cái

Triệu Hi Thành nhìn con mình ngang ngượcnhư vậy thì cũng bực mình, đi tới bên Thế Duy, giơ tay lên định đánh cậu nhóc nhưng nhìn đến khuôn mặt giống Thiệu Lâm như đúc kia mà lại mềmlòng, tay nhẹ lại, thành phủi bụi trên quần áo cho Thế Duy.

Nhìn thấy cha giơ cao đánh khẽ, Thế Duy càng không nể nang, ra sức đẩy người hầu trước mặt ra rồi chạy vào trong nhà

Thấy Thế Duy ngang ngược như vậy, thấy Hi Thành chiều con như vậy, Chu Thiến vừa giận vừa lo, sao có thể chiềuchuộng trẻ con như thế? Cứ mãi thế này, lớn lên sẽ thành thế nào đây?

Nhưng giờ cô có tư cách gì mà nói? Với Hi Thành và Triệu gia mà nói, cô chỉ là một kẻ xa lạ

Mãi khi Thế Duy đi vào thì Hi Thành mớiđể ý đến hai người. Đầu tiên, anh lạnh lùng nhìn Chu Thiến một cái, ánhmắt lạnh như băng khiến Chu Thiến cảm thấy từ đầu đến chân lạnh toát,lạnh thấu tim gan. Chu Thiến tuy rằng có chuẩn bị nhưng lòng vẫn rất khổ sở. Nhưng cho dù là thế thì anh cũng chỉ nhìn cô một lần rồi chuyểnhướng về phía Tiểu Mạt

Thái độ với Tiểu Mạt thì vẫn rất ôn hòa, ít nhất không lạnh lùng như với Chu Thiến. Anh mỉm cười nói với Tiểu Mạt:

- Cảm ơn em luôn đến thăm ThếDuy, Thế Duy từ nhỏ thiếu tình thương của mẹ, đó là điều không ai thaythế được, cũng chỉ có em mới cho nó chút cảm giác có mẹ…

Anh thở dài, ánh mắt vô cùng bi thương:

- Bởi vì em là bạn thân nhất của mẹ nó…

Tiểu Mạt nói:

- Nhưng em cũng không thể thay thế mẹ Thế Duy được, Thế Duy trưởng thành nhất định không thể thiếu đi một người mẹ

Ý của Tiểu Mạt vốn là muốn nói trước giúp Chu Thiến nhưng Hi Thành nghe xong lời cô không biết lại nghĩ đi đâu,ánh mắt thoáng chút do dự

Tiểu Mạt hiểu rõ nội tình, thấy anh như vậy thì hơi hoảng, vội kéo Chu Thiến ở bên tới nói:

- Hi Thành, đây là bạn của em, là Chu Thiến, đây là Hi Thành.

Nhắc tới Chu Thiến thì Triệu Hi Thành mới lại nhìn về phía cô lần nữa, nhưng vẫn chỉ lạnh lùng, hờ hững như trước:

- Chào cô!

Đến cả giọng nói cũng lạnh lùng khiến tim Chu Thiến thắt lại

- Chào anh…

Chu Thiến nhẹ nhàng đáp lại như một làn gió nhưng ánh mắt cô không thể nào dời khỏi anh

Tiếp xúc đến ánh mắt nóng bỏng mà buồnthương của Chu Thiến, Triệu Hi Thành không khỏi ngẩn ra, lập tức nhíumày nghĩ: lại là đứa con gái háo sắc, lòng không khỏi chán ngán

Nhận thấy sự chán ghét trong mắt anh,lòng Chu Thiến càng thêm buồn bã, cô cúi đầu tự an ủi mình: chỉ cần nóicho Hi Thành, chỉ cần nói cho anh chân tướng thì mọi chuyện sẽ lại nhưtrước kia, cô vẫn có thể cùng Hi Thành và con hạnh phúc bên nhau

Nhưng là…… Thật sự sẽ là như thế sao? Chu Thiến nhớ tới Tiểu Mạt từng nhắc đến một người phụ nữ, lòng đột nhiên mơ hồ, bất định

Tiểu Mạt nhìn bọn họ mà thầm sốt ruột, có lòng muốn tạo cơ hội cho Chu Thiến nên nói:

- Hai người cứ nói chuyện, tôi đi vệ sinh một chút

Nói xong nhìn Chu Thiến một cái rồi đira. Đi xa xa thì mới quay đầu lại, đứng sau lưng Triệu Hi Thành mà rahiệu cố lên với Chu Thiến.

Nhìn Tiểu Mạt một lòng nghĩ cho mình nhưvậy, Chu Thiến vô cùng cảm động. Cô khẽ hít sâu, tự nói với mình, bất kể thế nào, cô cũng phải cố gắng hết sức một lần. Đây là chồng cô, làngười đã ước hẹn cả đời với cô, đó là con cô, là đứa con cô mang thaichín tháng mười ngày. Chỉ cần Hi Thành không thay lòng đổi dạ, không hứa hẹn với người phụ nữ khác thì cô quyết không buông tay, không bỏ quahạnh phúc của chính mình.

Cô thầm sắp xếp từ ngữ, xem nên nói saocho thích hợp. Lòng vô cùng lo lắng, tay nắm chặt lại, móng tay bấm vàoda thịt nhưng không có cảm giác đau

Mà Triệu Hi Thành lại không có hứng thúnói chuyện với cô. Anh đứng đó, ánh mặt trời chạng vạng chiếu lên ngườianh nhưng cũng không giảm bớt đi sự lạnh lùng của anh.

Anh đứng đó, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắtnhìn phía nơi khác, xem ra nếu Chu Thiến không phải là bạn của Tiểu Mạtthì anh đã bỏ đi từ lâu rồi, chẳng lãng phí thời gian ở đây

Chu Thiến nhếch miệng, làm như không thấy sự lạnh lùng của anh, nhẹ nhàng mà bình tĩnh nói:

- Hi Thành, em là…

Vừa mới nói đến đó thì đã bị một giọng nói nhẹ nhàng cắt ngang:

- Hi Thành, anh đang nói chuyện với ai thế?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân