Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 5974 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 112
nhận định nàng dâu

❊ ❊ ❊

Liên Thương Hải cảm thông nhìn Sở Kim Triêu, tựa như đang nói với người nàođó rằng đã không quản kỹ nhi tử của mình, hiện giờ đã đâm lao thì phảitheo lao. Ánh mắt Sở Kim Triêu làn lượt quét qua Trần Cẩm Phàm, ChuTuyết Tranh, Gia Cát Hồng Nhan, Tiêu U Lam, mấy người nọ đều cúi đầu.Thực lực của Hồ Cơ các nàng đã chứng kiến, ai bước ra chính là để chongười khác chế giễu. Cuối cùng, ánh mắt Sở Kim Triêu dừng lại ở Gia CátLinh Ẩn, hy vọng còn sót lại cuối cùng của ông, chính là Gia Cát Linh Ẩn có thể tạo nên kỳ tích, dù sao mấy lần trước, nàng cũng mang đến cho họ rất nhiều ngạc nhiên thích thú.

“Tam nha đầu, ngươi lên đi!” Sở Kim Triêu nói.

Gia Cát Linh Ẩn đứng lên, khi đi ngang qua bên người Sở Lăng Thiên, y cườinói với nàng: “Linh nhi cố lên! Toàn bộ của cải của chúng ta đều đặt vào đó!”

“Linh nhi, lệnh bài của ta phải nhờ ngươi cầm về đây đó!” Thương Y cười hì hì nói, “Ta chính là đặt cược vào ngươi!”

Gia Cát Linh Ẩn liếc nhìn hai người họ, trách cứ: “Thua cho hai người khóc luôn đi!”

“Sao lại là nàng ta?”

“Không biết nàng ta có thể thắng Hồ Cơ hay không?”

Nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn đi ra, mọi người lập tức nhận ra chính là nữ tử ngày đó suýt bị tế thiên.

“Sở lão nhân, đây là trận tỉ thí ca hát, không phải thi tuyển sắc đẹp!”Thẩm Vân Bác hét lên, “Ngươi dứt khoát nhận thua đi, tiếng hát của Hồ Cơ là đứng đầu thiên hạ, không ai có thể sánh bằng đâu!”

Sở Kim Triêu không để ý đến Thẩm Vân Bác, mong chờ nhìn Gia Cát Linh Ẩn,không vì cái gì khác, ông thực sự rất tiếc rẻ tiền trang của Sở LăngThiên và Thanh Ngọc Môn của Thương Y.

Gia Cát Linh Ẩn thong thả đi ra, hành lễ xong, liền cất giọng:

Tiếng đao kiếm vang dội hòa với tiếng trầm đục của đàn sáo

Là ai đưa nàng ra ngoài thành xem chém giết

Bảy lớp sa y, máu tươi tràn lụa trắng

Giặc vây bốn phía, lục quân không cứu

Ai ngờ gặp lại trong cảnh sinh tử không lời

Đương thời từng buộc tơ hồng trăm mối

Một bước sa chân đã cùng ai kết tình

Vết sẹo kia đến từ vết thương cũ nào đây

Sao còn có thể ung dung thưởng trà

Mà đạp đổ trận đồ thịnh thế yên hoa.

Máu kia nhuộm thắm họa đồ giang sơn

Sao sánh nổi vết chu sa điểm trên trán nàng

Đánh đổ cả thiên hạ này cũng được

Thủy chung chẳng qua khỏi một kiếp phồn hoa

Máu đào nhuộm thắm cánh đào hoa

Thầm nghĩ ngày gặp lại nàng lệ đổ như mưa

Nghe chừng đao kiếm lịm tiếng

Lầu cao hấp hối ngả nghiêng.

Nói cả đời này mệnh phạm đào hoa

Ai đã tính cho nàng quẻ ấy?

Đệ nhất vô khuyết, phong lưu không thể giả

Bên Họa lâu ai khẩy tỳ bà

Gió ấm nơi nơi ai sớm lòng thay đổi

Sắc trao hồn cùng dung hoa điên đảo

Vẫn chưa thể cùng đối chuyện dưới đèn

Nói thích hái hoa không thích thanh mai trúc mã

Kết quả một quẻ kia đã phán

Cuối cùng vì nàng mà khuynh đảo thiên hạ.

Trăng sáng chiếu rọi khắp chân trời

Sau cùng ai chiếm được kiêm gia

Giang sơn hí vang trời chiến mã

Ôm ấp tiếng binh hùng trong tĩnh lặng

Gió thổi ngày sau lại xơ xác tiêu điều

Dung hoa héo tàn sau khi quân lâm thiên hạ

Bước lên chín tầng bảo tháp

Thưởng thức một đêm sao băng hạ trần.

Trở về một thưở xưa kia

Năm tháng tĩnh lặng cũng làm người sợ hãi

Những đoạn mây khô dài ra mấy nhánh

Hóa ra thời gian đã chóng vánh qua đi

Giữa mộng vàng dưới trăng cao lầu ấy

Đứng trước nàng mi mục không đổi thay

Phủi đi hoa tuyết rơi trên áo

Sóng vai nhìn trời đất bao la.[1]

Gia Cát Linh Ẩn xướng xong, cả sân chầu lặng phắt như tờ. Tất cả mọi ngườicòn đang đắm chìm trong câu chuyện mà nàng dùng lời ca để kể, hơn nữanàng lúc ẩn lúc hiện như khúc nhạc thiên tiên, giọng hát như âm thanhcủa tự nhiên, làm cho người ta trầm luân mê lạc trong đó, thật lâu sauvẫn còn đang chìm trong dư vị. Bài ca không không phải là tình cảm lailáng, mà là nhẹ nhàng lan tràn ra. Trong giọng ca trầm lắng lộ ra cuộcchiến hào hùng, khí thế vang dội ngất trời, làm cho người khác cảm thấykhông buông bỏ được, muốn thoát ra cũng không được mà tiến sâu vào cũngkhông xong.

“Sóng vai nhìn trời đất bao la! Đúng là quá hay!” Hà Tần là người đầu tiên lấy lại tinh thần, khôngkhỏi vỗ tay trầm trồ khen ngợi, “Ý cảnh của ca khúc này, cộng thêm tiếng ca của Tam tiểu thư, thật hay hơn cả Hồ Cơ!”

“Ai nói chỉ có nữ tử của nước Đại Mạc am hiểu ca vũ, nữ tử của nước LăngNguyệt không chút nào kém cỏi, hơn nữa biểu hiện còn xuất sắc hơn!” Liên Thương Hải cao giọng nói.

“Nữ tử này không chỉ có dung mạo xinh đẹp, tiếng ca cũng như tiếng trời, đúng là hiếm có!”

“Không biết người nào có may mắn được cưới nàng.”

Sở Lăng Thiên một tay chống cằm, say sưa ngắm nhìn Gia Cát Linh Ẩn, nếukhông phải đang ở trước mặt bàn dân thiên hạ, y chắc chắn sẽ không kiềmđược mà xông đến hôn lên môi nàng.

“Ha ha ha!” Sở Kim Triêu cười vang, vẻ mặt vui sướng, “Bệ hạ nước Đại Mạc, Tam nha đầu so với Hồ Cơ, ai hơn ai kém nào?”

“Hừm!” Thẩm Vân Bác thở hổn hển hừ một tiếng, “Sở lão nhân, ngươi làm càn!”

Sở Kim Triêu vui vẻ, không thèm để ý đến Thẩm Vân Bác.

“Máu kia nhuộm thắm họa đồ giang sơn, sao sánh nổi vết chu sa điểm trên trán nàng! Nếu có thể có được nữ trử như Tam tiểu thư bầu bạn, vứt bỏ cả giang sơn thì có làm sao!” Khương Diệp thốt lên.

“Lăng hoàng bệ hạ, không biết Tam tiểu thư có hôn ước chưa?” Bạch Vân Phàmđứng dậy, cười nói, “Không biết tiểu vương có thể có được may mắn ôm mỹnhân về không?”

Sắc mặt Sở Kim Triêu thoáng chốc sa sầm, không vui nói: “Thái tử Vân Phàm,Tam nha đầu đã là nàng dâu mà trẫm nhận định, thái tử đừng mơ tưởng nữa. Nghe nói nữ tử Tinh Long xinh đẹp dịu dàng, thái tử cần gì phải đi tìmnhân duyên ở ngàn dặm xa xôi chứ?”

“Vậy là tiểu vương mạo phạm rồi, bệ hạ có thể nói với tiểu vương là vị vương gia nào có may mắn như vậy không, cũng để cho tiểu vương được thua tâmphục khẩu phục.”

“Đây là trẫm tôn trọng ý nguyện của Tam nha đầu, tạm thời không thể nói, tóm lại đến lúc đó nhất định mời các vị đại giá quang lâm, uống chén rượumừng!”

Sở Kim Triêu vừa nói những lời này ra, những người có mặt ở đây nhất thờibiến sắc, hai nắm tay của Sở Lăng Hiên siết chặt, khớp xương kêu lênrăng rắc, ý tứ của hoàng thượng nhất định là đã đồng ý với chuyện của Sở Lăng Thiên và Gia Cát Linh Ẩn.

Sắc mặt Chu Tuyết Tranh phân vân, không biết người hoàng thượng ám chỉ rốt cuộc là Sở Lăng Hiên hay là Sở Lăng Thiên.

Trên mặt Gia Cát Hồng Nhan tràn đầy ganh tị, khăn tay bị vò thành một cục,hoàng thượng đã nói như vậy, thì chuyện nha đầu thối đó tiến vào nhà đếvương chỉ là chuyện sớm muộn.

Liên Mộ Vân ngẩn người, trái tim lại co thắt, hóa ra biểu ca và nàng ta đãnhận được sự đồng ý của Lăng hoàng, chỉ cần trong lòng biểu ca có thểchừa lại một chút không gian cho ta, như vậy đã đủ rồi. Tam tiểu thư, vì sao ngươi lại tồn tại trên đời này chứ? Ngộ nhỡ có một ngày ta khôngkhống chế được lòng ganh tị với ngươi, thì ta phải làm sao đây?

Người vui vẻ nhất chính là Gia Cát Chiêm, có lời này của hoàng thượng, khônglâu nữa ông sẽ trở thành hoàng thân quốc thích, nhất thời trên mặt rạngrỡ.

“Hoàng thượng, người sẽ không để cho Tam tiểu thư làm chính phi đúng không?”Sắc mặt hoàng hậu có chút không vui, thì thầm với Sở Kim Triêu.

“Để bàn sau.” Sở Kim Triêu xua tay nói, “Tiêu Ôn, Tam nha đầu có điểm chưa vậy?”

“Bẩm, có rồi!” Tiêu Ôn vẻ mặt hân hoan, “Tam tiểu thư được tròn điểm, là một trăm điểm!”

“Hả?” Sở Kim Triêu khó tin, khẽ hỏi, “Tên Thẩm lão nhân kia không giở trò gì à?”

“Hồi bẩm hoàng thượng, nước Đại Mạc cho không điểm, nhưng nước Đông Lan chohai trăm điểm. Cộng lại chia ra không phải là tròn điểm hay sao?” TiêuÔn cười nói.

“Sao lại có thể như thế?” Thẩm Vân Bác đứng bật dậy, nhưng tự biết chột dạ,liền nuốt lời định nói xuống, ông quay đầu lại trừng mắt liếc Hồ Cơ, tức giận nói, “Mất mặt xấu hổ!”

“Các vị, còn nhớ vụ đánh cược lúc nãy không? Bây giờ nên thực hiện rồi.” Sở Kim Triêu cười ha hả nói.

Các nước lấy ra vật đã cược, Liên Thương Hải thì chỉ viết giấy làm bằngchứng. Cung nữ lần lượt dâng lên cho Sở Kim Triêu, ông vung tay lên,nói: “Tam nha đầu, có thích vật gì không? Ngươi cứ chọn đi!”

Gia Cát Linh Ẩn không nói lời nào, ánh mắt nhìn vào bộ giáp nhẹ bằng tơvàng kia, Sở Kim Triêu lập tức hiểu ý: “Bộ giáp tơ vàng, ngươi mang điđi.”

“Thần nữ khấu tạ ân điển của hoàng thượng.”

“Được rồi, trận tỉ thí vào buổi sáng chấm dứt, trẫm đã lệnh ngự thiện phòngchuẩn bị ngọ thiện rồi, xin mời mọi người dời gót đến điện Thanh Lươngnghỉ ngơi, dùng thiện.” Sở Kim Triêu nói.

Khi dùng thiện, Sở Lăng Thiên rất tự nhiên ngồi bên cạnh Gia Cát Linh Ẩn,cộng thêm lời nói ban nãy của Sở Kim Triêu, vì thế trong lòng mọi ngườiđều ngầm hiểu. Dùng xong ngọ thiện, Liên Thương Hải gọi Sở Lăng Thiênđến một chỗ yên tĩnh trong ngự hoa viên.

“Cữu cữu, người tìm con có chuyện gì?”

“Theo những gì ta quan sát mấy ngày nay, thì con và Tam tiểu thư phủ Thừatướng quan hệ thân cận, hôm nay phụ hoàng con còn nói đã nhận định nànglà dâu, có phải con muốn cưới nàng ta không?” Liên Thương Hải hạ giọnghỏi han.

“Không dối gạt cữu cữu, Linh nhi quả thật là nữ tử trong lòng con, nếu có thểnhận được sự đồng thuận của phụ hoàng, vậy thì rất tốt!”

“Vậy con đặt Mộ Vân ở vị trí nào? Giữa hai đứa nó, ai là chính phi, ai là trắc phi, con có từng nghĩ đến chuyện này chưa?”

“Cả đời này của con chỉ cưới một mình Linh nhi, không cần cữu cữu phải hao tâm tổn trí vì chuyện này!”

“Con nói gì?” Sắc mặt Liên Thương Hải sa sầm, “Trong lòng Mộ Vân luôn ngưỡng mộ con, chẳng lẽ con không thấy?”

“Chẳng lẽ cứ nữ tử nào ngưỡng mộ con thì con đều phải cưới hết về phủ sao?”Sắc mặt Sở Lăng Thiên lạnh băng, tuyệt đối không nể mặt Liên Thương Hải.

“Sao con có thể nói chuyện với cữu cữu như thế? Mộ Vân không tốt chỗ nào?Tiểu Tĩnh là muội muội ta yêu thương nhất, sau khi muội ấy mất, ta luônmuốn đưa con về nước Đông Lan, nhưng phụ hoàng con đều sống chết khôngchịu, ta mới đồng ý từ bỏ! Ông ngoại của con cũng không yên tâm con mộtmình ở ngoài, nếu con thành thân với Mộ Vân, có nước Đông Lan ở đây, cho dù thế nào thì Sở gia cũng không dám động đến con, huynh đệ con khôngphải là ngọn đèn cạn dầu.”

“Đa tạ cữu cữu thương yêu, trong lòng con không có Mộ Vân, cưới muội ấy chỉ làm khổ muội ấy thôi.”

“Ôi!” Liên Thương Hải lắc đầu, “Con cứng đầu y hệt như mẹ con! Ta nhìn rađược, Mộ Vân thật lòng thích con. Ta cũng không ép con, con cứ suy nghĩkỹ càng đi, sau khi Lục Quốc Đại Điển kết thúc, xác định cho ta một câutrả lời thuyết phục. Cho dù thế nào, con cũng mãi là cháu của ta, nướcĐông Lan cũng luôn là hậu thuẫn của con.”

“Đa tạ cữu cữu đã yêu thương.”

“Có thời gian thì đi thăm ngoại tổ phụ của con.”

“Dạ, con biết rồi.”

Gia Cát Linh Ẩn trở về phòng, bất ngờ không thấy Tiểu Điệp, nàng tự rót trà cho mình, vừa uống một hớp đặt chén xuống liền thấy Tiểu Điệp cúi đầuđi đến.

“Tiểu Điệp sao vậy?” Nhìn thấy vẻ khác thường của Tiểu Điệp, Gia Cát Linh Ẩn thân thiết hỏi han.

Tiểu Điệp lắc đầu, lau mắt, “Nô tỳ đi đổi bình nước ấm.”

“Từ từ đã!” Gia Cát Linh Ẩn đứng lên, giật lấy cái ấm trong tay Tiểu Điệp,nàng thấy viền mắt Tiểu Điệp đỏ hồng, đúng là vừa mới khóc, nàng dịudàng hỏi, “Nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì?”

“Hu hu hu…” Có lẽ sự thân thiết của Gia Cát Linh Ẩn làm cho Tiểu Điệp ở lâu trong thâm cung lần đầu tiên cảm thấy ấm áp, nàng ta không nhịn được,bật khóc.

“Đừng khóc.” Gia Cát Linh Ẩn giúp Tiểu Điệp lau nước mắt, “Từ từ nói.”

Không ngờ, Tiểu Điệp quỳ xụp xuống trước mặt Gia Cát Linh Ẩn, từ trong ngựclấy ra túi bạc vụn, khẩn cầu nói: “Nô tỳ khẩn xin chủ tử giúp đỡ nô tỳ,mẫu thân của nô tỳ bệnh nặng, phụ mẫu chỉ có mình nô tỳ là con, nô tỳkhông thể ở bên cạnh báo hiếu mẹ cha. Lúc sáng, nô tỳ cầu xin cô cô chonô tỳ xuất cung thăm cha mẹ, nhưng cô cô nói tự ý xuất cung là vi phạmcung quy, không cho nô tỳ xuất cung. Hàng tháng nô tỳ chỉ có vài lượngbạc, chủ tử có thể giúp đỡ mang cho mẹ của nô tỳ không?”

“Nhà của ngươi ở đâu? Nói rõ nơi chốn cho ta biết, còn có tên của cha mẹ ngươi nữa, để ta sai ngươi mang đi.”

“Đa tạ chủ tử!” Tiểu Điệp vui sướng nhìn Gia Cát Linh Ẩn, “Nhà nô tỳ ở thôn Hạnh Hoa ngoại thành Ngân Đô mười dặm, nhà họ Diêu ở đầu thôn phía đông chính là nhà của nô tỳ. Chủ tử đúng là bồ tát sống, đại ân đại đức củachủ tử, nô tỳ không thể báo đáp, nô tỳ nhất định ngày ngày cầu xin ôngtrời phù hộ cho chủ tử.”

“Mau đứng lên đi.” Gia Cát Linh Ẩn đỡ Tiểu Điệp lên, kéo cô đi, “Đi đổi ấm nước đi.”

“Dạ, để nô tỳ đi.” Tiểu Điệp lau nước mắt, cầm theo ấm nước ra ngoài.

Gia Cát Linh Ẩn đi tới cửa, khẽ gọi: “Kinh Phong, ra đây một chút.”

Bóng dáng Kinh Phong đột nhiên từ nóc nhà phi xuống: “Tiểu thư, có chuyện gì?”

Gia Cát Linh Ẩn lấy ra một thỏi bạc, góp vào gói bạc vụn to của Tiểu Điệp,đưa cho Kinh Phong: “Ngươi đến thôn Hạnh Hoa ở ngoại thành mười dặm, tìm một nhà họ Diêu, đưa số bạc này cho họ. Tiện thể mời một vị đại phutrong thành Ngân Đô đi với ngươi, xem bệnh giúp Diêu đại nương, sau đótrở về thông báo tình hình cụ thể cho ta biết.”

“Dạ, tiểu thư yên tâm, Kinh Phong nhất định làm theo.”

Tiểu Điệp mau chóng thay một ấm nước trở về, nghe Gia Cát Linh Ẩn nói đã sai người đến thôn Hạnh Hoa đưa ngân lượng, Tiểu Điệp lại cám ơn rối rít.

Lúc này, Tiêu Ôn đến viện truyền lời, nói đại điển tạm thời thêm vào mộthạng mục thi đấu, là múa đôi, bảo mọi người đi chuẩn bị, sáng sớm mai tỷ thí.

Chú thích:

[1] Bài hát Khuynh tẫn thiên hạ, sáng tác và biểu diễn: Hà Đồ, dịch lời: Hà Hoa Khứ, chỉnh sửa: nhoclubu.

Lời dẫn: Chu Đế Bạch Viêm sau khi xưng đế mười năm thì băng hà giữa một đêm trời tuyết.

Vị hoàng đế xuất thân từ dân gian này vốn không màng đến đời sống xa hoa,sau khi bức vua Kính Đế thoái vị cũng không chọn sống trong tẩm thấtlộng lẫy của tiền triều, mà mỗi đêm đến ngụ ở Cửu Long tháp trong cung.Khi chết đi ông ngồi khoanh chân trên bồ đoàn giữa thạch thất trong đỉnh tháp, đối diện một bức họa trên vách đá. Những cung nữ của tiền triềulưu lại hầu hạ đều nhận ra, bức tranh kia họa hình một nữ nhân tuyệt sắc vô song, chính là vị Phi tử cuối cùng được sắc phong bởi tiền triềuKính Đế.

Thì ra, sau khi đoạt được giang sơn mười năm, Bạch Viêm cuối cùng đã ra đitheo người ấy. Người vẫn chưa kịp lưu lại lời nào cho hậu thế. Vì vậytất cả bí ẩn về vị hoàng đế khai quốc của nhà Chu đều ẩn khuất trong tòa bảo tháp, ẩn khuất đằng sau bức họa được vẽ trên nền vải kia, rồi đồngloạt bị vùi chôn vĩnh viễn trong sách sử đời sau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »