Còn không đợi mấy người nói chuyện xong, bên ngoài đã có tiếng báo truyền vào.
- Vương gia nào đó của cửa sông Thanh Giang đến.
Ba người sửng sờ, lập tức trấn định lại, tiếp đó là cười ha ha, Mã Xung Hạo lại gọi Mã Lục vào, mở miệng nói.
- Mau thu dọn nơi này, đừng để cho khách nhìn thấy.
Sau khi nói xong câu này, Mã Xung Hạo không nhịn được đắc ý trong lòng, vừa cười vừa nói.
- Chốc nữa nơi này lại đầy bạc.
Sau khi Vương gia đến, so với những gì Liên Bình An đã làm cũng không có gì khác biệt lắm, cũng là trước nói việc nhà mình bị Triệu Tiến ức hiếp, sau là trông ngóng người chủ trì công đạo, tiếp đó là biếu quà, cũng không có thứ hư ảo gì, hai ngàn lượng bạc ròng thật sự. Sau đó còn đề xuất một chuyện, nếu phản tặc Triệu Tiến bị bắt, chợ lớn Thanh Giang và chợ búa Từ Châu chỗ y phải chiếm hết, lời lãi và giá cả cặn kẽ đều thương lượng được.
Có lẽ bên ngoài nơi đóng quân ở đây mỗi nhà đều sắp xếp người theo dõi, một nhà đi là có nhà khác tới, giữa đôi bên cũng sẽ không chạm mặt nhau, nhưng trình tự trước sau nắm rất tốt. Dương gia, Tạ gia, Bạch gia, Lý gia, mấy nhà đứng đầu ở cửa sông Thanh Giang này cũng lần lượt đi tới.
Mọi người đầu tiên đều khóc lóc kể lể, sau đó dò hỏi căn cơ, đưa bạc lên, nói điều kiện của mình, đều như đi cùng một lề lối như vậy.
Chợ lớn Thanh Giang, sản nghiệp xung quanh chợ lớn Thanh Giang, hãng xe Vân Sơn, chợ búa và chợ muối Từ Châu, tửu phường Hán Tỉnh, sản nghiệp trang viên khắp nơi ở Từ Châu của Triệu Tiến, còn có nhân đinh trang viên ở trong bãi cỏ hoang, thậm chí còn có cảng biển Cáp Lỵ. Có một phần của Triệu Tiến và mỗi sản nghiệp đều có dính dáng đến Triệu Tiến, đám người thương gia ở cửa sông Thanh Giang này cũng biết, hơn nữa đều muốn chia lời lãi, khẩu vị của bọn họ cũng thật lớn.
Bạc bọn họ đưa đến cũng thật hậu hĩnh, mỗi nhà đều là hai ngàn lượng, so với số bạc chi ra này, nếu làm thành công canh bạc này, cái bọn họ có được không chỉ là bấy nhiêu đây.
Nghênh đón tiễn đưa mỗi vị khách đều là tự Mã Xung Hạo đi làm, chủ khách vào trong phòng, tự có Đông Xưởng nói chuyện phiếm với tùy tùng đi theo nghe sai việc bên ngoài, cũng không lâu lắm, Mã Xung Hạo đã có được chút tin tức rồi.
Thì ra là lúc đại đội Mã Xung Hạo đi vào cửa sông Thanh Giang, các hộ thương gia ở cửa sông Thanh Giang này đều phái người quan sát, sau khi xem xong, ai nấy đều có một suy nghĩ, đó chính quan quân này mạnh hơn Triệu Tự Doanh rất nhiều. Đội ngũ các lộ tinh nhuệ tập hợp thành đều là giáp trụ, vũ khí đầy đủ, chiến ý dâng cao, mỗi người đều lộ ra cỗ sát khí ngang tàng, làm cho người khác kính sợ. Hơn nữa bên trong nhận biết của các nhà các hộ, cho dù biết binh vẫn không biết việc binh, tất cả mọi người đều cảm thấy một kỵ binh ít nhất cũng đánh được ba, một người đánh mười người cũng đều là có, kẻ am hiểu hơn một chút thậm chí cho rằng ngàn kỵ binh này lấy một chống một trăm còn được.
So với như vậy, những tên Triệu Tự Doanh mặc bào phục vải thô, tay cầm trường mâu, mỗi ngày đều làm những chuyện thao luyện nhàm chán sao là đối thủ được. Sau khi có phán đoán này, mọi người đều biết nên làm thế nào rồi, nhưng lại không được quá khom người cúi đầu. Tất cả cũng biết của cải nhà mình to lớn, hơi mềm một chút sẽ bị ngời khác cắn một miếng lớn.
Nhưng ban ngày nhìn thấy thanh thế Mã Xung Hạo dẫn đội quân tiến vào chợ lớn Thanh Giang, mọi người đều biết nên làm thế nào. Lớn tiếng tuyên bố Triệu Tiến là phản tặc như vậy, đây chính là Chỉ huy Thiêm sự cai quản mọi việc của Cẩm Y Vệ dẫn bộ hạ tinh nhuệ tới, ở trước công chúng hô ra như vậy việc này cho dù là không phải ván đã đóng thuyền, nhưng cũng gần như thế rồi.
Nhìn thấy những thứ này, nghĩ đến những thứ này, còn có ngóng xem tình thế sau cùng, đợi người theo dõi thấy Liên Bình An vào nơi đóng quân, mọi người liền biết nên làm như thế nào.
Thân tín của Mã Xung Hạo lúc nói những lời này vẻ mặt thực hưng phấn, Mã Xung Hạo lại thản nhiên, lập tức có khách tới thăm, Mã Xung Hạo xoay ngươi vào phòng, trên mặt lộ ra ý cười, y không kìm nỗi nắm chặt bàn tay, chuyện thành công rồi, chiếu theo mưu kế vạch ra đi tiếp.
Khách nhân cuối cùng là Lý gia cũng rời đi, lễ vật bày ở trong phòng vội vàng thu dọn xuống, mọi người còn nghĩ sẽ còn có người tới thăm hỏi, đợi đến nghe được tiếng gõ báo canh ba vang lên mới biết đã quá muộn rồi.
Lại đợi nửa canh giờ nữa, không còn khách tới cửa, hộ vệ bên ngoài cũng đến bẩm báo, nói bên ngoài đã không còn người chờ đợi, Mã Xung Hạo lúc này mới bảo người đóng cửa lại.
Sau khi đóng cửa lại, mấy người đều không vội nghỉ ngơi, ngược lại đem bạc bày ở trong phòng khách, ánh lửa chiếu rọi, bạc trắng sáng một mảng lập lòe, nhìn vô cùng chói mắt, nhưng mấy người Mã Xung Hạo, Từ Thiết Bưu và Thi Bình Ngao lại không hưng phấn như vừa rồi.
Mã Xung Hạo thuận miệng nói.
- Đám người này không ngờ s tra tỉ mỉ hơn cả bản quan, có mấy mục làm ăn ta cũng không biết.
Từ Thiết Bưu cúi người cầm lên một khối bạc tung lên trong lòng bàn tay, buồn bực nói.
- Đám người buôn bán này làm ăn cũng không lỗ vốn, bọn họ nỡ tốn nhiều bạc như vậy, nói rõ những thứ đó khẳng định khiến cho bọn họ kiếm được nhiều hơn, chúng ta chớ để cho mấy món lợi nhỏ trước mặt làm cho hoa mắt.
Thi binh Ngao trịnh trọng gật đầu. Mã Xung Hạo cười nói.
- Bạc này chúng ta muốn, đến lúc đó chia lãi, nên làm thế nào thì làm như thế. Tới lúc đó, còn có đường lui cho bọn chúng nói chuyện sao?
Ba người đều cười, Thi Bình Ngao nhìn chằm chằm số bạc nói.
- Một buổi tối, mười ba ngàn lượng bạc trắng. Nếu không phải tự mình trải qua, việc như thế ta cũng không tin.
Từ Thiết Bưu nén bạc vào trong đống, vỗ đùi đứng dậy, dùng hết mười phần mười phần sức lực quát to.
- Mẹ ơi, hăng hái lên, lão Mã, sáng sớm ngày mai chúng ta đi, sớm đi Từ Châu, đi kiếm tiền.
Mã Xung Hạo cười hi hi, nhưng vẫn ngồi thẳng như cũ, y ở đó tự nhiên nói.
- Ngày mai bảo những thương nhân này đem rượu thịt tới, khao các huynh đệ một bữa thật đã. Lại chia ra ba ngàn lượng thưởng xuống dưới, để cho trong túi mọi người có nằng nặng, thế mới được khích lệ đi cùng chúng ta.
- Không đi Từ Châu hả?
Mã Xung Hạo thản nhiên nói ra.
- Gấp cái gì. Đám lớn đưa bạc đến đây rồi. Trong ngày mai đám nhỏ cũng sẽ tới đưa. Nếu không thu bạc của bọn chúng đã đi rồi, chẳng phải làm bọn chúng lo sợ không yên sao.
Từ Thiết Bưu giơ một ngón tay cái lên, rốt cục không kìm được nữa, ngồi ở đó cười ha ha.
Ngày hôm sau, tiết trời vẫn nóng như cũ, nhưng người Nam Kinh và Lang Sơn lúc trước ủ rủ tới, bây giờ đều hưng phấn lên. Mùi hương rượu thịt ngào ngạt cả doanh trại, mỗi người đều cầm được một phần tiền, ai nấy đều cả mặt vui mừng. Nếu không phải thượng cấp nghiêm lệnh trói buộc, e rằng đám người này còn muốn đi ra ngoài điên cuồng đánh bạc tìm gái.
Đến bây giờ, lo lắng và oán giận sau khi sang sông đã tan biến, ở cửa sông Thanh Giang đã có được nhiều lợi lộc như vậy, muốn đi từ Châu hoàn thành đại sự còn lấy được bao nhiêu chỗ tốt, vừa nghĩ đến đã khiến cho người khác không nhịn cười được.
Bên dưới vui mừng, bên trên cũng khoái trá. Giống như ngẫm nghĩ của Mã Xung Hạo, những gì đã làm của mấy vị thương nhân giàu có đứng đầu nhất kia đều bị bọn thân sĩ thương nhân cửa sông Thanh Giang theo dõi, một khi có động tĩnh tí xiu gì, bọn họ lập tức sẽ đi theo cùng. Huống chi trong chợ lớn Thanh Giang lại không chỉ mấy nhà như thế, không chỉ có bọn họ thèm nhỏ dãi với sản nghiệp của Triệu Tiến. Bên trên ăn thịt, bên dưới đi theo húp một chén canh nhưng miếng thịt này quá lớn, trong canh cũng thịt cá ê hề.
Bọn thương nhân giàu có lớn nhất kia còn có điều e dè, không dám ban ngày tới, nhưng những kẻ tới sau này lại không màn tới nhiều như thế. Lúc mới đầu cũng sợ bị Triệu Tự Doanh và người khác nhìn thấy, nhưng buổi tối ngày hôm sau người đã bu đông đen. Tin tức gì cũng truyền ra, chẳng hạn như nói ai vào sớm chút, kẻ đó chia một miếng lớn sản nghiệp của Triệu Tiến, vào chậm chia không được lợi, thậm chí không được chia.
Vừa nghe điều này, lại nhìn thấy nhiều người như thế, còn nghe nói vị lão đại Cẩm Y Vệ kia lễ độ tiếp đón người, không phải loại người ăn xong chùi mép, bằng lòng chia lời lãi với mọi người. Càng trọng yếu hơn chính là, tất cả đều nhìn thấy kỵ binh Cẩm Y Vệ toàn bộ đeo đai mặc giáp đẹp đẽ tới trước cổng chợ lớn Thanh Giang, ở nơi đó hét lớn tra án Triệu Tiến mưu phản. Đối với số đông người, Triệu Tiến này đã là người chết rồi.
Cẩm Y Vệ nói kẻ nào mưu phản, vậy kẻ đó cho dù là dân chúng lương thiện cũng là phản tặc, huống chi Triệu Tiến này làm nhiều chuyện vô pháp vô thiên như vậy. Trước giờ có người bưng bít đành thôi, hiện giờ có lão đại lợi hại như thế tới gánh vác vạch trần chúng, cho dù kẻ đó có người đứng sau chống đỡ cũng quá chậm rồi.
Chẳng qua ngay từ đầu tất cả còn chưa nhìn ra cặn kẽ, đợi tới lúc bọn thương nhân giàu có cửa sông Thanh Giang đi gặp vị Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ kia. Tất cả đoán ngược đoán xuôi hẳn hiểu rõ. Lúc này phải mau chóng đi sang lấy lòng, có lẽ còn chia được một chút lợi lộc.
Liên tục năm ngày, chuyện mấy người Mã Xung Hạo làm hằng ngày chính là gặp khách thu lễ, cung ứng của ngàn tinh kỵ này được mấy thương nhân lớn của cửa sông Thanh Giang bao hết, đồ ăn uống ngon ngọt đưa vào giống như nước chảy. Gần kề doanh trại thậm chí còn có đĩ điếm dắt mối làm ăn. Dĩ nhiên, trong phòng mấy đầu mục của Mã Xung Hạo đều có nữ nhân nhan sắc xuất chúng hầu hạ. Chút việc nhỏ này bọn thương nhân dĩ nhiên sẽ suy tính chu đáo.