Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 5918 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 108
linh nhi đừng căng thẳng

❊ ❊ ❊

Sở Lăng Thiên ra khỏi lều trại, ngửi ngửi mùi trên người mình, không khỏinhíu mày, y nói với Phá Trận: “Chuẩn bị nước ấm cho ta.”

“Gia, thái tử điện hạ đã sai người chuẩn bị xong rồi.” Phá Trận cười hì hì nói, “Gia nhất định phải tắm táp kỹ càng nha!”

“Gia nhất định sẽ tắm sạch như chưa từng được sạch!” Kinh Phong tiếp lời.

Sở Lăng Thiên trừng mắt với hai người, đi về chỗ tối.

Bài trí trong lều trại vô cùng giản dị, một chiếc giường đơn sơ, bên cạnhbày bộ cung tên dùng để đi săn, Gia Cát Linh Ẩn ngồi trên chiếc ghế bêncạnh mà thấp thỏm không yên, một lát sau, nàng đứng lên muốn ra khỏi lều trại, muốn nhân lúc Sở Lăng Thiên chưa trở về, lén hồi cung.

Đúng lúc này, Sở Lăng Thiên vén rèm đi vào. Thấy y chỉ mặc độc một chiếcquần, thân trên rắn chắc để lộ ra ngoài, trên làn da còn có nhiều bọtnước, trong tay bưng đến một cái chậu: “Linh nhi muốn đi đâu?”

“Ta… muốn ra ngoài một chút.” Gia Cát Linh Ẩn cúi đầu, không dám nhìn Sở Lăng Thiên.

“Bên ngoài nguy hiểm lắm, ta còn nghĩ Linh nhi định lén trốn đi.” Sở LăngThiên đặt Gia Cát Linh Ẩn ngồi xuống ghế, đặt cái chậu trong tay xuống,cầm lấy khăn nhúng vào trong, vắt ráo, dịu dàng lau mặt cho nàng, laumặt xong lại lau đến tay nàng. Làm xong chuyện này, y đứng dậy đi rangoài, chốc lát sau lại bưng chậu nước đi vào, tháo hài của Gia Cát Linh Ẩn ra, đặt đôi chân trắng trẻo của Gia Cát Linh Ẩn vào trong chậu, nhẹnhàng rửa chân cho nàng.

“Thất gia, để ta tự làm được rồi.” Gia Cát Linh Ẩn có chút băn khoăn, ngườixưa đều có chủ nghĩa đại nam tử, nào có chuyện nam nhân hầu hạ nữ nhân,bởi thế trong lòng nàng cảm động không thôi, chính nàng cũng không muốnSở Lăng Thiên làm chuyện này vì mình.

“Ngồi yên nào!” Sở Lăng Thiên trái lại không để ý, lau khô chân của Gia CátLinh Ẩn, rồi y bế bổng Gia Cát Linh Ẩn lên, nhẹ nhàng đặt xuống giường.

Cơ thể Gia Cát Linh Ẩn cứng nhắc, như một tấm thép mới ra lò, để mặc Sở Lăng Thiên bế mình.

Sở Lăng Thiên mỉm cười xấu xa, cúi người ngậm lấy môi Gia Cát Linh Ẩn:“Đừng căng thẳng, nàng ngủ đi, ta có việc phải đi tìm đại ca.”

Gia Cát Linh Ẩn rốt cục cũng yên tâm, gật đầu: “Người đi đi.”

Nhìn thấy Sở Lăng Thiên đến, Sở Lăng Dực lập tức nghênh đón: “Thất đệ, đã đi dò xét rồi, Lục đệ không có trong lều.”

“Hóa ra là vậy.” Sở Lăng Thiên gật đầu, “Khó trách huynh ấy muốn dựng lều trại ở chỗ khác, là muốn diệt trừ cả hai chúng ta!”

“Không thể tưởng tượng được tâm địa của Sở Lăng Hiên lại độc ác đến vậy! Phụhoàng còn khỏe mạnh, hắn lại dám ra tay với chúng ta, đúng là quá mứckiêu ngạo. Nếu không phải thất đệ sớm có chuẩn bị, e rằng chúng ta đãphải vùi thân nơi này. Những người đêm nay là đến từ Cửu Thiên Cung đúng không?”

“Ừm.” Sở Lăng Thiên cũng không muốn giấu Sở Lăng Dực, “Đại ca yên tâm, đệ tuyệt đối sẽ không làm như lục ca.”

“Ha ha.” Sở Lăng Dực mỉm cười xấu hổ, “Ta đương nhiên tin tưởng thất đệrồi, nếu thất đệ có lòng riêng, sẽ không để cho người của Cửu Thiên Cung lộ diện trước mặt ta. Ngày nào nước Lăng Nguyệt thuộc về ta, sẽ đảm bảo chu toàn cho Thất đệ.”

“Có sự che chở của đại ca, đệ tự do tự tại, cớ sao lại không làm.”

“Thất đệ nói sai rồi! Nước Lăng Nguyệt là của Sở gia, sau này thất đệ phảiphò trợ ta nhiều hơn mới đúng, huynh đệ đồng lòng sẽ tạo thành sức mạnhto lớn! Thất đệ mau chóng trở về đi.”

“Đại ca hiểu được lòng đệ là tốt rồi.”

“Từ đầu đến cuối ta đều tin tưởng thất đệ.” Sở Lăng Dực cười cười, “Thất đệ vẫn nên mau chóng quay về cùng Tam tiểu thư đi. Chuyện tiếp theo, chúng ta hồi cung rồi nói sau.”

Sở Lăng Thiên đứng dậy, hiểu ý gật đầu: “Vậy đệ trở về.”

“Ừm. Thất đệ phải kiềm chế một chút, sáng mai còn phải đi săn.” Sở Lăng Dực thiện ý nhắc nhở.

“Đại ca…” Sở Lăng Thiên đầu đầy vạch đen, “Hôm khác lại đến học hỏi kinh nghiệm của đại ca.”

“Ha ha!” Sở Lăng Dực cười to, “Học hỏi kinh nghiệm thì không dám, chỉ là nghiên cứu, luận bàn thôi!”

Gia Cát Linh Ẩn ngủ thiu thiu cộng thêm trong lòng không yên, vừa nghe thấy tiếng bước chân, nhất thời bừng tỉnh, cảm nhận được Sở Lăng Thiên đangđến gần, không khỏi dịch sát vào bên trong.

Nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn nhíu mày, Sở Lăng Thiên không khỏi cảm thấy đaulòng, nữ tử mà chính mình xem như bảo vật, rốt cục trong lòng đang nghĩgì, chỉ trách bản thân làm cho nàng quá ít. Trên mặt y hiện lên nhutình, đưa tay chạm vào đôi mày đang nhíu lại của nàng, cúi người hôn lên trán nàng.

Gia Cát Linh Ẩn mở mắt ra, đối diện với gương mặt tuấn tú như yêu nghiệtcủa Sở Lăng Thiên, nàng lập tức nghiêng người, tránh đối mặt với y:“Người về rồi à?”

“Ừm, nàng ngủ đi.” Sở Lăng Thiên đứng dậy thổi tắt nến, tháo giày cùng áochoàng ra, lên giường, Gia Cát Linh Ẩn lại dịch sát vào bên trong.

“Đừng nhích nữa, sắp rớt ra khỏi lều rồi!” Sở Lăng Thiên vươn cánh tay vònglấy thắt lưng của Gia Cát Linh Ẩn, kéo nàng lại gần, trói nàng trướcngực mình: “Linh nhi sợ ta ư?”

“Ta… chỉ là không quen.” Gia Cát Linh Ẩn không biết nên nói gì.

“Vậy tập làm quen trước.” Sở Lăng Thiên cúi đầu mỉm cười, vươn bàn tay cònlại luồn dưới cổ Gia Cát Linh Ẩn, để nàng gối đầu lên cánh tay mình,“Ngủ đi.”

Sáng sớm hôm sau, dưới sự hộ tống của Kinh Phong, Gia Cát Linh Ẩn hồi cungsớm, Tiểu Điệp nhìn thấy nàng trở về, rốt cục cũng yên tâm.

Một đêm không có tin tức gì, Sở Lăng Hiên biết nhiệm vụ chắc chắn thất bại. Sau khi rời khỏi chỗ của Gia Cát Hồng Nhan, hắn liền quay về lều trại,đợi chờ tin tức của Thánh Điện, nhưng mãi đến hừng đông, cũng không cóngười đến báo tin. Hắn ngồi giữa lều, sắc mặt tái xanh, không ngờ tấncông ồ ạt như thế cũng không thành công, bên cạnh Sở Lăng Dực và Sở Lăng Thiên xem ra cũng tồn tại cao nhân. Trong lòng hắn biết chuyện này cógấp cũng chẳng được, cơ hội sau này lại càng hiếm hoi hơn, tuy rằng đãđánh rắn động cỏ, nhưng cũng không đáng ngại. Cứ nghĩ đến Sở Lăng Thiêncòn sống, mà bản thân lại chiếm hữu được cơ thể của Gia Cát Linh Ẩn,khóe miệng Sở Lăng Hiên không khỏi hiện lên nụ cười lạnh lùng: “Bảnvương đã từng nói, Gia Cát Linh Ẩn là của ta! Sở Lăng Thiên, ngươi thuarồi.” Sở Lăng Hiên sờ vào bên hông, bỗng nhiên biến sắc, ngọc bội bìnhthường hắn hay đeo lại không cánh mà bay, chẳng lẽ… Sở Lăng Hiên hoàinghi là bị rớt trong phòng của Gia Cát Linh Ẩn, nhưng cũng may mắn làngọc bội kia chẳng có hoa văn gì đặc biệt, cho dù bị người khác nhặtđược, cũng không ai biết là của hắn, huống hồ nếu biết thì đã sao, hắnhoàn toàn có thể nói là Gia Cát Linh Ẩn dụ dỗ hắn.

Gia Cát Hồng Nhan chậm rãi mở mắt ra, cảm thấy toàn thân rã rời, yếu đuốikhông còn chút sức lực nào, mỗi bộ phận trên cơ thể đều đau nhức khôngthôi. Nàng ta dụi cặp mắt còn tèm nhèm, bỗng nhiên phát hiện mình khôngmặc gì cả. Gia Cát Hồng Nhan ngồi bật dậy, nhìn thấy xiêm áo bị ném mộtbên, nhìn lại trên người mình, không biết sao toàn là dấu vết xanh tím,trên chỗ ngực lại càng nhiều hơn, vừa nhúc nhích, cơn đau ngay dưới eocàng tăng lên.

Gia Cát Hồng Nhan lắc đầu, cố gắng nhớ lại chuyện xảy ra tối qua, cảnhtượng diễn ra tối qua từ từ hiện lên trong đầu nàng, chẳng lẽ bản thânthực sự đã bị… tối qua trong lúc mơ mơ màng màng, nàng chỉ tưởng mìnhđang mơ, khi ý thức được toàn bộ đều là thực, nàng nhất thời sợ hãi quáđộ, chân tay luống cuống, bối rối mặc quần áo, nhìn thấy vết máu đã sớmkhô trên tấm trải giường, cơ thể nàng càng không ngừng run rẩy.

Là ai? Bản tiểu thư nhất định phải giết hắn! Bỗng nhiên, Gia Cát Hồng Nhan trông thấy một miếng ngọc bội nằm chỏng chơ trên đất, nàng nhặt lên,xác nhận không phải của mình, thấy chất ngọc có vẻ tốt, người sở hữumiếng ngọc nhất định có thân phận bất phàm, nghĩ đến Tiểu Lục nói phongthủy phòng này rất tốt, chẳng lẽ tối qua là vị vương tôn quý nhân nào đó đã tới đây? Nghĩ vậy, trong lòng Gia Cát Hồng Nhan dâng lên niềm vuisướng, hay là cái ngày mà chính mình được bay lên ngọn cây đã đến rồi?Nàng cẩn thận nhét miếng ngọc vào trong ngực, cho dù thế nào, nhất địnhphải tìm được người nọ trước.

“Tiểu Lục.” Gia Cát Hồng Nhan hướng ra ngài hô, Tiểu Lục đi vào, nàng chỉ vào đệm giường, “Đổi tấm trải cho ta!”

“Chủ tử, đây là?” Tiểu Lục kinh ngạc nhìn Gia Cát Hồng Nhan, tuy rằng chưatrải đời nhiều, nhưng cũng hầu hạ không ít chủ tử, “Giống như là… tốiqua đã xảy ra chuyện gì?”

“Chảy máu mũi thôi.” Gia Cát Hồng Nhan liếc mắt, “Mau thay giúp ta đi!”

“Dạ, chủ tử.” Tiểu Lục nửa tin nửa ngờ, không hỏi đến nữa, nàng ôm tấm trảigiường có vết máu đi ra ngoài, nhanh chóng nhận lấy cái mới sạch sẽ, mau trở vào trải lại giúp Gia Cát Hồng Nhan.

Bên kia, Gia Cát Linh Ẩn vừa mới dùng bữa xong, hỏi Tiểu Điệp: “Tiểu Điệp, sáng nay có sắp xếp gì?”

“Chủ tử, Tiêu công công nói không có, hoàng hậu nương nương có chỉ, chỉ cần mọi người đợi ở trong cung là được.” Tiểu Điệp đáp.

Gia Cát Linh Ẩn gật đầu: “Vậy chúng ta đi thỉnh an Hoàng hậu nương nương.”

Ra khỏi phòng, nhìn thấy các vị khác cũng đang chuẩn bị đến Dịch KhônCung, mấy người họ liền đi cùng nhau. Hôm nay lạ là Gia Cát Hồng Nhan ít nói hơn, cũng không đến gần Gia Cát Linh Ẩn, chỉ đi ở sau lưng mọingười.

Lúc mọi người đến, Hà Sướng Uyển và Liên Mộ Vân cũng vào cung, nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn, Liên Mộ Vân liền mỉm cười nghênh đón.

“Tam tiểu thư, tiểu thư đến rồi?” Liên Mộ Vân nhiệt tình nói, “Cũng khôngbiết biểu ca thế nào? Săn bắn có thể gặp nguy hiểm hay không? Hy vọngbiểu ca sớm trở về. Tam tiểu thư, tiểu thư cũng nghĩ vậy phải không?”

“Nha đầu nhà ngươi, thấy ngươi quan tâm đến sức khỏe của Thiên nhi như vậy,sau này Thiên nhi cưới ngươi, đúng là may mắn của nó.” Nghe được lời nói của Liên Mộ Vân, hoàng hậu hài lòng nói, “Tam nha đầu, ngươi cần phảihọc tập Mộ Vân nhiều hơn, về sự quan tâm dành cho Thiên nhi, ngươi không sánh bằng nha đầu ấy.”

“Dạ, nương nương.” Gia Cát Linh Ẩn cũng không nói nhiều.

“Nương nương, Tam tiểu thư chỉ là ngoài miệng không nói thôi, nhưng trong lòng lo lắng cho biểu ca hơn bất cứ ai.” Liên Mộ Vân cười cười, “Mộ Vân phải học hỏi Tam tiểu thư mới đúng, làm thế nào để câu mất cả trái tim củabiểu ca đi.”

Ý cười trên mặt hoàng hậu càng đậm: “Nhìn thấy hai ngươi thân mật như thế, bản cung cảm thấy vô cùng vui mừng.”

“Lời này của công chúa Mộ Vân, sao ta lại nghe thấy nồng nặc mùi giấm chuavậy? Nếu ta là nam nhân, cũng nhất định sẽ yêu thương chân thành nữ tửnhư Tam tiểu thư đây.” Công chúa Sướng Uyển nghiêm mặt nói, “Ta thấy Tam tiểu thư và Thất điện hạ rất xứng đôi, sao công chúa Mộ Vân không tácthành cho họ?”

“Công chúa Sướng Uyển nói rất đúng.” Liên Mộ Vân cười cười, nhưng nụ cười kia lại vô cùng gượng gạo, “Mộ Vân cũng không muốn phá vỡ tình yêu đẹp đẽnày, nhưng lệnh phụ mẫu khó cãi.”

“Có gì khó chứ? Không gả là xong.” Hà Sướng Uyển khó hiểu hỏi.

“Người xưa có câu chữ hiếu làm đầu, Mộ Vân không dám cãi lại lệnh phụ mẫu. MộVân vô cùng hâm mộ công chúa Sướng Uyển, làm việc gì cũng tùy mình,không cần băn khoăn nhiều.”

“Công chúa có thể sinh trong nhà đế vương, đều là vận may tốt, nhất định cóthể định ra nhân duyên mỹ mãn.” Hoàng hậu ra mặt cắt ngang đối thoại của hai người, “Không biết công chúa Sướng Uyển có hôn ước chưa?”

“Làm nương nương phải bận lòng, Sướng Uyển vẫn chưa có hôn ước.” Hà Sướng Uyển cung kính đáp.

“Dực nhi cũng chưa có hôn phối, không biết ý của công chúa thế nào?”

“Thái tử điện hạ anh minh thần vũ, Sướng Uyển luôn luôn bội phục, nhưng sứckhỏe của đại ca và mẫu hậu không tốt, Sướng Uyển không thể không ở gầnbên. Nghịch ý tốt của nương nương, mong nương nương thứ tội.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »