Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 6912 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 116
cái gọi là tôn trọng.

❊ ❊ ❊

Chương 115: Cái gọi là tôn trọng

Trong phòng ánh sáng mờ ảo, không giankhép kín vẫn loáng thoáng nghe được tiếng nhạc ồn ào bên ngoài. ChuThiến xoay người định mở chai rượu nhưng vừa quay người đã lại bị TriệuHi Thành từ phía sau ôm chặt lấy. Anh vùi đầu vào gáy cô, hơi thở nóngbỏng phun bên tai cô, bàn tay nóng rực ôm lấy bụng cô. Anh nhẹ nhànhnói:

- Là anh suy nghĩ không chu đáo,anh không nên đến đây tìm em nhưng quả thực đã lâu rồi không gặp em, anh rất nhớ em, một phút một giây anh cũng không chờ được

Giọng nói trầm thấp như có sức mê hoặc.

- Hi Thành, anh buông tay đi đã,đây là chỗ em làm việc, em còn phải ra ngoài làm việc, có chuyện gì chờem tan làm rồi nói

Triệu Hi Thành buông tay, kéo cô đối mặtvới mình. Tóc cô buộc gọn để lộ ra gương mặt xinh đẹp trắng nõn, mày như liễu, sóng mắt như nước, đẹp đến mê say.

Triệu Hi Thành kìm lòng không đậu vuốt ve mặt cô, động tác nhẹ nhàng như đang vuốt ve thứ đồ quý giá, vô cùng cẩn thận, thương yêu

Giọng anh dịu dàng như gió mùa thu:

- Thiệu Lâm, theo anh quay về đi, đứa bé đã không còn. Anh nói như vậy có lẽ em cảm thấy anh rất lạnhlùng, nhưng nói thật anh chưa từng mong đứa bé đó xuất hiện, khi ngheđược nó không còn, thậm chí anh còn có chút vui mừng. Đứa trẻ này khôngđược chúc phúc, mẹ đẻ muốn lợi dụng, cha thì chưa từng để ý, kết cục này với nó mà nói có lẽ là tốt nhất. Hi vọng nó đầu thai sẽ gặp được cha mẹ tốt hơn… Ánh mắt anh dần ảm đạm

Chu Thiến nhẹ nhàng nói:

- Hi Thành, thực ra trong lòng anh vẫn là rất khó chịu!

Triệu Hi Thành nhìn cô khẽ cười, đôi mắt đen trong bóng tối như giếng không đáy:

- Thiệu Lâm, thật ra trong lòngem vẫn luôn lo lắng cho anh đúng không? Sở dĩ em rời đi chỉ là vì đứa bé thôi đúng không?

Anh nắm chặt vai cô, hai mắt gắt gao nhìn cô, ánh mắt sáng bừng:

- Giờ tất cả mọi thứ đã không tồn tại, chúng ta vẫn có thể sống cuộc sống như trước kia, không bao giờ có ai xen giữa nữa, Thiệu Lâm, theo anh về đi!

Anh nhìn cô, trong mắt tràn đầy chờ đợi, trong lòng lại rất lo lắng, sợ nghe được câu từ chối

Tim đập như trống dồn

Chu Thiến lại nhìn anh lắc đầu:

- Em không muốn quay về…

Tim anh đột nhiên co rút lại khiến anhthở không thông, trong đầu không khỏi nhớ lại những lời Văn Phương nói,tuy rằng anh rất muốn xóa sạch những lời nói đó, tuy rằng anh luôn dặnbản thân không thể tin Văn Phương nhưng lúc này, những lời nói đó khôngchịu khống chế mà buộc chặt tim anh.

- Vì sao? Thiệu Lâm, đứa bé đãkhông còn, vì sao em còn không chịu quay lại bên anh? Em có biết thờigian này anh sống thế nào không? Những gì anh làm cho em chẳng lẽ emkhông thấy? Rốt cuộc là vì cái gì mà em không muốn quay về bên anh

Chu Thiến gạt tay anh, lui về phía sau vài bước:

- Hi Thành, em rời khỏi anh không hẳn là vì đứa bé đó. Khi đứa bé tồn tại, mọi người vụng trộm sinh đứabé, khi em biết lại ép em phải nhận, giờ đứa bé không còn em đương nhiên phải quay về với anh sao? Trong lòng mọi người em là người dễ đùa bỡnthế sao? Mọi người rốt cuộc đặt em ở vị trí nào? Hi Thành, em không muốn trở về cùng anh là vì em không muốn sống với những người không tôntrọng em, kể cả anh, cha mẹ anh. Cha mẹ anh cũng chỉ là thứ yếu, chúngta có thể không sống cùng họ nhưng anh, Hi Thành, chúng ta muốn ở bênnhau cả đời thì chúng ta phải bình đẳng, ngang hàng, anh phải học cáchtôn trọng em mới được.

Triệu Hi Thành nghe xong lời cô nói thìdần bình tĩnh lại, bất kể thế nào, ít nhất cũng là vấn đề của hai ngườibọn họ, không liên quan đến người đó nhưng..

- Thiệu Lâm, sao anh lại khôngtôn trọng em, lần trước anh giấu em tuy rằng anh không đúng nhưng xuấtphát điểm là vì không muốn em đau lòng mà. Hơn nữa, em ở bên ngoài làmgì anh có ngăn cản em sao? Anh còn giúp em giấu cha mẹ, đó còn chẳngphải là tôn trọng em sao?

Chu Thiến thở dài, xem ra muốn để cho đại thiếu gia này hoàn toàn nhận thức được thế nào là tôn trọng người khácvẫn là một nhiệm vụ khó khăn

- Hi Thành, chuyện Văn Phương emkhông muốn nói, dù sao cũng sẽ nhắc đến sinh mệnh kia. Nhưng nếu anhthực sự tôn trọng em, nghĩ cho em thì anh sẽ không yêu cầu em quay vềthế này, anh có nghĩ đến cảm giác của em không? Chẳng lẽ em dễ dàng bỏqua tất cả? Tóm lại giờ em sẽ không về, nếu anh không chấp nhận thì kíđơn li hôn đi

Triệu Hi Thành có một cảm giác quái dị,trong thế giới của anh, người phụ nữ có thể nói với anh những lời nhưvậy chỉ e cũng chỉ có vị trước mặt này thôi.

Nếu đổi làm là người khác dùng giọng uyhiếp này nói với anh thì anh đã sớm tính kế dạy dỗ đối phương rồi. Nhưng giờ trong lòng anh lại có cảm giác vui vẻ, thế này có tính là bị coithường không? Bởi vì Thiệu Lâm nói vậy có phải đại biểu rằng cô sẽ không li hôn với anh? Giọng điệu này thật giống vợ chồng giận dỗi

Nhưng như thế cũng cho anh biết, trongthời gian ngắn muốn cô quay về là không thể được. Thiệu Lâm nhìn như nhu nhược nhưng khi nào cô đã hạ quyết tâm thì 10 con trâu cũng không kéonổi. Cứng rắn ép cô thì chuyện sẽ càng khó xử. Trước kia nghĩ cô yếuđuối không thể thích ứng với cuộc sống bên ngoài nhưng giờ cô lại sốngrất ổn khiến anh mở rộng tầm mắt cũng khiến anh kính nể cô. Đối vớingười phụ nữ hoàn toàn không cần dựa vào anh, hoàn toàn không cầu cạnhlại khiến anh có cảm giác đặc biệt.

Anh thở dài, chậm rãi đến gần cô, cầm tay cô, nhẹ giọng nói:

- Thiệu Lâm, chẳng lẽ em còn muốn ở căn nhà cũ nát, làm công việc đi hầu hạ kẻ khác này sao? Còn nữa, emhọc cái gì stylist, học chơi thì được nhưng chẳng lẽ em định làm nóthật? Làm khổ cực một tháng còn chẳng đủ tiền mua quần áo, tội gì phảithế.

Chu Thiến nhíu mày:

- Thứ anh khinh thường lại là thứ em rất muốn có. Anh chưa từng thử hiểu em, anh chỉ nghĩ theo cái nhìncủa anh mà yêu cầu em, Hi Thành, đến khi nào anh học được cách tôn trọng người khác thì em mới nghĩ đến việc có quay lại không.

Cô xoay người, cầm lấy khay trên bàn:

- Em ra ngoài trước, giờ đang làgiờ làm việc, bên ngoài rất bận. Còn nữa, nếu sau này không có chuyệnquan trọng thì đừng tới đây tìm em. Em không muốn người khác nghĩ emcông tư không rõ ràng.

Chu Thiến nói xong liền xoay người, rờikhỏi phòng. Triệu Hi Thành nhìn bóng dáng cô, tiến lên vài bước, tayvươn ra định ngăn cô lại nhưng lại không dám, cuối cùng nặng nề thở dàimột tiếng, ngồi xuống ghế, sau đó rót một chén rượu đầy, ngửa đầu uốngcạn. Dường như đang cố nuốt hết phiền muộn, uất ức lại.

Anh rất muốn nổi giận, anh rất muốn kêuto, sau đó cưỡng chế bắt cô về. Nhưng ai lại không dám, ai bảo anh không thể buông cô? Cho nên anh chỉ có thể ngồi đây buồn bực, uống rượu giảisầu.

Cô là khắc tinh của anh, cũng chỉ có cô mới khiến anh ủ rũ như vậy, ngoài việc thầm mắng cô nhẫn tâm thì cũng chẳng có cách nào.

Nhưng mà, cái gọi là tôn trọng, rốt cuộc là cái cái gì vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân