Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 5813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 114
tấn phong

❊ ❊ ❊

“Hay!” Hà Tần không nhịn được vỗ tay tán thưởng, “Điệu múa này ngay từ đầu đãđộc đáo, làm cho người ta như lạc vào cõi bồng lai!”

Hai nàng vẫn chưa đáp xuống đất, mà là treo người lơ lửng giữa không trung, theo tiếng nhạc, chỉ có nhảy múa. Các nàng lúc cao lúc thấp, chậm rãibay múa vòng quanh đại điện, như áng mây theo cơn gió nhẹ dập dềnhchuyển động trong điện.

Trong tiếng nhạc bỗng nhiên có thêm tiếng sáo, hai người bay lên, không hề bị độ cao làm ảnh hưởng, ở không trung phô bày ra kỹ thuật múa duyên dáng, cơ thể linh hoạt bày ra đủ mọi tư thế, khi thì như thiên tiên giángtrần, khi thì như Hằng Nga bôn nguyệt, lúc thì như ánh trăng treo ngược, lúc thì như ngựa phi nước đại.

Tiếp đó, đầu của hai nàng đối nhau, cơ thể nằm ngửa thẳng tắp, chậm rãi xoay tròn, theo tiết tấu âm nhạc trở nên dồn dập, tốc độ chuyển động của hai người ngày càng nhanh, tay áo cùng dải lụa màu tạo nên hai vòng trònmột lớn một nhỏ nhiều màu sắc, ở trong không trung bay lượn, hình thànhnên một cơn lốc xoáy màu cầu vồng, làm cho người khác không kịp thíchứng.

Đột nhiên, tiếng sáo dứt hẳn, hai người tách ra, vòng tròn nhiều màu cũngđứt đoạn, tay áo cùng dải lụa màu từ từ thu lại, như cầu vồng sau mưachậm rãi tan đi, phiêu tán trong không trung bao la. Động tác của hainàng lại biến hóa, đứng thẳng trong không trung, như tiên tử bách hợpcao quý, hai người liếc nhìn nhau, cơ thể lại chuyển động, tốc độ từ từgiảm dần, tay áo cùng dải lụa màu lại xoay tròn, xoay tròn xung quanh cơ thể hai nàng, cho đến khi hình thành nên hai chiếc kén nhiều màu sặcsỡ.

“Ầm!” Hình như có thứ gì đó phá kén chui ra, tay áo cùng dải lụa màu bung rabốn phía, hai người vung vẩy tay áo, nhẹ nhàng bay lên, như con bướm hồi sinh, trong không trung chỉ có nhảy múa, con bướm cứ thế mà bay lượngiữa trời, như tiên nữ nhảy múa giữa áng mây.

Hai người trong không trung đứng sóng đôi, tốc độ tung bay của tay áo cùngdải lụa màu nhanh hơn, như con rắn chuyển động, như sao băng xẹt qua,như hai con rồng nghịch châu, như cầu vồng đầy trời, biến hóa khônlường.

Cuối cùng, cơ thể cả hai như trăng rằm, bay vút lên không trung, từ từ biến mất trước mắt mọi người.

Không biết qua bao lâu, mọi người vẫn còn ngửa đầu, mong chờ hai tinh linhlúc nãy bay trở về, vì họ mà nhảy múa thêm một lần, Gia Cát Linh Ẩn vàTiêu U Lam từ ngoài cửa đại điện đi vào, họ mới từ từ phục hồi tinhthần, trong điện nhất thời vang lên tiếng vỗ tay rung trời.

Gia Cát Linh Ẩn nhìn về hướng Sở Lăng Thiên, thấy y đang âm thầm liếc mắt gợi tình với mình, không khỏi mỉm cười với y.

“Bệ hạ nước Đại Mạc, so với xà vũ, điệu múa vừa nãy thế nào?” Sở Kim Triêuhíp mắt, cao giọng hỏi, “Tam nha đầu quả nhiên không khiến trẫm thấtvọng!”

“Hay thì có hay hơn một chút, nhưng chỉ là chút tài mọn thôi! Nếu nước ĐạiMạc ta mà chuẩn bị nghiêm túc, nhất định còn hay hơn cả vũ khúc vừarồi!” Thẩm Vân Bác ngượng ngùng nói.

“Được xem qua kỹ thuật múa kinh diễm của Tam tiểu thư, từ nay trở về sau, sẽkhông có điệu múa nào có thể lọt vào mắt ta được nữa.” Hà Tần nói, trong đầu vẫn là điệu múa tung bay vừa rồi.

“Tam tiểu thư chẳng những xinh đẹp, tiếng hát động lòng người, không ngờngay cả kỹ thuật múa cũng xuất chúng như thế, đúng là ông trời đã muônvàn ưu ái cho một người, Sướng Uyển hâm mộ không thôi.”

“Tài nghệ của Tam tiểu thư áp đảo mọi người, sẽ là người chiến thắng của trận đấu múa lần này.” Khương Diệp nói.

“Lăng hoàng bệ hạ, ta dùng mười châu[1] Tấn Vân để trao đổi nữ tử này, thế nào?” Liên Thương Hải cười nói.

“Không đổi!” Sở Kim Triêu trừng mắt nói, “Cái gì cũng không đổi!”

“Gia Cát tam tiểu thư, Tiêu nhị tiểu thư đạt được tròn một trăm điểm!”

“Không biết là vị hoàng tử nào may mắn cưới được Tam tiểu thư?” Bạch Vân Phàmlại nhắc đến việc này, “Tiểu vương sẵn lòng cạnh tranh công bằng vớihắn.”

“Đáng tiếc bản vương không có hứng thú.” Sở Lăng Thiên thấp giọng nói, y đứng lên, đi đến bên cạnh Gia Cát Linh Ẩn, nắm lấy tay nàng cùng nhau quayvề chỗ ngồi.

Thấy Sở Lăng Thiên tỏ thái độ, Bạch Vân Phàm đành phải ngậm miệng, trong lòng tràn ngập ghen tị với Sở Lăng Thiên.

“Tam tiểu thư cùng Thất điện hạ trai tài gái sắc, khiến ta hâm mộ không thôi.” Khương Diệp nói.

Liên Mộ Vân ôm ngực, trong lòng dâng lên chua xót. Sắc mặt Gia Cát Hồng Nhan và Chu Tuyết Tranh đều vô cùng khó coi, bại bởi nước Đại Mạc cũng liềnthôi, ai ngờ hai nàng lại có thể kém hơn cả Gia Cát Linh Ẩn và Tiêu ULam, không nghĩ tới kết quả lại thế này.

Sở Lăng Hiên âm trầm nhìn chằm chằm Gia Cát Linh Ẩn, trong lòng bắt đầutức giận, bỗng nhiên, hắn nhìn thấy miếng ngọc bội mà Gia Cát Hồng Nhanđeo bên hông, ngọc bội kia đúng là của hắn, sắc mặt hắn không khỏi càngthêm u ám.

Cuối cùng, dựa vào điểm số, lần tỷ thí múa này đứng đầu là Gia Cát Linh Ẩnvà Tiêu U Lam, đứng thứ hai là tổ múa của nước Đại Mạc, xếp thứ ba làChu Tuyết Tranh và Gia Cát Hồng Nhan.

“Tam nha đầu, ngươi muốn được ban thưởng gì? Trẫm nhất định sẽ ghi nhớ, đợisau khi xong đại điển, trẫm nhất định sẽ trọng thưởng.” Tâm trạng của Sở Kim Triêu tốt vô cùng, ban thưởng cũng không chút nào keo kiệt, “GiaCát Linh Ẩn tiến lên nghe phong, trẫm quyết định tấn phong cho ngươi làm Bình Dương Quận Quân!”

Hoàng hậu và Chu quý phi cùng nhau nhíu mày, hình như muốn nói gì đó.

“Hoàng thượng, đừng kích động quá!” Chu quý phi kéo kéo long bào của Sở Kim Triêu, nói.

Sở Kim Triêu trừng mắt liếc bà, không thèm để ý đến, Hoàng hậu thấy thế lập tức nuốt xuống lời định nói.

“Tạ ơn ân điển của Hoàng thượng!” Gia Cát Linh Ẩn lập tức quỳ xuống tạ ơn,nàng dừng một chút rồi nói, “Hoàng thượng, vừa rồi múa cùng với thần nữ, còn có biểu muội Tiêu U Lam của thần nữ.”

“Ừ.” Sở Kim Triêu tán thưởng gật đầu, “Có công lại không muốn độc hưởng mộtmình, trẫm ngày càng thích nha đầu nhà ngươi rồi. Tiêu U Lam tiến lênđây!”

Tiêu U Lam tiến lên trước, hành đại lễ với Sở Kim Triêu.

“Bình thân đi! Tiêu U Lam làm vẻ vang cho đất nước, trẫm phong cho ngươi làm Nam Dương Huyền Quân!”

“Dạ?” Tiêu U Lam giật mình, kinh ngạc nhìn Sở Kim Triêu, không thể tin được lời mình vừa nghe.

“Tiêu U Lam, trẫm phong cho người làm Nam Dương Huyền Quân, ngươi không muốn à?” Sở Kim Triêu hoài nghi hỏi lại.

Tiêu U Lam quỳ xụp xuống đất, dập đầu: “Thần nữ đa tạ ân điển của Hoàngthượng. Thần nữ thật sự quá vui mừng, xin Hoàng thượng lượng thứ.”

“Bình thân đi.” Sở Kim Triêu cười nói, “Ngươi có một biểu tỷ rất tài giỏi, về sau hãy theo biểu tỷ ngươi học tập nhiều hơn.”

“Dạ, thần nữ cẩn tuân lời dạy của Hoàng thượng.”

Tiêu U Lam đứng lên, cảm kích nhìn Gia Cát Linh Ẩn, chuyện này hệt như đangnằm mơ, nàng vẫn có chút không dám tin, cho đến khi xác định hết thảyđều là thực, trong lòng nhất thời vui sướng không thôi.

“Hoàng thượng, chuyện này có chút không ổn?” Hoàng hậu cuối cùng cũng không nhịn được.

“Có gì không ổn?” Sở Kim Triêu hỏi vặn lại, “Chuyện này hậu không cần lolắng, hậu thay trẫm quản lý tốt chuyện hậu cung là được rồi! Nhữngchuyện khác không cần hỏi tới!”

“Dạ, là thần thiếp quá phận, xin Hoàng thượng bớt giận.”

Giờ phút này, Gia Cát Hồng Nhan đột nhiên phát hiện tâm tình của mình tráilại rất bình tĩnh, không biết bắt đầu từ khi nào, Gia Cát Linh Ẩn từ một thứ nữ thấp hèn, biến thành một người mà nàng ta phải ngước nhìn. Sựchênh lệch của hai người đã càng lúc càng lớn, nàng bỗng nhiên có cảmgiác bản thân ngay cả sức lực để ganh tị cũng không có. Chỉ một ngườimúa cùng với nó thôi cũng đã có thể được phong làm Huyền Quân, Gia CátLinh Ẩn đã trèo được rất cao rồi.

Trận đấu kết thúc, Tiêu U Lam chạy đến giữ lấy Gia Cát Linh Ẩn, kích độngnói: “Biểu tỷ, đa tạ biểu tỷ! Ơn dìu dắt của biểu tỷ, U Lam không biếtbáo đáp thế nào, nếu biểu tỷ có chỗ nào cần đến U Lam, U Lam tuyệt không chối từ!”

Gia Cát Linh Ẩn cười: “Biểu muội không cần như vậy, nếu không phải muộiphối hợp, một mình ta cũng chẳng có cách nào, đây là điều muội xứng đáng đạt được.”

“U Lam không nhiều lời nữa, ân tình của biểu tỷ, U Lam vẫn sẽ ghi nhớ.”Tiêu U Lam chỉ lo nói chuyện với Gia Cát Linh Ẩn, không chú ý đến TiêuLương đang đi về phía nàng.

Tiêu Lương đi đến bên cạnh Tiêu U Lam, như người cha hiền từ nói: “Lam nhi, ở trong cung có quen không con?”

Sắc mặt Tiêu U Lam nhất thời lạnh băng, nói: “Cũng đã vào cung được mấyngày rồi, đến bây giờ phụ thân mới nhớ đến con sao? Hay là phụ thân thấy con được phong làm Huyền Quân, có giá trị để lợi dụng rồi?”

“Đứa con này!” Tiêu Lương hơi giận dữ nói, “Lúc trước phụ thân bận rộn,không lo lắng được cho con, vừa rỗi một chút đã nghĩ đến con rồi.”

“Vậy thì phụ thân hãy tiếp tục bận rộn đi.” Tiêu U Lam xoay người, không để ý đến Tiêu Lương nữa, rời khỏi điện Thanh Lương.

Gia Cát Linh Ẩn trong lòng cười lạnh, dáng vẻ gian xảo chẳng khác nào GiaCát Chiêm, không có giá trị lợi dụng thì xem như rơm rác, đến khi cóđược chút giá trị rồi, họ sẽ khai thác triệt để các nàng, đúng là buồncười hoang đường.

Tiêu U Lam đi ra, vừa đúng lúc chạm mặt với Hà Tần. Hà Tần gật đầu với nàng, cười nói: “Kỹ thuật múa của Tiêu tiểu thư thật uyển chuyển, làm chongười ta khó quên, nhưng mà người thật còn đẹp hơn cả điệu múa.”

“Điện hạ quá khen rồi.” Tiêu U Lam chỉ nghĩ tất cả mọi người đều nhớ đến mộtmình Gia Cát Linh Ẩn, không ngờ còn có người nhớ đến nàng, lập tức cóthiện cảm với Hà Tần, “U Lam cáo lui trước.”

“Sau này sẽ gặp lại.”

Gia Cát Linh Ẩn đang chuẩn bị rời đi, Gia Cát Chiêm bỗng nhiên đi đến bêncạnh nàng, cười nói: “Lần này Linh nhi lại làm phụ thân nở mặt rồi, phụthân vô cùng vui vẻ.”

“Phụ thân có chuyện gì à?” Gia Cát Linh Ẩn thản nhiên hỏi.

“Tại sao con không chọn Hồng Nhan múa cùng, mà lại chọn biểu muội con?” GiaCát Chiêm hỏi, “Nếu con múa cùng Hồng Nhan, người được phong làm HuyềnQuân là nó rồi, một cơ hội tốt như vậy, khi không lại dâng cho ngườingoài.”

Gia Cát Linh Ẩn hoài nghi nhìn Gia Cát Chiêm nói, “Phụ thân nghĩ sai rồi,không phải con không chọn đại tỷ, là đại tỷ chọn nhị tiểu thư Chu giatrước. Phụ thân không hỏi trắng đen thị phi đã đến trách cứ con, nữ nhithật thương tâm.”

“Chuyện này…” Gia Cát Chiêm nghiêm mặt, “Vậy thì con cũng không nên nhắc nhởHoàng thượng tấn phong cho Tiêu U Lam chứ! Để cho tên Tiêu Lương kia đắc ý!”

“Con thích giúp người làm niềm vui!”

“Linh nhi, có thể đi được chưa?” Sở Lăng Thiên đi đến, khẽ mỉm cười, vươn tay về phía Gia Cát Linh Ẩn.

“Đi thôi.” Gia Cát Linh Ẩn đặt tay mình vào tay Sở Lăng Thiên một cách tựnhiên, rời đi trong sự hâm mộ không ngớt của mọi người.

“Vì sao ai nấy cũng đều nhìn chúng ta vậy?” Thấy ai đi ngang qua cũng ngoái lại nhìn họ, Gia Cát Linh Ẩn không nhịn được bèn hỏi.

Sở Lăng Thiên nắm thật chặt tay Gia Cát Linh Ẩn, “Bởi vì bọn họ đều hâm mộ ta! Nhưng mà, cũng chỉ có thể dừng lại ở mức độ hâm mộ mà thôi, vì Linh nhi là của ta!”

Mấy ngày kế tiếp, lại thi đấu ném thẻ vào bình rượu, đua ngựa, chơi cờ,chiến thắng chia đều cho nước Đại Mạc, Đông Lan và Lăng Nguyệt, đều đứng nhất với số điểm bằng nhau. Cuối cùng chỉ còn lại một hạng mục là làmthơ, nước nào đứng đầu trong ba nước thì nhất định phải phân thắng bại ở hạng mục này.

Buổi tối trước hôm đó, Hoàng hậu triệu tất cả các tiểu thư đến Dịch KhônCung nói chuyện, kỳ thực là để xem ai là người thích hợp nhất để ngàymai xuất chiến.

“Tỷ tỷ, Tuyết Tranh thông minh lanh lợi, bụng đầy thi thơ, muội thấy ngàymai hay là để cho Tuyết Tranh đại diện nước Lăng Nguyệt tham gia thi đấu làm thơ, thế nào?” Chu quý phi đề nghị.

[1] Châu: đơn vị hành chính thời xưa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »