Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7124 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 118
không thể hiểu.

❊ ❊ ❊

Chương 117: Không thể hiểu

Chu Thiến vốn định thứ bảy đến chỗ HiTuấn, Tiểu Mạt tuy rằng cũng muốn đi nhưng biết nếu có cô thì Hi Tuấn sẽ không tiện nói chuyện nên hẹn Lý San đi dạo phố, không đi cùng ChuThiến.

Chu Thiến gọi điện thoại với Hi Tuấn xong, vừa định đi thì Tống phu nhân tìm đến.

Bà mặc bộ đầm màu nhạt quý giá, vừa vào đã cau mày nhìn quanh, tức giận nói:

- Thiệu Lâm, sao con lại ở chỗ này?

Chu Thiến mời bà ngồi, Tống phu nhân nhìn chiếc ghế, ấn ấn một chút mới ngồi xuống. Chu Thiến pha trà cho bà:

- Mẹ, sao mẹ đến đây?

Tống phu nhân đón chén trà, tiện tay để lên bàn:

- Sao mẹ lại không tới được, conlà con mẹ, mẹ đến thăm con mình cũng không được? Mẹ phải hỏi Tư Mẫn mớibiết con ở chỗ này. Thiệu Lâm, sao con khách khí với mẹ như vậy?

Tống phu nhân rất là khó hiểu, con gái mình trước kia rất ngoan ngoãn, sao tai nạn xong thì lại thay đổi nhiều như vậy?

Chu Thiến nhìn gương mặt mịn màng củaTống phu nhân, có lẽ bà thực sự quan tâm đến con gái mình, chỉ là sựquan tâm đó cô không thể nhận.

Chu Thiến nói:

- Mẹ, sao mẹ không gọi cho con đã đến? Con có hẹn với bạn, nếu con đi sớm một chút chẳng phải mẹ đến công cốc rồi sao

Tống phu nhân nhíu mày:

- Mẹ biết con sợ mẹ dông dài nênmới không muốn về. Nhưng có một số lời mẹ luôn muốn nói nên đành tìm đến đây. Lần này dù con không ở thì lần khác mẹ đến là được, có vấn đề gì.Con ngồi xuống đi, không mất nhiều thời gian đâu

Chu Thiến bất đắc dĩ, mặc kệ thế nào, bà vẫn là mẹ của Tống Thiệu Lâm, không thể làm gì quá đáng nên đành ngồi xuống cạnh bà.

Tống phu nhân xoay người nhìn cô nhẹ giọng hỏi:

- Hi Thành có đến tìm con bảo con về không?

- Có nhưng con từ chối rồi. Chu Thiến nói thẳng

- Từ chối?

Tống phu nhân kêu lớn:

- Sao con lại từ chối? Giờ đứa bé đã chẳng còn, con còn muốn thế nào?

Chu Thiến biết chuyện này khó mà giải thích với bà, ý nghĩ của cô, Tống phu nhân không thể hiểu nên nói:

- Mẹ, chuyện này mẹ không cần quan tâm, chuyện của con con sẽ tự thu xếp. Con sẽ có cách sống thoải mái

Tống phu nhân chỉ cảm thấy đau đầu, đứa con gái này sao suy nghĩ bà không thể nào nắm bắt được:

- Sống thoải mái? Ở chỗ như thếnày, làm việc hầu hạ người khác mà gọi là sống thoải mái? Con không thấy xấu hổ nhưng cha mẹ vẫn cần mặt mũi. Thiệu Lâm, con cứng rắn làm gì?Con tự biến mình vất vả như vậy làm gì? Con chỉ cần cúi đầu là có thểsống thoải mái, cứ thế này thì được gì đâu? Phụ nữ chúng ta cả đời cầucái gì? Chẳng phải là mong cuộc sống an ổn sao? Con cứ thế này sẽ là hại chính mình đó.

Chu Thiến lắc đầu:

- Mẹ, sống an ổn dễ lắm, con yêucầu chẳng cao, không cần lâu đài, kẻ hầu người hạ. Nhưng người làm bạnđời thì lại không dễ tìm, con cũng mong đó là Hi Thành nhưng giờ anh ấycòn chưa đạt được yêu cầu của con.

Tống phu nhân kinh ngạc:

- Hi Thành còn không đạt được yêu cầu của con? Thiệu Lâm, mẹ nói cho con, nó rất được lòng phụ nữ. Giờbên ngoài đang đồn ầm lên rằng các con đã li hôn, Triệu gia cũng khôngra mặt làm rõ, chỉ là đang đợi thái độ của con. Nếu con không mau quayvề để cho lời đồn tự tan thì chẳng khác nào cho người phụ nữ khác cơhội. Còn rất nhiều phụ nữ khác chủ động bám lấy Hi Thành đó. Hi Thành dù sao cũng là đàn ông, thậm chí còn là người cao ngạo, con cứ làm nó mấtmặt. Tính nhẫn nại và tình cảm của đàn ông có hạn, chờ đến khi nó khôngcòn nhẫn nại, thay lòng đổi dạ thì con chẳng còn đường lui nữa. Sao conlại tạo cơ hội cho người phụ nữ khác, cố đẩy chồng mình đi vậy?

Tống phu nhân vẻ mặt vô cùng lo lắng, bất kể suy nghĩ của bà đúng hay sai nhưng Chu Thiến vẫn cảm nhận được, bàthực lòng lo cho con gái.

Chu Thiến mềm lòng, cô cố gắng thử cho Tống phu nhân hiểu mình. Cô nắm tay bà, nhẹ nhàng nói:

- Mẹ, nếu Hi Thành là người dễdàng thay đổi như vậy, con phòng được một lúc chứ sao phòng được cả đời. Loại đàn ông đó chẳng cần cũng được. Nếu anh ấy yêu con đương nhiên sẽvì tình cảm này mà cố gắng, nếu anh ấy chẳng muốn làm gì chứng tỏ controng cảm nhận của anh ấy chẳng là gì. Con trở lại bên anh ấy thì có gìvui vẻ? Ngay cả mỗi ngày cẩm y ngọc thực con cũng không vui.

Tống phu nhân nắm tay cô thở dài:

- Thiệu Lâm, mẹ không hiểu suynghĩ của con, tình cảm gì đó mẹ nhìn không hiểu. Những thứ đó quan trọng vậy sao? Mẹ chỉ mong con sống nhàn nhã, cơm áo không lo. Nếu con thựcsự mất Hi Thành thì tương lai con sẽ rất vất vả.

Chu Thiến cười khẽ:

- Mẹ, đừng lo cho con, con khôngcần dựa vào bất kì ai cũng có thể sống tốt. Nếu Hi Thành không đạt đượcyêu cầu của con thì trên đời này có nhiều đàn ông như vậy, sẽ luôn cóngười thích hợp với con. Cho dù mất anh ấy cũng chẳng có gì đáng sợ

- Tất cả đều tại Văn Phương kia

Giọng Tống phu nhân oán hận:

- Nếu không vì con bé đó, con vàHi Thành đã thật hạnh phúc. Con đàn bà thối tha đó, chúng ta nuôi dưỡngnó, không ngờ nó lấy oán trả ơn. Nó có kết cục này là xứng đáng. Nếu nórời khỏi thành phố này thì thôi, nếu còn dám ở lại lén lút gây rối thìxem mẹ có bóp nát nó không

Nói xong, Tống phu nhân đứng lên, vỗ vỗ quần áo trên người:

- Được rồi, mẹ đi đây, nếu con đã hạ quyết tâm mẹ cũng không nhiều lời chẳng qua cha con là người cốchấp, nếu con có vấn đề gì với Hi Thành thì chỉ sợ ông khó mà tha thứcho con

Bà hơi dừng lại, mặt thoáng chần chừ như có gì muốn nói mà không tiện mở miệng, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn nói ra:

- Gần đây cha con ít về nhà, đứaem gái kia chẳng biết có vận cứt chó gì mà lấy được Chủ tịch tập đoànquốc tế Hợp Hoa, tuy rằng lớn tuổi, là vợ lẽ nhưng cả đời cũng thoảimái. Con gái tốt, hồ li tinh kia không biết vui vẻ thành cái gì nữa,ngày nào cũng cuốn lấy cha con, cha con có thông gia thế cũng rất vui.Thiệu Lâm, nếu con thực sự cắt đứt với Hi Thành thì địa vị của mẹ conchúng ta trong lòng cha con đúng là xuống dốc không phanh.

Nói xong, bà nhẹ nhàng thở dài một tiếng, chậm rãi đi ra ngoài. Chu Thiến mới đầu còn đang suy nghĩ, cô có em gái bao giờ? Nhưng nhớ ra một điều, Tống Trí Hào có nhiều con riêng

Chu Thiến không biết nên nói gì, chỉ đi theo tiễn bà

Xe của Tống phu nhân chờ ở dưới lầu,trước khi lên xe, Tống phu nhân xoay người tạm biệt Chu Thiến. Dưới ánhmặt trời, Chu Thiến phát hiện dưới màu tóc nâu của bà loáng thoáng mấysợi tóc bạc, khóe mắt, khóe miệng cũng có chút nếp nhăn. Cũng như Tốngphu nhân không hiểu cô, cô cũng không thể hiểu suy nghĩ của bà. Rốt cuộc là nguyên nhân gì khiến cho bà chết cũng không buông người đàn ôngchẳng ra gì và cuộc hôn nhân rách nát đó? Chẳng lẽ bà có thể có niềmvui, hạnh phúc từ đoạn hôn nhân này? Cô thật sự là không thể hiểu.

Tống phu nhân đi rồi, Chu Thiến chuẩn bịđi đến chỗ Hi Tuấn. Còn chưa đi đã nhận được điện thoại của Hi Tuấn, thì ra anh có việc gấp cần đến công ty, có việc đột xuất

Không đến chỗ Hi Tuấn được, Chu Thiếntĩnh tâm ôn tập lại bài học tuần qua. Tuần này kiểm tra vì tâm trạngkhông ổn định nên không được loại tốt, chỉ được loại khá khiến cô rấthối hận. Cũng may cả lớp chỉ có Trương Bân, Hồ Giai Giai, Tiểu Mạt là từ trước đến giờ luôn được tốt, chỉ cần lần sau cố gắng thì vẫn có thể vào top 10.

Tiểu Mạt đi mãi đến trước giờ đi làm mớivề, đi dạo cả ngày chẳng mua gì cho mình nhưng lại mua cho Chu Thiến một chiếc cặp tóc pha lê

- Cái cặp kia của cậu cũ rồi, cái này mới đẹp. Tiểu Mạt cười tủm tỉm nói.

Chu Thiến cười nhận lấy, trong lòng cảmkích ý tốt của cô. Hai người ăn cơm rồi đến quán bar, mãi đến tối sắptan tầm, Chu Thiến mới nhận được điện thoại của Hi Tuấn.

Nhưng trong điện thoại lại có một giọng nói xa lạ:

- Xin hỏi cô có biết chủ nhân số điện thoại này không, giờ anh ấy say bất tỉnh ở quán bar của chúng tôi

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân