Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 5896 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 106
hương hợp hoan

❊ ❊ ❊

Liên Mộ Vân trở về hành cung, Yên Nhi lập tức chạy đến, hưng phấn hỏi: “Công chúa điện hạ, lúc hiến tế có chuyện gì xảy ra không?”

“Có.” Liên Mộ Vân ra vẻ bình tĩnh, “Gia Cát tam tiểu thư bị tế thiên.”

“Thật ư?” Yên Nhi nhảy dựng lên, “Rốt cuộc Yên Nhi cũng vì công chúa mà trừ khử mối họa lớn rồi.”

“Bốp!” Yên Nhi đang vui vẻ, trên mặt bỗng nhiên trúng một cái tát thật mạnh,Liên Mộ Vân hạ giọng nói: “Hỗn láo! Đúng là ngươi gây rối? Ngươi quênhết lời nói của bản công chúa rồi sao?”

“Công chúa bớt giận!” Yên Nhi không biết bản thân làm sai chuyện gì, nhưngnhìn thấy Liên Mộ Vân nổi giận liền quỳ xuống đất, “Cũng là do nô tỳthấy Tam tiểu thư kia không để công chúa vào mắt, biết rõ công chúathích Thất điện hạ còn không biết tự thấy xấu hổ, trước mặt mọi ngườicòn công khai liếc mắt đưa tình với Thất điện hạ. Nô tỳ chỉ muốn trútgiận giúp công chúa.”

“Ngươi nói thật dễ nghe!” Liên Mộ Vân tức giận nói, “Nếu ngươi thật lòng nghĩcho ta thì sẽ nói với thầy tế là ta bảo ngươi làm như vậy sao? Để hắnlàm quan tư tế đứng đầu nước Đông Lan là chủ ý của ta? E rằng hôm quangươi ăn hai cái tát của Tam tiểu thư nên ghi hận trong lòng, mới muốntrả thù nàng ấy. Ngươi đi đi, bên cạnh bản công chúa không cần một kẻnhư ngươi.”

“Công chúa tha mạng!” Yên Nhi kéo gấu váy của Liên Mộ Vân, “Nô tỳ biết sairồi, công chúa bỏ qua cho nô tỳ lần này đi, công chúa cho dù muốn đuổinô tỳ đi, cũng phải để nô tỳ hầu hạ công chúa đến khi về lại nước ĐôngLan chứ. Nô tỳ thực sự biết sai rồi, nô tỳ không dám nữa.”

“Đủ rồi.” Liên Mộ Vân lắc đầu bất đắc dĩ, Yên Nhi là nô tỳ đã hầu hạ nàngtừ nhỏ đến lớn, nếu đuổi đi thật, trong lòng nàng cũng có chút khôngmuốn, “Cũng may là Tam tiểu thư không sao, bằng không biểu ca sẽ hận tacả đời. Nhưng để ngươi phải nhớ kỹ bài học lần này, ta khấu trừ ngânlượng một năm của ngươi.”

“Tạ công chúa khai ân, tạ công chúa khai ân.”

Liên Mộ Vân một mình cân nhắc hồi lâu, quyết định đến tìm Gia Cát Linh Ẩn.

Gia Cát Linh Ẩn lệnh cho nha đầu Tiểu Điệp đi châm trà cho Liên Mộ Vân,nói: “Công chúa điện hạ đến đây có chuyện gì? Nếu là chuyện của thầy tế, công chúa không cần phải nói đâu, ta tin tưởng đó không phải là chủ ýcủa công chúa.”

Liên Mộ Vân cười ngượng ngùng: “Đa tạ sự thấu hiểu và tin tưởng của Tam tiểu thư, nghe Tam tiểu thư nói thế, trong lòng Mộ Vân cũng nhẹ nhõm ítnhiều.”

“Thật phải khiến công chúa bận lòng rồi, nhưng mà xin công chúa để mắt đến nô tỳ bên cạnh người, nếu lại có lần sau, ta quyết không lưu tình, xincông chúa thứ lỗi.”

Liên Mộ Vân ngẩn ra, không ngờ Gia Cát Linh Ẩn lại rõ ràng chân tướng sựviệc đến vậy: “Tam tiểu thư, nếu lại có lần sau, không cần Tam tiểu thưra tay, Mộ Vân sẽ đích thân ra mặt.”

“Có lời này của công chúa, ta yên tâm rồi.”

Liên Mộ Vân lấy ra một miếng huyết ngọc hảo hạng, đặt xuống trước mặt GiaCát Linh Ẩn, ngượng ngùng nói: “Là Mộ Vân dạy bảo vô phương, miếng ngọcnày, xem như để nhận lỗi với Tam tiểu thư.”

“Công chúa điện hạ khách khí quá, miếng ngọc này, công chúa điện hạ hãy nhận lại đi.” Gia Cát Linh Ẩn từ chối nói.

“Tam tiểu thư không nhận, vậy là vẫn còn trách Mộ Vân.”

“Vậy thì ta sẽ nhận.” Không còn cách nào, Gia Cát Linh Ẩn vẫn nhận lấy.

“Mộ Vân không quấy rầy Tam tiểu thư nữa, xin cáo từ.”

“Công chúa điện hạ đi thong thả.”

Buổi chiều, các cô nương không tham dự trận đấu, Tiêu U Lam đến tìm Gia CátLinh Ẩn nói chuyện phiếm, hai người hàn huyên suốt buổi chiều. Dùng xong bữa tối, Tiểu Điệp báo Chu nhị tiểu thư cầu kiến.

“Mời Nhị tiểu thư vào.”

“Biểu tỷ, muội cáo từ trước.” Tiêu U Lam tự biết không tiện ở lại, liền đứngdậy cáo từ, khi ở cửa, nàng chạm mặt với Chu Tuyết Tranh.

Tiểu Điệp châm trà cho Chu Tuyết Tranh xong cũng lui ra ngoài.

Chu Tuyết Tranh không nói gì, Gia Cát Linh Ẩn cũng không lên tiếng, ngườimở miệng trước có khi sẽ mất đi quyền chủ động, Chu Tuyết Tranh thấy Gia Cát Linh Ẩn điềm tĩnh tự nhiên thưởng trà, cuối cùng cũng không nhịnđược: “Tam tiểu thư không muốn biết ta đến đây có chuyện gì ư?”

“Nhị tiểu thư muốn thì nói, không nói thì ta cũng không có hứng thú.”

“Tam tiểu thư và Thiên ca ca vẫn tốt chứ?”

“Vẫn tốt, đa tạ Nhị tiểu thư quan tâm.”

“Ha ha, Tam tiểu thư và Chu Tuyết Tranh quả thật có rất nhiều điểm giốngnhau, ví dụ như cùng yêu thương một nam nhân. Tam tiểu thư có hứng thúnghe chút chuyện xưa của Thiên ca ca và Tuyết Tranh không?”

“Xin rửa tai lắng nghe.”

“Từ nhỏ ta và Thiên ca ca đã ở bên nhau, huynh ấy từng nói, huynh ấy nhấtđịnh sẽ cưới ta. Còn nhớ trước đây, cho dù ta gây sự nghịch ngợm đến thế nào, huynh ấy cũng không bao giờ giận ta. Ai cũng nói huynh ấy là Vương gia mặt lạnh, nhưng trước mặt ta huynh ấy lúc nào cũng dịu dàng tìnhcảm, lúc nào cũng cẩn thận che chở cho ta.” Chu Tuyết Tranh vừa nói, vừa quan sát vẻ mặt của Gia Cát Linh Ẩn, “Huynh ấy từng nói ta là người duy nhất cả đời huynh ấy yêu, kết quả thì bây giờ huynh ấy lại bảo bọc chechở cho Tam tiểu thư khắp nơi. Cùng là nữ nhân, Tuyết Tranh không thểkhông cảnh tỉnh Tam tiểu thư, lời nói của nam nhân, không có mấy câu cóthể tin tưởng được.”

“Nhị tiểu thư nói rất có lý, nhưng mà chuyện xưa của tiểu thư kể, hoàn toàn chẳng cảm động.”

Chu Tuyết Tranh cười lạnh: “Tam tiểu thư bướng bỉnh như vậy, xem như ta chưa từng nói gì, Tuyết Tranh cáo từ.”

“Nhị tiểu thư đi thong thả.”

Chu Tuyết Tranh đứng lên, gẩy gẩy lư hương bên cạnh nói: “Mùi hương này dịu nhẹ ngọt lành, là long tiên hương phải không? Hoàng hậu đúng là đối đãi với Tam tiểu thư không giống người thường.”

“Nhận được ân sủng của hoàng hậu nương nương, nếu Nhị tiểu thư thích, có thể chia một ít.”

Chu Tuyết Tranh cười cười, không nói gì, xoay người rời khỏi.

Gia Cát Linh Ẩn ngẩn ngơ nhìn chiếc lư hương, trên mặt hiện lên nụ cườilạnh lùng, thủ đoạn của Chu Tuyết Tranh tuy rằng cao minh, nhưng mà tròmèo này hoàn toàn không qua được mắt nàng. Lúc gần đi, Chu Tuyết Tranhkhông đơn giản chỉ là gẩy lư hương, còn búng thêm một ít hương hợp hoangợi dục vào bên trong.

“Tiểu thư, đây là điểm tâm ngự thiện phòng mới làm xong, tiểu thư nếm chútđi.” Tiểu Diệp bưng một dĩa điểm tâm thơm ngào ngạt, đi đến.

“Tiểu Điệp, ra đây một chút.” Ngoài cửa là một cung nữ lạ mặt, nàng ta đứng bên ngoài gọi Tiểu Điệp.

“Tiểu Lục, chuyện gì vậy?” Tiểu Điệp đặt điểm tâm xuống, đi ra ngoài.

“Ngươi đúng là chẳng hiểu biết gì cả!” Giọng điệu của Tiểu Lục mang theo sựchâm biếm, “Tổng quản đại nhân bảo ngươi đi hầu hạ quận chúa Cẩm Phàm,tại sao ngươi không đi? Cứng đầu muốn đến hầu hạ một thứ nữ, ngươi xemđi.” Tiểu Lục lấy ra ít bạc vụn, “Đây là Gia Cát đại tiểu thư thưởng cho ta, đích nữ đúng là đích nữ, ra tay thật hào phóng. Ta đoán, ngươi nhất định chẳng được ban thưởng cái gì đúng không?”

“Hầu hạ chủ tử là bổn phận của chúng ta, cho dù là thứ nữ thì địa vị cũngcao hơn chúng ta. Hơn nữa, ta thấy con người của Tam tiểu thư rất tốt,không giống mấy chủ tử khác cả ngày lạnh lùng nghiêm mặt.”

“Hừ! Số ngươi phải làm nô tỳ cả đời!”

Gia Cát Linh Ẩn nghe rành mạch đối thoại của hai người, hóa ra Tiểu Lục làcung nữ hầu hạ Gia Cát Hồng Nhan, nàng đi đến bên ngoài, gọi: “TiểuĐiệp, mời Tiểu Lục vào đây ngồi đi.”

Tiểu Lục nhanh chóng ngậm miệng, khi nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn, cảm thấy khí thế của Gia Cát Linh Ẩn không thua bất cứ chủ tử nào mà nàng từng hầuhạ, trong lòng không khỏi lộp bộp: “Chủ tử gọi Tiểu Lục có gì căn dặn?”

Gia Cát Linh Ẩn rút cây trâm trên đầu xuống, đặt trước mặt Tiểu Lục: “Bảntiểu thư rất cám ơn ngươi đã tận tâm tận lực chiếu cố đại tỷ ta, đây làmột chút thù lao, không đáng là bao. Tiểu Lục cô nương có điều chưabiết, ta nghe nói gian phòng mà đại tỷ ở rất không bình thường, trướckia còn có ngươi thắt cổ tự vẫn ở bên trong. Đại tỷ nhát gan lắm, TiểuLục cô nương cần phải chiếu cố tỷ ấy nhiều hơn. Gian phòng này của tathì khác, Chu quý phi lần đầu tiến cung cũng là ở gian phòng này, sau đó mới được thành quý phi.”

“Thực… thực sự có ngươi treo cổ?” Tiểu Lục khiếp đảm hỏi lại.

“Buổi tối Tiểu Lục cô nương có thể nhìn kỹ xem, trên xà ngang trong phòng có người hay không.”

“Chủ… chủ tử, ta xin cáo từ!” Tiểu Lục đứng lên, nắm chặt cây trâm, lập tức chạy đến phòng của Gia Cát Hồng Nhan.

Tiểu Lục chạy một mạch vào phòng, hớt ha hớt hải nói: “Chủ… chủ tử, nô tỳ nghe nói phòng này có người treo cổ chết!”

“Hả!” Gia Cát Hồng Nhan đứng phắt dậy, “Ngươi nói gì? Treo cổ chết á? Thật sao?”

Tiểu Lục gật đầu bốn năm cái, nói chắc nịch: “Là thật! Nghe nói… buổi tốicòn có thể nhìn thấy người đó treo lủng lẳng trên xà ngang.”

“Câm miệng! Đừng nói thêm nữa!” Gia Cát Hồng Nhan sợ hãi nhìn xà ngang trong phòng, “Làm sao bây giờ? Hèng chi tối qua ta bỗng nhiên nghe thấy cótiếng động lạ, chắc chắn chính là nó! Ta không muốn ở phòng này nữa,ngươi mau đi, mau đi gọi tổng quản đổi cho ta một phòng khác!”

“Chủ tử, phòng đã sắp xếp xong hết rồi, bây giờ mà đổi có chút khó khăn. Nôtỳ còn nghe nói gian phòng muội muội của người ở phòng thủy rất tốt, Chu quý phi lần đầu tiến cung cũng là ở gian phòng đó.”

“Có rồi!” Gia Cát Hồng Nhan đảo mắt, “Ta sẽ đổi phòng với con nha đầu chếttiệt kia, tốt nhất để cho con ma treo cổ buổi tối câu hồn nó đi mất!”

Nói xong, Gia Cát Hồng Nhan liền đi về phía phòng của Gia Cát Linh Ẩn, làmbộ vô tình đi ngang qua, nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn, nàng ta kinh ngạcvui sướng hô lên: “Tam muội, hóa ra muội ở chỗ này, làm hại tỷ tìm muốnchết.”

“Tỷ tỷ tìm muội có chuyện gì?”

“Không có gì, chỉ là muốn đến xem muội ở trong cung có quen không.” Gia CátHồng Nhan nhìn quanh một phòng, “Phòng muội có hơi nhỏ, lại không thônggió, sao lại sắp xếp một phòng như vậy cho muội chứ?”

“Đa tạ tỷ tỷ quan tâm.” Gia Cát Linh Ẩn cười nói, “Tuy có nhỏ nhưng ở cũng quen rồi. Phòng của tỷ chắc lớn lắm hả?”

Gia Cát Hồng Nhan gật đầu nói, “Chi bằng để tỷ đổi với muội nhé? Muội muộixương cốt mỏng manh, không thô cứng như tỷ, muội dọn đến phòng tỷ ở đi.”

“Hoàn toàn không được.” Gia Cát Linh Ẩn từ chối nói, “Muội sao có thể đoạt thứ tỷ yêu thích được.”

Gia Cát Hồng Nhan suy nghĩ, chẳng lẽ nó đã biết bí mật của gian phòng này,không được, nhất định phải đuổi nó qua kia! Gia Cát Hồng Nhan cười cười: “Muội nghe tỷ một lần đi, tỷ lớn hơn muội mà, nhường cho muội là chuyện đương nhiên, đừng từ chối nữa, mau dọn qua đó rồi nghỉ ngơi đi.”

“Vậy muội cung kính chi bằng tuân mệnh, đa tạ đại tỷ. Tiểu Điệp, chúng ta đi thôi.”

Tiểu Diệp hoài nghi đi theo sau lưng Gia Cát Linh Ẩn, khó hiểu hỏi, “Chủ tử, nếu phong thủy của phòng người tốt như vậy, tại sao phải đổi chứ?”

“Nhất mệnh nhị vận tam phong thủy, phong thủy không do người định, nhưng vận mệnh lại nằm trong tay chính mình.”

“À.” Tiểu Điệp cái hiểu cái không, gật đầu.

Thuận lợi đuổi được Gia Cát Linh Ẩn đi, Gia Cát Hồng Nhan hưng phấn đi quanhtrong phòng vài vòng, hy vọng người kế tiếp bay lên ngọn cây sẽ là chính mình. Vui vẻ qua đi, nàng ta cảm thấy có chút váng vất, nàng ta nghĩchắc là ban ngày mệt mỏi quá, liền lệnh cho Tiểu Lục hầu hạ tắm rửa xong mau chóng lên giường nghỉ ngơi.

Mơ mơ hồ hồ ngủ một giấc, Gia Cát Hồng Nhan cảm thấy thân thể nóng ran,trong lòng như có ngọn lửa đang thiêu đốt, nàng ta khó nhịn vặn vẹo thân thể, không tự chủ được mà xé rách xiêm y của chính mình, cả người khônóng không thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »