Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 6117 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 101
nói miệng không bằng chứng

❊ ❊ ❊

“Phụ thân…” Gia Cát Hồng Nhan ấm ức gọi một tiếng, trong lòng bất bình, “Phụ thân đúng là bị ả hồ ly tinh kia mê hoặc tâm trí rồi.”

“Đây là chuyện ngươi quản được sao?”

“Con…” Gia Cát Hồng Nhan giống như bị oan khuất lớn lắm, ôm mặt chạy đi.

“Phụ thân, thân phận của Thanh Thanh ở trong phủ có chút xấu hổ, nữ nhi lolắng nàng ấy bị người khác khinh khi, phụ thân có từng nghĩ cho nàng ấymột danh phận không? Nàng ấy cũng là muội muội của Ngũ di nương, nếu phụ thân nạp Thanh Thanh làm di nương, Ngũ di nương dưới cửu tuyền cũng cảm thấy an ủi.”

“Điều Linh nhi nói chính là điều ta nghĩ trong lòng.” Gia Cát Chiêm gật đầu,“Nhưng ta lại lo lắng mẹ con không chịu, đang cân nhắc xem làm thế nàomới tốt.”

“Mẹ con lòng dạ rộng lượng, phụ thân không cần băn khoăn, vả lại Nhị dinương và Tứ di nương cũng không còn, chuyện trong phủ cũng cần người coi sóc, sức khỏe của mẹ dăm bữa nửa tháng mới có thể tốt hơn, bên cạnh phụ thân thật sự cần một người chăm sóc.”

“Linh nhi nói có lý, đợi Lục Quốc Đại Điển xong, ta sẽ tìm thời gian nói vớimẹ con, đêm nay Thanh Thanh có làm gì không? Thư phòng của ta lung tungquá, bảo nàng ấy đến giúp ta dọn dẹp lại một chút.”

“Dạ, phụ thân.”

Gia Cát Linh Ẩn đi vào, nhìn thấy Kinh Phong đang ở trong sân luyện công,liền đưa thanh bảo kiếm lấy được từ Liên Mộ Dương cho Kinh Phong: “KinhPhong, cho ngươi.”

Kinh Phong nhìn chằm chằm thanh bảo kiếm nọ, hai mắt sáng lên, vẻ mặt kíchđộng chưa từng có, hai tay nhận lấy bảo kiếm có hơi run rẩy: “Đây chínhlà bảo kiếm Huyền Thiết ngàn năm của Liên Mộ Dương? Sao lại ở trong taytiểu thư?”

“Ta thắng được.”

“Cho ta… thật ư?”

“Ừ!”

“Tiểu thư vạn tuế!” Kinh Phong sung sướng nhảy cẫng lên, ôm thanh bảo kiếmbay ra khỏi Trục Nguyệt Hiên, đến trước mặt Thanh Y, Phá Trận, NgụyThành khoe khoang một vòng mãi tận khuya mới quay về, vẫn ôm khư khưthanh kiếm trong lòng.

Trong phòng Đại phu nhân, bà sai người gọi Gia Cát Hồng Nhan đến, chỉ vàobình thuốc nhỏ trên bàn: “Hồng Nhan, mau lấy thuốc này về bôi vào vếtthương trên mặt con đi.”

“Là thuốc gì?” Gia Cát Hồng Nhan cầm lấy bình thuốc, nhìn cẩn thận.

“Đây là ngoại tổ mẫu con sai người mang đến, biểu ca con ở ngoài tìm được thuốc hay, chuyên chữa thương, bôi vào liền khỏi.”

Tiêu lão thái quân đưa đến đúng là kỳ dược, trước Lục Quốc Đại Điển mộtngày, vết thương trên mặt Gia Cát Hồng Nhan đã hoàn toàn biến mất khôngthấy, điều này khiến cho Gia Cát Linh Ẩn vô cùng khiếp sợ, thế lực củaTiêu gia quả nhiên không thể khinh thường, trong nhà lại có thể có đượckỳ dược như vậy.

Ngày hôm sau Lục Quốc Đại Điển mới bắt đầu, ngày hôm trước những người đượcphép tham gia được gọi vào cung, để làm quen với hoàn cảnh trong cung,chuẩn bị cẩn thận cho đại điển ngày mai.

Bên ngoài cửa cung, Sở Lăng Thiên vận một thân áo giáp bạc, tay cần trườngkiếm, đích thân giám sát nghiêm ngặt mỗi một người tiến cung, thẩm trađối chiếu thân phận từng người.

“Biểu ca.” Liên Mộ Vân mỉm cười đi về phía Sở Lăng Thiên, “Hóa ra huynh ởđâu, nếu không phải Hoàng hậu nương nương nói cho muội biết, muội thựcsự không tìm được huynh.”

“Mộ Vân, muội đến làm gì?” Sắc mặt Sở Lăng Thiên lạnh băng.

“Biểu ca.” Liên Mộ Vân uất ức cúi đầu, “Muội… chỉ là mang một ít nước trà đến cho mọi người, ai nấy cũng mệt mỏi rồi, mau đến uống chút nước trà đi.Yên Nhi, mang trà đến đây.”

“Khi cấm vệ quân chấp hành nhiệm vụ, không được ăn cơm, bao gồm cả uốngnước.” Sắc mặt Sở Lăng Thiên vẫn lạnh lùng như băng, “Biểu muội vẫn làmau rời khỏi đây đi, đừng làm mọi người trễ nãi công vụ.”

“Mộ Vân biết lỗi rồi, biểu ca đừng tức giận.” Liên Mộ Vân rút khăn tay ra, “Đầu biểu ca đầy mồ hôi, để Mộ Vân lau giúp biểu ca.”

Nói xong, Liên Mộ Vân cầm khăn tay, đưa về phía trán của Sở Lăng Thiên,muốn lau mồ hôi giúp Sở Lăng Thiên, Sở Lăng Thiên đưa tay ngăn lại,nghiêm nghị nói, “Mộ Vân, nam nữ thụ thụ bất thân, Mộ Vân là công chúanước Đông Lan, đừng đánh mất thân phận ở trước mặt các tướng sĩ.”

“Thất điện hạ, công chúa cũng là có ý tốt.” Yên Nhi không nhịn được lên tiếng bênh vực chủ tử, “Điện hạ sao lại nói như vậy với công chúa.”

“Yên Nhi, không được vô lễ.” Liên Mộ Vân trách cứ.

“Gia Cát đại tiểu thư, Gia Cát tam tiểu thư, mời nhị vị đưa ra thiệp mời đại điển.” Một bên, một tướng lĩnh cấm vệ quân nói, đứng trước mặt hắn đúng là Gia Cát Hồng Nhan và Gia Cát Linh Ẩn.

Nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn, vẻ mặt âm trầm của Sở Lăng Thiên lập tức trở nêndịu dàng, y bước nhanh đến, “Linh nhi, nàng đến rồi? Đối chiếu thiệp mời xong chưa?”

“Dạ.” Gia Cát Linh Ẩn gật đầu, “Người mệt không?”

Sở Lăng Thiên lắc đầu: “Vốn mệt muốn chết, nhưng nhìn thấy nàng liền không mệt nữa. Nàng xem nàng kia, trên trán đầy mồ hôi, mau vào trong nghỉngơi đi.” Nói xong, Sở Lăng Thiên vươn tay lau đi mồ hôi trên chóp mũicủa Gia Cát Linh Ẩn.

Gia Cát Linh Ẩn đẩy tay Sở Lăng Thiên ra, e thẹn nói: “Đừng vậy mà.”

Sở Lăng Thiên cười cười, cúi người xuống, thì thầm vào tai của Gia CátLinh Ẩn: “Ta biết Linh nhi rõ ràng là xấu hổ mà, tối nay ta sẽ lại đếntìm nàng.”

Hai má Gia Cát Linh Ẩn ửng hồng, nhận lại thiệp mời, không thèm để ý đến Sở Lăng Thiên, cùng nhau vào cung với Gia Cát Hồng Nhan.

“Sao Tam muội chẳng biết chừng mực gì vậy? Ở trước mặt bao nhiêu người lạiliếc mắt đưa tình với Thất điện hạ, người khác nhìn thấy sẽ nghĩ ngườicủa phủ Thừa tướng sao lại không có phép tắc gì hết!” Gia Cát Hồng Nhanchâm biếm nói.

Gia Cát Linh Ẩn lạnh lùng cười: “Tỷ tỷ đang hâm mộ hay ghen tỵ với muội vậy?”

“Hừ, ngươi có gì đáng để bản tiểu thư hâm mộ, xuất thân thứ nữ, vĩnh viễncũng không có thể diện, suốt ngày chỉ biết cùng đàn ông cấu kết làmbậy!”

“Đại tỷ có bản lĩnh thì đi cấu kết để muội xem thử.”

“Ngươi…” Gia Cát Hồng Nhan tức giận không thôi, “Đợi bản tiểu thư làm vương phi, để ngươi xem cho đã!”

“Muội chờ ngày đó đấy.”

“Tam tiểu thư, xin dừng bước!” Sau lưng hai người truyền đến tiếng gọi của một nữ tử.

Gia Cát Linh Ẩn quay đầu lại, nhíu mày, thấy nha hoàn Yên Nhi mà Liên MộVân dẫn theo bên người đã đi đến, “Tham kiến công chúa Mộ Vân, khôngbiết công chúa Mộ Vân tìm Linh Ẩn có chuyện gì?”

Liên Mộ Vân cười ngượng ngùng, “Mộ Vân mới đến nước Lăng Nguyệt, ngay cả một người trò chuyện cũng không có, Mộ Vân chỉ quen biết có một người làTam tiểu thư, nên muốn nói chuyện với tiểu thư một chút, được không?”

Nghe Gia Cát Linh Ẩn gọi nữ nhân trước mặt là công chúa, trong lòng Gia CátHồng Nhan lập tức suy tính: “Công chúa, Tam muội tài thô học thiển, lạikhông được dạy dỗ tốt, đắc tội với công chúa sẽ không hay lắm, chi bằngđể Hồng Nhan nói chuyện cùng công chúa nhé?”

“Vị tiểu thư này là ai vậy?” Liên Mộ Vân hỏi Gia Cát Linh Ẩn.

“Hồi bẩm công chúa, đây là đại tỷ của ta, Gia Cát Hồng Nhan.”

“Hồng Nhan xin thỉnh an công chúa.” Gia Cát Hồng Nhan mỉm cười hành lễ.

“Không cần đa lễ.” Liên Mộ Vân cười cười, “Đa tạ đại tiểu thư đã nể mặt. Nhưng mà ta có một số chuyện thân mật muốn nói riieng với Tam tiểu thư, sợ là không tiện nói với người ngoài.”

Vẻ tươi cười trên mặt Gia Cát Hồng Nhan nhất thời cứng đờ, nụ cười này sovới khóc còn khó coi hơn, “Là Hồng Nhan lỗ mãng, nếu Tam muội làm côngchúa không vui, mong công chúa bỏ qua cho.”

“Bản công chúa thấy Tam tiểu thư liền thích.” Liên Mộ Vân kéo tay Gia Cát Linh Ẩn, “Tam tiểu thư, chúng ta đi thôi.”

Lục Quốc Đại Điển sắp tới, các công công thường xuyên qua lại, cảnh tượngrất bận rộn, Liên Mộ Vân cùng Gia Cát Linh Ẩn đi ngang qua họ, các cungnữ công công đều dừng lại hành lễ với Liên Mộ Vân, thỉnh an nàng ấy.

“Các ngươi tại sao chỉ thỉnh an bản công chúa, lại làm như không thấy Gia Cát tam tiểu thư?” Liên Mộ Vân có chút tức giận.

Bị Liên Mộ Vân trách cứ, những người nọ lập tức hành lễ với Gia Cát LinhẨn, nhưng cũng không cung kính. Liên Mộ Vân bất bình, “Bản công chúa mới đến đây có hai ngày, Gia Cát tam tiểu thư đã sống mười mấy năm ở NgânĐô, tốt xấu gì cũng là Huyền Quân, các người lại chỉ thỉnh an có mộtmình ta, đúng là buồn cười?”

Gia Cát Linh Ẩn vẻ mặt thờ ơ, “Công chúa thân phận cao quý, không nên tứcgiận vì Linh Ẩn. Linh Ẩn rất hiếm khi vào cung, họ không biết ta cũng là rất bình thường.”

“Nếu tam tiểu thư đã nói giúp các ngươi, bản công chúa sẽ không truy cứu.Tam tiểu thư, chúng ta đi thôi!” Liên Mộ Vân khoác tay Gia Cát Linh Ẩn,đi được một đoạn, nhỏ giọng nói, “Tam tiểu thư không cần vì thân phậnthứ nữ, lại khắc chết chính mẹ ruột mà tự cảm thấy kém cỏi. Sau này MộVân nhất định sẽ xem Tam tiểu thư như tỷ muội, chúng ta sẽ cùng nhau hầu hạ tốt biểu ca.”

“Không ngờ công chúa lại quan tâm ta như vậy, đi thăm dò sau lưng ta. Ta đúnglà được sủng ái mà lo sợ! Bất quá ta xin khuyên công chúa một câu, thứgì của Gia Cát Linh Ẩn ta, không ai có thể cướp đi được!”

“Ngươi đúng là không biết liêm sỉ.” Yên Nhi bỗng nhiên chen miệng vào, “Takhuyên ngươi hãy sớm từ bỏ Thất điện hạ đi, đừng si tâm vọng tưởng nữa,nếu ngươi ngoan ngoãn, công chúa có lòng từ bi, còn có thể cho ngươi làm trắc phi, nếu ngươi còn không biết tốt xấu, vậy hãy chờ mà xem!”

“Yên Nhi, câm miệng! Không được vô lễ!” Liên Mộ Vân ngượng ngùng nói, “Mộ Vân dạy dỗ bất lực, Tam tiểu thư đừng để trong lòng.”

“Công chúa, người chính là quá tốt bụng! Mới để cho ả ôm ảo ưởng với Thấtđiện hạ.” Yên Nhi chẳng những không im miệng, còn nói khó nghe hơn, “Tam tiểu thư tưởng Thất điện hạ thực sự thích ngươi? Người chẳng qua chỉmuốn chơi đùa với ngươi thôi, hạng người như ngươi, chỉ xứng bị đàn ôngđùa giỡn!”

“Vậy hạng người giống Yên Nhi cô nương đây, thì đàn ông ngay cả hứng thú đểđùa giỡn với ngươi cũng không có.” Gia Cát Linh Ẩn mỉm cười nói.

“Ngươi nói gì đó!” Yên Nhi không khỏi lớn giọng, “Ngươi lại dám vũ nhục ta như thế!” Yên Nhi giơ cao bàn tay lên, ngưng lại một chút, sau đó nhanhchóng tát vào mặt mình hai cái vang dội.

Gia Cát Linh Ẩn kinh ngạc nhìn Yên Nhi, chỉ thấy Yên Nhi kéo Liên Mộ Vânchạy về phía sau lưng nàng. Gia Cát Linh Ẩn xoay người vừa thấy, thầmnghĩ không ổn rồi, người đang đi tới đây chính là Hoàng hậu và Chu quýphi. Không biết Yên Nhi nói gì với họ, sắc mặt của Hoàng hậu và Chu quýphi liền không vui, đi về hướng nàng.

“Thần nữ thỉnh an Hoàng hậu nương nương, Quý phi nương nương.”

“Không cần!” Giọng điệu của hoàng hậu lạnh băng, “Gia Cát tam tiểu thư, vừarồi ngươi mới làm gì với nha hoàn của công chúa Mộ Vân?”

“Nương nương, thực sự không phải là Tam tiểu thư, là Yên Nhi tự đánh mình,không liên quan đến tiểu thư.” Liên Mộ Vân túm lấy cánh tay của Hoànghậu, lo lắng giải thích.

“Mộ Vân không cần cầu xin cho ả.” Chu quý phi nghiêm mặt, “Gia Cát Linh Ẩn, lá gan của ngươi cũng quá lớn! Công chúa Mộ Vân từ xa đến làm khách,ngươi lại có thể đánh nha hoàn của công chúa, đây không phải là đạo đãikhách của nước Lăng Nguyệt chúng ta. Hôm nay nếu không trừng trị ngươi,ta và Hoàng hậu không thể ăn nói với nước Đông Lan!”

“Quý phi nương nương…” Yên Nhi ôm mặt, ấm ức nói, “Quý phi nương nương nhấtđịnh phải đòi lại công bằng cho Yên Nhi, Tam tiểu thư nghe nói công chúa muốn thành thân với Thất điện hạ nên quá mức thương tâm, liền giận cáchém thớt là nô tỳ.”

“Tam tiểu thư cũng quá phận rồi, chuyện của ngươi và Thiên nhi bản cung đãkhoan dung rồi, vậy mà ngươi còn muốn độc chiếm Thiên nhi ư?” Giọng điệu Hoàng hậu tức giận hỏi.

“Thần nữ biết có giải thích thể nào thì Hoàng hậu và quý phi cũng không tin,điều thần nữ muốn nói chỉ là thần nữ chưa từng chạm vào Yên Nhi cônương.”

“Đừng nói xàm!” Chu quý phi hung hăng liếc Gia Cát Linh Ẩn, “Tỷ tỷ, phạt ả vả miệng năm mươi cái, rồi quỳ gối hai canh giờ!”

Hoàng hậu không để ý đến Chu quý phi, mà hỏi, “Tam tiểu thư có nhân chứngkhông? Nói miệng không bằng chứng, bảo bản cung phải tin ngươi thế nào?Nếu không ai có thể chứng minh, bản cung chỉ có thể phạt ngươi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »