Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 5900 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 109
lục vương gia có bị điên hay không?

❊ ❊ ❊

Hoàng hậu cười nhẹ: “Đó là do Dực nhi không có phúc, không giống với Thiênnhi, có Mộ Vân và Linh nhi bầu bạn. Mộ Vân, Linh nhi, hai ngươi nhấtđịnh phải hầu hạ Thiên nhi chu đáo, biết chưa?”

“Đa tạ nương nương nhắc nhở.” Gia Cát Linh Ẩn đứng đậy cúi người, “Côngchúa Mộ Vân đối xử với Linh nhi tốt vô cùng, hôm qua còn tặng một miếnghuyết ngọc thượng đẳng cho Linh nhi.”

“Huyết ngọc?” Hoàng hậu ra vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, “Đấy là đồ tốt, hiếm thấyđược ở nước Lăng Nguyệt. Đâu, mau dâng lên cho bản cung xem thử.”

“Dạ.” Gia Cát Linh Ẩn lấy miếng huyết ngọc kia ra, đưa cho Vân Nhược, Vân Nhược lập tức dâng lên trước mặt Hoàng hậu.

Gia Cát Linh Ẩn liếc nhìn Liên Mộ Vân, chỉ thấy hai tay nàng ta vò mạnhkhăn tay, sắc mặt căng thẳng nhìn hoàng hậu, dường như đang lo lắngchuyện gì.

Hoàng hậu đặt miếng huyết ngọc trong tay xem một hồi, lại đặt lên mũi ngửingửi, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, chẳng qua lại thoáng khôi phục bìnhthường. Bà đưa miếng ngọc lại cho Vân Nhược, nói: “Là ngọc tốt! Là tâm ý của Mộ Vân, Tam nha đầu nhất định phải luôn mang theo bên người. Trảlại cho Tam nha đầu đi.”

“Linh nhi xin nghe theo ý chỉ của Hoàng hậu nương nương.” Gia Cát Linh Ẩn cúi người, nhận lại miếng huyết ngọc Vân Nhược đưa, nhét vào trong ngực.

Nhìn thấy miếng huyết ngọc bình an vô sự trở về lại trong tay Gia Cát LinhẨn, vẻ mặt khẩn trương của Liên Mộ Vân bay biến, hai tay cũng bình tĩnhlại, không vò chiếc khăn nữa.

Trên đường trở về, Gia Cát Linh Ẩn thấy trên cổ Gia Cát Hồng Nhan có vết đỏ, liền hỏi: “Cổ tỷ làm sao vậy? Giống như bị côn trùng có độc cắn vậy.”

Gia Cát Hồng Nhan sắc mặt thay đổi, kéo cổ áo che kín lại, tức giận liếc Gia Cát Linh Ẩn: “Can gì đến ngươi!”

“Chỉ là muội quan tâm tỷ thôi.”

“Mèo khóc chuột!”

Đúng giữa trưa, tất cả mọi người đều đi vào sân chính, đợi chờ công bố kếtquả đi săn. Sở Lăng Hàn chen đến bên cạnh Gia Cát Linh Ẩn, nói: “Thấttẩu, ta đoán nhất định nước Lăng Nguyệt thắng, dù sao có Thất ca ở đây,Lục Quốc Đại Điển cử hành nhiều lần như vậy, mỗi lần thi săn bắn đều làLăng Nguyệt thắng.”

Xưng hô của Sở Lăng Hàn làm cho Gia Cát Linh Ẩn nhất thời ngẩn ra, sau khihiểu được lập tức ngượng ngùng: “Cửu điện hạ vẫn nên gọi ta là Tam tiểuthư đi.”

“Có liên quan gì?” Sở Lăng Hàn không nghĩ vậy, “Tẩu vốn chính là Thất tẩucủa ta mà, Thất tẩu, Thất tẩu, à, ta hiểu rồi, Thất tẩu ngượng đúngkhông.”

“Cửu điện hạ, Tam tiểu thư và biểu ca vẫn chưa thành thân, người gọi như vậy sẽ làm người khác hiểu lầm, dù sao Tam tiểu thư vẫn chưa xuất giá mà.”Liên Mộ Vân cười nói, trong lòng lại cảm thấy chua xót.

“Dù sao cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.” Sở Lăng Hàn nói, “Nếu Thất ca mà nghe được, không chừng còn ban thưởng cho ta nữa ấy chứ.”

“Về rồi về rồi.” Trong đám đông có người hô lên, vì thế tất cả mọi ngườiđều rướn dài cổ, nghênh đón các dũng sĩ thắng lợi trở về.

Trải qua kiểm tra, nước Lăng Nguyệt không nằm ngoài dự đoán giành được vịtrí đứng đầu cuộc đi săn, đứng thứ hai là nước Đông Lan, xếp thứ ba lànước Ngạo Nguyệt, thứ tư là nước Tinh Long, thứ năm là nước Nam Chiếu,Đại Mạc Quốc vẫn đứng cuối cùng như mọi năm.

Trong đám người, Sở Lăng Hiên tìm kiếm bóng dáng của Gia Cát Linh Ẩn, khóe miệng hiện lên nụ cười lạnh lùng.

“Bệ hạ nước Đại Mạc, phải cố gắng hơn!” Liên Thương Hải cười cười nói vớiThẩm Vân Bác, “Trận đấu ca hát ngày mai chính là đề mục ngươi mạnh mẽyêu cầu thêm vào, chúng ta đều mỏi mắt mong chờ.”

“Hừ!” Thẩm Vân Bác khinh thường hừ một tiếng, “Đừng vội đắc ý, ngày mai ngươi sẽ biết, nhất định sẽ cho các ngươi thua tâm phục khẩu phục. Nếu ta nhớ không lầm, trận đấu ca hát lần trước nước Lăng Nguyệt xếp thứ nhất từdưới đếm lên, nước Đông Lan cũng xếp thứ hai từ dưới đếm lên. Hy vọnglần này ngươi có thể cam đoan không bị nước Lăng Nguyệt vượt mặt, nếukhông sẽ thành xếp cuối.”

“Ha ha.” Liên Thương Hải cười sang sảng, “Ngày mai phải để cho chúng tađược thấy giọng hát tuyệt vời của nữ tử nước Đại Mạc nhé!”

“Cứ chờ xem.”

“Bệ hạ nước Lăng Nguyệt, chúc mừng chúc mừng, khụ khụ!” Hà Tần vừa ho khanvừa nói, “Đúng là hổ phụ sanh hổ tử, hoàng tử nào của nước Lăng Nguyệtcũng dũng mãnh, để cho con ma bệnh như ta đây hâm mộ không thôi.”

“Thái tử Hà Tần giỏi về mưu lược, thông minh tài trí nổi danh khắp thiên hạ,điểm ấy hổ tử xem ra kém hơn nhiều!” Sở Kim Triêu khiêm tốn nói, “Trongtất cả các hoàng nhi của trẫm, chỉ có tính cách của Thiên Nhi giống trẫm nhất, có Thiên nhi ở đây, trận săn bắn này mới có thể giành thứ nhất.”

Nghe được lời nói của Sở Kim Triêu, ánh mắt Sở Lăng Dực hơi ảm đạm, sắc mặt của hoàng hậu cũng có chút khó coi.

“Đó là đương nhiên!” Liên Thương Hải tự hào nói, “Cháu trai của trẫm đương nhiên phải lợi hại rồi!”

Gia Cát Hồng Nhan quan sát mỗi một người có mặt ở nơi đây, muốn tìm rangười đêm qua là ai, nhưng một chút manh mối cũng không có.

Sở Lăng Thiên đi đến bên cạnh Gia Cát Linh Ẩn, vuốt lại mái tóc đen óngcủa nàng bị gió thổi tung, trong mắt tràn đầy sủng ái: “Trưa nay cùngnhau dùng thiện nhé, ta đến chỗ nàng.”

Gia Cát Linh Ẩn gật đầu, cùng Sở Lăng Thiên quay trở về phòng.

“Sao lại đổi phòng?” Sở Lăng Thiên khó hiểu hỏi.

“Đại tỷ thích phòng của ta nên ta đổi với tỷ ấy.” Gia Cát Linh Ẩn lấy ramiếng huyết ngọc Liên Mộ Vân tặng nàng, đặt xuống trước mặt Sở LăngThiên, “Người xem thử xem.”

Sở Lăng Thiên cầm lên, đặt dưới mũi ngửi, không khỏi nhíu mày: “Tại saolại đặt thứ như vậy ở trong người? Miếng ngọc này có mùi xạ hương thoang thoảng, nhất định đã ngâm qua xạ hương thời gian rất lâu.”

“Là công chúa Mộ Vân tặng ta.”

“Muội ấy?” Chân mày Sở Lăng Thiên càng chíu chặt hơn, “Nếu không phải nàngphát hiện sớm, mang theo bên người lâu ngày, sẽ khiến nàng không thểmang thai!”

Gia Cát Linh Ẩn gật đầu: “Lúc đầu vừa tặng ta đã biết, chỉ là không muốnvạch trần thôi. Sáng nay, ta có mang miếng ngọc đến Dịch Khôn Cung củahoàng hậu, đặc biệt để hoàng hậu xem qua nó, vẻ mặt của hoàng hậu rõràng là nhìn ra được miếng ngọc này có vấn đề, nhưng cũng không nói ra,cũng không nói riêng cho ta biết, còn nói ta nhất định phải luôn mangtheo bên người.”

“Là hoàng hậu lo lắng chúng ta có con trước thái tử.” Sắc mặt Sở Lăng Thiên lạnh băng, “Bà nhất định vẫn đề phòng ta, nếu chúng ta sinh con trước,sẽ có uy hiếp rất lớn đến địa vị của thái tử.”

“Đúng là cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.”

“Cho nên kế sách trước mắt, nhiệm vụ hàng đầu của chúng ta chính là sinhcon, không để cho những người đó được như ý!” Khóe miệng Sở Lăng Thiênnhếch lên, mỉm cười gian tà, thuận thế kéo tay Gia Cát Linh Ẩn qua.

“Không đứng đắn.” Gia Cát Linh Ẩn giận dỗi nói.

“Chủ tử, bữa trưa đến rồi.” Nói xong, Tiểu Điệp bước vào, nhìn thấy Sở LăngThiên, lập tức quỳ xuống hành lễ, “Nô tỳ thỉnh an Thất vương gia.”

“Bình thân.”

Tiểu Điệp đứng lên, dọn bát đĩa ra, ngượng ngùng nói: “Nô tỳ không biết Thất điện hạ đến, cho nên chỉ lấy phần cho chủ tử, xin chủ tử và Thất điệnhạ đợi một chút, nô tỳ đi lấy thêm.” Đối với danh tiếng của vương giamặt lạnh, Tiểu Điệp ở trong cung nên có nghe qua một chút.

“Không cần đâu.” Sở Lăng Thiên nói, “Chỗ này đủ cho hai người ăn, đi thêm chuyến nữa làm gì, đừng vất vả quá.”

Tiểu Điệp ngẩn ra, lập tức tạ ơn: “Đa tạ Thất điện hạ châm chước, nô tỳ vô cùng cảm kích.”

Dùng thiện xong, Sở Lăng Thiên vội vàng chạy về quân doanh, chuyện cấm quânvẫn cần y quan tâm. Tiểu Điệp truyền lời, nói hoàng thượng triệu Gia Cát Linh Ẩn đến ngự thư phòng.

Trong lòng Gia Cát Linh Ẩn tràn đầy hoài nghi, không biết tại sao hoàngthượng lại triệu kiến nàng, lập tức theo công công truyền chỉ vội vàngđi đến ngự thư phòng.

“Tam nha đầu, có biết trẫm truyền ngươi đến là vì chuyện gì không?” Sở Kim Triêu hỏi.

“Thần nữ không biết, xin hoàng thượng nói rõ.” Gia Cát Linh Ẩn vẫn không hiểu gì.

“Vừa rồi Hiên nhi lại nhắc đến với trẫm, mong trẫm tứ hôn cho hai ngươi.Nhưng lần trước ngươi đã từ chối, cho nên trẫm muốn hỏi ý của ngươi thếnào. Trẫm lại nghe nói quan hệ của ngươi và Thiên nhi rất thân cận, rốtcuộc trẫm đã già rồi, không hiểu tâm tư mấy đứa nhỏ các ngươi.”

Gia Cát Linh Ẩn lập tức quỳ xuống đất, hành đại lễ với Sở Kim Triêu: “Thầnnữ vô cùng cảm kích sự thương yêu của hoàng thượng, hồi bẩm hoàngthượng, việc thành thân cùng Lục điện hạ, thái độ của thần nữ vẫn nhưcũ, đời này sẽ không thay đổi. Thần nữ thỉnh cầu Hoàng thượng đừng nênép buộc.”

“Ai da, trẫm thấy kiếp trước nhất định ngươi và Hiên nhi là oan gia, bằngkhông sao lại một đứa si mê không đổi, một đứa lại chẳng lung lay.Chuyện này lần trước trẫm đã phê chuẩn rồi, lần này trẫm cũng sẽ khôngép ngươi, ngươi nói như thế, trong lòng trẫm đã hiểu.”

“Đa tạ hoàng thượng tác thành, thần nữ cảm động đến rơi lệ.”

“Ha ha!” Sở Kim Triêu cười to, “Trẫm rất thích ngươi, lễ nghĩa chu toàn,tiến thoái có chừng mực, lần này ở Lục Quốc Đại Điển nhất định phải biểu hiện thật tốt, mang đến vẻ vang cho nước Lăng Nguyệt!”

“Thần nữ nhất định dốc toàn lực.”

“Được rồi! Lui xuống nghỉ ngơi đi.”

“Vậy thần nữ xin cáo lui trước.”

“Ừ, lui đi.”

Gia Cát Linh Ẩn lui ra ngoài, khi đi ngang qua ngự hoa viên, nhìn thấy SởLăng Hiên đi tới, nàng làm như không có việc gì, hành lễ: “Tham kiến Lục vương gia.” Hành lễ xong, Gia Cát Linh Ẩn chuẩn bị rời khỏi.

“Đợi đã.” Sở Lăng Hiên cười lạnh, “Nhất dạ phu thê bách dạ ân, sao Tam tiểu thư lại quên bản vương nhanh như vậy?”

“Lục vương gia đang nói gì? Thần nữ nghe không hiểu.” Gia Cát Linh Ẩn đón lấy ánh mắt lạnh lùng của Sở Lăng Hiên, nói.

“Không hiểu? Tam tiểu thư đừng giả vờ nữa, tối qua chúng ta đã chung đụng dathịt, thành người thân thiết nhất rồi, sao Tam tiểu thư lại còn chốnglại bản vương như thế? Tối qua, Tam tiểu thư rất chủ động nha.”

“Có phải Lục vương gia hiểu lầm gì không?” Gia Cát Linh Ẩn vẻ mặt nghihoặc, lạnh lùng nói, “Thật không dám giấu giếm, tối qua thần nữ đếntràng săn bắn để vấn an Thất gia.”

“Ngươi có thể không thừa nhận, nhưng sự thật chính là sự thật, Tam tiểu thưđịnh sẽ giấu giếm bao lâu? Tam tiểu thư dám để bản vương nghiệm thânkhông? Hay là ngươi cho rằng, cho dù Sở Lăng Thiên biết ngươi đã thấtthân với bản vương, còn có thể một lòng một dạ với ngươi? Ngươi cũng quá khờ khạo rồi! Nhưng ngươi yên tâm đi, hiện giờ ngươi đã là nữ nhân củabản vương, bản vương sẽ cho ngươi ăn no mặc ấm cả đời.”

“Thần nữ thất thân với Lục vương gia khi nào?” Gia Cát Linh Ẩn cười cợt, “Lục vương gia có bị điên hay không? Lại tự mình ảo tưởng chuyện chẳng hềtồn tại? Thần nữ còn có việc, thứ cho thần nữ không thể phụng bồi!”

“Đứng lại!” Sở Lăng Hiên bắt lấy cổ tay của Gia Cát Linh Ẩn, “Ngươi dám nóinữ nhân tối qua không phải ngươi? Ngươi đã không thừa nhận, bản vương sẽ cho ngươi nếm lại một chút mùi vị của tối hôm qua, xem ngươi có thể nhớ ra hay không.” Nói xong, Sở Lăng Hiên nhốt Gia Cát Linh Ẩn trong ngực,muốn hôn môi nàng.

Gia Cát Linh Ẩn đẩy mạnh Sở Lăng Hiên ra, nổi cơn thịnh nộ: “Sở Lăng Hiên,đừng đánh mất thân phận Lục vương gia! Ta nói rồi, tối qua ta đến thămThất gia, thái tử điện hạ cũng có thể làm chứng!”

“Vậy nữ nhân trong phòng ngươi là ai?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »