Quân lương Liêu Đông lần đầu trưng thu, dân gian và bách tính còn cắn răng chịu được. Mặc dù trong suốt chuyện trưng thu này không ít quan lại, sai dịch thu thêm và bóc lột thêm, mọi người nhẫn nhịn nhiều năm như vậy, lần này cũng không phải không cho qua được, cùng lắm thì coi như là gặp nạn lớn. Nhưng tháng mười hai này thu thêm lần thứ hai lại khiến người ta chịu không nổi. Lúc này đã gần kề năm mới, sau khi đón tết xong, tháng giêng, tháng hai chính là thời kỳ giáp hạt, của cải hiện có trong tay không phải là để đón tết mà chính là để sang năm mới vượt qua khó khăn, lúc này mà thu mất, ai nấy quả nhiên là không nhịn được nữa, đều muốn phản kháng. Một mình thế đơn lực bạc không có cách nào đối kháng với quan sai, nhưng không phản kháng, mọi thứ trong nhà đều bị cướp đoạt mất, không muốn chết đói thì chỉ còn nước bỏ trốn.
Chẳng qua lần trưng thu quân lương lần thứ nhất, rất nhiều người trong lòng vẫn ảo tưởng, cảm thấy nhịn qua năm này sẽ có thay đổi, còn có người không biết phải chạy trốn tới đâu. Ngoại trừ vài phủ huyện ở Nam, Bắc Trực Lệ được đặc xá ra, các nơi khác đều thu quân lương, đều lục soát, vơ vét sạch trơn của người dân. Trốn tới đâu thì có đường sống, cho dù biết Từ Châu không thu quân lương, nhưng đồ dùng đều bị cướp hết rồi, trời đông giá rét như vậy, còn chưa tới nơi thì cũng bị chết đói, chết rét dọc đường mất thôi.
Cho nên cuối năm nay, số người trốn tới Từ Châu không ít, nhưng cũng không đến mức không dung chứa nổi. Triệu Tiến cấp phát lương thực, đưa lưu dân chạy nạn biên chế vào các đội ngũ khơi thông mương rãnh. Hiện tại, Triệu Tự Doanh hoặc giả nói là trong cả phương viên Từ Châu, vừa đến mùa đông cũng không rảnh rỗi, nơi chốn đều bận rộn sửa soạn cho vụ mùa năm sau càng thu hoạch tốt hơn.
Ngày hai mươi lăm tháng mười hai, Lôi Tài lại về tới Từ Châu. Y trở về lúc này cũng không phải để đón năm mới. Tình cảnh gia đình của Lôi Tài và Lưu Dũng không khác nhau là mấy, cha mẹ đã sớm qua đời hoặc ly tán, chỉ còn lại lẻ loi một mình. Y lần này trở về là vì có chuyện khẩn cấp liên quan đến Mã Xung Hạo cần bẩm báo.
- … Phùng Kỳ mấy lần muốn lấy bạc đi mua chuộc, tiểu đệ đều ngăn cản, chỉ sợ nếu chẳng may có gì sai sót thì xong, cho nên chỉ bảo hắn tiêu tiền để giao hảo với người khác. Phùng Kỳ này giao hảo với người bình thường không tệ, sau khi có bạc không ít người đều tới dựa dẫm. Đại ca nếu cảm thấy lúc này không ổn, tiểu đệ trở về sẽ sửa.
Triệu Tiến trả lời thẳng
- Đệ đã ở bên ngoài, điều này đệ làm chủ quyết đoán, ổn thỏa không có gì sai.
- Đại ca, bây giờ tin tức chuẩn xác vẫn không nhiều, hơn nữa đều rất vụn vặt, cũng không biết những thứ này có dính líu gì tới chúng ta hay không. Thứ nhất, thương nhân buôn muối Dương Châu không ngừng đưa bạc cho Mã Xung Hạo, hơn nữa số lượng không nhỏ. Mấy Thiên hộ Cẩm Y Vệ ở Nam kinh đều từng bị bắt đi làm việc áp tải. Thứ hai, hoàn toàn không thấy bóng dáng người nhà của Mã Xung Hạo. Năm đầu tiên Mã Xung Hạo tới, thu lễ năm mới, phàm là những người không đưa quà tới nhà hắn đều bị sửa trị. Sau này, những kẻ có vai vế trong Cẩm Y Vệ Nam Kinh đều bị giáo huấn, ngày tết cũng đều không dám chậm trễ. Trung thu năm nay, người nhà Mã gia cũng không còn ở Nam Kinh nữa rồi, mấy đầu mục Cẩm Y Vệ cho là về kinh sư, đưa qua cũng không phiền toái, chẳng qua chỉ là sai người đưa tin hộ mà thôi. Kết cuộc người nhà Mã gia cũng không ở kinh sư, có người quen thuộc hỏi thăm thân cận của Mã Xung Hạo thì được nói là không biết. Mọi người mới cảm thấy không đúng lắm.
Lôi Tài nói rất chậm. Y hiện tại đã bắt đầu học chữ nhưng tiến bộ không nhanh, vì thế hết thảy toàn bằng ghi nhớ, tất nhiên sẽ không quá nhanh.
Có điều ý tứ trong lời nói của y Triệu Tiến nghe được rõ ràng, nghe xong liền cau mày.
- Mã Xung Hạo đã sửa soạn kỹ càng, không còn gì vướng bận nữa đúng không?
Lôi Tài gật đầu. Triệu Tiến không phải thiện nam tín nữ, Mã Xung Hạo từng bước bức bách, hai bên thực sự là trở mặt rồi, bắt người nhà để kiềm kẹp không phải là không làm được, Lưu Dũng và Lôi Tài vẫn luôn sắp sẵn điều này. Khoảng mấy tháng trước đã không còn thấy người nhà của Mã Xung Hạo, còn tưởng rằng qua một vài ngày sẽ trở về,. Hiện tại đã gần cuối năm vẫn không thấy, điều này cho thấy Mã Xung Hạo sớm đã có an bài.
Triệu Tiến cười lạnh nói.
- Điều này chính là nhằm vào chúng ta rồi. Gần địa giới Nam Kinh, ngoài chúng ta thì không nghĩ ra có người nào đáng để khiến cho Mã Xung Hạo phải làm như vậy.
Lôi Tài cười hai tiếng, lại tiếp tục nói.
- Tham tướng Từ Châu, Phó tổng binh Lang Sơn, hai người này khẳng định đã từng gặp Mã Xung Hạo, hơn nữa đã đạt được điều gì đó. Hiện tại, Mã Xung Hạo thường xuyên bàn luận bí mật với những người tới từ Giang Bắc. Ngoại trừ điều này ra còn cùng gia tướng, đầu mục của mấy nhà lão đại ở Nam Kinh uống rượu, diễn võ, thật sự là rất thân thiện với nhau.
Triệu Tiến lại trầm ngâm, gật đầu nói.
- Chu Bảo Lộc hiện tại có một cửa hiệu ở cửa sông Thanh Giang. Ở chỗ Từ Châu định kỳ có người sang đấy, khả năng chính là để truyền tin. Nửa tháng nay đã ngừng lại. Đã đến lúc trói người lại hỏi một chút rồi.
- Đại ca, xem cục diện trước mắt, Mã Xung Hạo này liệu có phải muốn tụ tập các lộ đại quân tiêu diệt Triệu Tự Doanh chúng ta không?
Mặc dù trong phòng chỉ có hai người, nhưng nói lời này Lôi Tài vẫn cố ý hạ thấp âm thanh xuống.
Triệu Tiến lắc đầu, buồn bực nói.
- Đại quân tụ tập, muốn động đến chúng ta. Hai Tuần phủ Phượng Dương và Ứng Thiên đều không làm chủ được, dù thế nào cũng phải được triều đình thương nghị, sau đó mới hạ chỉ điều binh. Một đầu mục Cẩm Y Vệ như Mã Xung Hạo ông ta thì làm được gì. Hơn nữa ông ta cử động như vậy, quan văn ngược lại sẽ tránh ra, đỡ phải có dính líu với Xưởng Vệ. Nhằm vào chúng ta mà muốn dùng tới đại quân thì tuyệt đối là không có khả năng.
Lôi Tài lúc này mới thở nhẹ ra, rõ ràng việc bị đại quân hội tụ tiêu diệt đã cho y gánh nặng rất lớn. Lôi Tài chần chờ rồi lại mở miệng hỏi.
- Tiểu đệ và lão Lê đã thảo luận qua, thật sự không nên hạ thủ với Mã Xung Hạo bên trong thành Nam Kinh được. Đội Nội Vệ an bài vài huynh đệ qua đó, không tin là tên khốn kiếp đó có ba đầu sáu tay.
Triệu Tiến thần sắc trở nên nghiêm nghị, hỏi rất nghiêm túc.
- Đệ nghĩ làm như vậy có mấy phần nắm chắc?
Lôi Tài cắn răng nói.
- Ba phần, đại ca, ba phần là đáng để thử rồi. Người này mà chết thì mọi sự đều xong!
Triệu Tiến vỗ vai Lôi Tài, trầm giọng nói.
- Tính mạng của Mã Xung Hạo ông ta không đáng giá bằng tính mạng của đệ. Huynh tội gì vì ba phần này mà để đệ chịu nguy hiểm như vậy.
- Đại ca, tính mạng này của tiểu đệ…
Triệu Tiến cười nói.
- Vận khí của huynh tốt. Đệ và Tiểu Dũng đều là làm việc rất cẩn thận. Hiện tại các đệ quản lý một sạp hàng lớn, tương lai còn có cục diện lớn muốn giao cho các đệ. Đệ đi đánh giết quả thật rất lãng phí.
Lôi Tài cúi đầu, lúc ngẩng đầu lên liền nói.
- Đại ca, không nên để mặc Mã Xung Hạo kia, cũng không nên để ông ta ở đó bày mưu tính kế, đến lúc đó chúng ta làm gì cũng không kịp.
Triệu Tiến thanh âm rất buồn bực nói.
- Sẽ không vội vàng không kịp làm gì đâu. Chúng ta đã đề phòng rồi, nhưng cũng không nên đích thân ra tay. Chúng ta nếu như động thủ trong thành Nam Kinh với một Chỉ huy Thiêm Sự Cẩm Y Vệ thì đó chính là công khai mưu phản. Đến lúc đó, thật sự sẽ bị đại quân tiêu diệt. Hiện tại chúng ta hết thảy là lấy tĩnh chế động, đều là để phòng bị cục diện như vậy xuất hiện.
Đích xác làm cho người ta buồn bực. Triệu Tự Doanh từ khi khởi nghiệp đếnn ay, cách đối phó với địch nhân đều rất đơn giản, đó chính là tiêu diệt sạch, hoặc là chèn ép, hoặc là ngầm động thủ. Mặc dù kiềm giữ lẫn nhau, đó cũng là Triệu Tự Doanh bằng vào thực lực mạnh mẽ mà bức lui đối phương, nhưng bây giờ chỉ làm điều gọi là “lấy tĩnh chế động”, chỉ đợi đối phương ra tay rồi mới có đối sách.
Mọi người cũng biết không như vậy không được, trong cuộc chiến vói sức mạnh yếu nhược hơn mình, ra tay hạ sát một quan lớn Cẩm Y Vệ xuất thân từ kinh sư rất dễ tạo ra động tĩnh quá lớn. Dù sao Triệu Tự Doanh đến hiện tại cũng đều lấy tự mình cố gắng làm đầu, cũng không gióng trống khua chiêng làm điều gì.
Nghe Triệu Tiến gải thích, Lôi Tài ở đó trầm mặc một lúc. Lúc Triệu Tiến còn tưởng y muốn cáo từ thì Lôi Tài lại hạ giọng nói.
- Đại ca, tiểu đệ lúc nhỏ không hiểu chuyện. Đến lúc trưởng thành, qua mấy năm đến chó cũng không đếm xỉa tới, là đại ca cho tiểu đệ ở trên người khác. Ân tình này tiểu đệ làm cách nào cũng không trả được.
Triệu Tiến không nghĩ tới Lôi Tài sẽ nói điều này, nhíu mày không vui đáp lại.
- Huynh đệ trong nhà, nói những thứ vô dụng này làm gì, một hai lần là đủ rồi.
- Đại ca, tiểu đệ không phải là muốn thể hiện lòng trung thành. Tính mạng này của tiểu đệ chính là của đại ca. Điều tiểu đệ muốn nói đó là, tuy nói Từ Châu bên này có không ít người biết tiểu đệ, nhưng đã từng gặp, từng giao tiếp cũng không nhiều, bên ngoài càng không có bao nhiêu người biết tiểu đệ.
Thanh âm Lôi Tài đã bình thường, nói ra rất thong thả.
Triệu Tiến sắc mặt sầm xuống, mở miệng hỏi.
- Đệ muốn nói gì?