Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 5937 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 110
bản vương phải huyết tẩy lục vương phủ

❊ ❊ ❊

“À, quên nói với vương gia, hôm qua ta đã đổi phòng với tỷ tỷ.” Gia Cát Linh Ẩn lạnh lùng nói với Sở Lăng Hiên.

“Ngươi nói cái gì?” Sở Lăng Hiên vô cùng kinh hãi, thảng thốt nhìn Gia CátLinh Ẩn, “Ngươi nói người trong phòng là đại tỷ ngươi? Không thể nào!Ngươi đừng hòng lừa gạt bản vương!”

“Lục vương gia đi tìm đại tỷ hỏi sẽ rõ mà, đại tỷ vẫn luôn si tâm vọng tưởng đến vương gia, nếu biết người chiếm lấy thân thể trong trắng của mìnhchính là Lục vương gia, nhất định sẽ vô cùng phấn khởi. Chi bằng hiệngiờ ta đi nói với tỷ ấy!”

“Gia Cát Linh Ẩn, ngươi!” Khi Sở Lăng Hiên ý thức được Gia Cát Linh Ẩn không hề nói dối, nhất thời tức giận đến nghẹn lời, chỉ cảm thấy trong ngựcnhư có một luồng khí nóng muốn tuôn trào ra!

“Lục vương gia vui mừng đến nỗi nói không nên lời ư?” Gia Cát Linh Ẩn mỉm cười, “Thần nữ xin chúc hai người vĩnh kết đồng tâm[1] trước!”

“Gia Cát Linh Ẩn, chuyện này, chỉ có thể là ngươi biết ta biết, không đượcnói với bất cứ ai, biết không?” Trong mắt Sở Lăng Hiên vằn vện tơ máu,hệt như một con sư tử nổi giận.

“Sở Lăng Hiên, ngươi đang uy hiếp ta?” Gia Cát Linh Ẩn cười lạnh, nói: “Hẳn là ngươi phải bồi hoàn cho ta chứ, nếu Thất gia biết ngươi muốn làm gìta, y sẽ đối xử thế nào với ngươi!”

“Vậy ngươi muốn thế nào?”

“Không được ra tay với Thất gia nữa!”

“Bốp!” Sở Lăng Hiên đánh một quyền vào thân cây bên cạnh, chấn động làm lá cây rơi xuống, giận dữ nói: “Tại sao? Tại sao trong lòng ngươi chỉ có mìnhhắn? Bản vương sao lại không sánh được với hắn!”

“Ngươi, không so được với y.” Gia Cát Linh Ẩn cười khinh thường, xoay người bỏ đi, không muốn dây dưa với Sở Lăng Hiên nữa.

“A!” Sở Lăng Hiên oán hận gầm lên một tiếng, một chưởng vừa rồi đã chặt đứtthân cây làm hai đoạn, cục diện hắn tỉ mỉ bố trí lâu như vậy, lại có thể không có thu hoạch gì, thứ trả về cho mình lại là uy hiếp tiềm tàng của Gia Cát Hồng Nhan.

“Điện hạ tại sao lại tức giận vậy?” Chu Tuyết Tranh từ xa đi tới, nhìn thấyvẻ mặt giận dữ của Sở Lăng Hiên, nhịn không được bèn hỏi, “Chuyện tốiqua có thuận lợi hay không?”

“Ừ.” Sở Lăng Hiên bình tĩnh, gật đầu.

“Vậy phải chúc mừng Lục điện hạ rồi, thế nhưng tại sao điện hạ còn rầu rĩ không vui chứ?”

“Không sao, bản vương còn có việc, xuất cung trước đây.”

“Điện hạ đi thong thả.” Chu Tuyết Tranh ngẩng đầu, cười cười, Thiên ca ca,bảo vật huynh yêu thương trong lòng, hiện giờ cũng giống như ta, huynhcòn yêu ả không?

Buổi tối, Sở Lăng Thiên ngồi trong lều, nghe mấy phó tướng bẩm báo lại tìnhhình bố trí cấm quân, sau khi các phó tướng đi khỏi, có người đi vàothông báo, nói bên ngoài có một nữ tử cầu kiến.

“Mời vào đi.” Sở Lăng Thiên nhíu mày, không biết là ai.

“Thiên ca ca vẫn chưa nghỉ ngơi à?” Chu Tuyết Tranh vừa nói vừa đi vào.

“Là tiểu thư?” Sở Lăng Thiên sắc mặt lạnh băng, “Chu tiểu thư tìm bản vương có chuyện gì? Trời đã tối lắm rồi, có chuyện gì ngày mai hẳn nói.”

“Là chuyện về Tam tiểu thư, Thiên ca ca cũng không có hứng thú để nghe ư?”Chu Tuyết Tranh cười cười, hỏi, “Chuyện Tranh nhi nói, Thiên ca ca nhấtđịnh có hứng thú.”

“Về chuyện của Linh nhi? Chuyện gì?”

“Xem ra Tam tiểu thư cũng chẳng thẳng thắn với huynh rồi, Tranh nhi mà nói,Thiên ca ca nhất định phải bình tĩnh nhé! Tối qua, Tam tiểu thư đã thấtthân với Lục điện hạ rồi.”

“Ngươi nói gì?” Sở Lăng Thiên nhìn chằm chằm vào Chu Tuyết Tranh, “Ngươi lặp lại lần nữa!”

“Tranh nhi nói, tối hôm qua Tam tiểu thư đã lên giường cùng Lục điện hạ, nếukhông tin, huynh có thể đi hỏi Lục điện hạ. Thiên ca ca, huynh nghe rõrồi chứ? Nữ tử huynh luôn nhung nhớ hiện giờ cũng có khác gì với Tranhnhi đâu, huynh sẽ không yêu nàng ta nữa phải không? Thiên ca ca, trở lại bên cạnh Tranh nhi đi. Thiên ca ca, huynh đi đâu vậy?”

Chu Tuyết Tranh còn chưa nói xong, Sở Lăng Thiên đã lao ra khỏi lều trại, chạy về phía Lục vương phủ.

Sở Lăng Thiên mang theo kiếm, không để ý sự ngăn trở của gia đinh trongphủ, vọt vào trong Lục vương phủ: “Sở Lăng Hiên, ngươi ra đây cho ta!”

“Chuyện gì vậy Thất đệ?” Sở Lăng Hiên đi tới, hỏi.

“Sao ngươi lại làm vậy với Linh nhi?”

“Ta…” Sở Lăng Hiên ngẩn người, lập tức lấy lại bình tĩnh, lạnh lùng cười mộttiếng, “Ta nói rồi, Linh nhi là của ta, Sở Lăng Thiên, ngươi thua rồi!”

“Giỏi lắm!” Sở Lăng Thiên gật đầu, không nói thêm gì nữa, xoay người đi rangoài, triệu Phá Trận đến, “Thông báo Lâm Dạ triệu tập người của CửuThiên Cung, đêm nay bản vương phải huyết tẩy Lục vương phủ!”

“Gia…” Phá Trận chưa từng thấy vẻ mặt đáng sợ như thế của Sở Lăng Thiên.

“Nhanh lên!”

“Dạ!”

Trong Lục vương phủ, Sở Lăng Hiên lạnh lùng cười, căn dặn: “Tiến cung nói với Hoàng thượng, Sở Lăng Thiên gây bất lợi cho ta!”

Gia Cát Linh Ẩn đang chuẩn bị đi nghỉ ngơi, lại thấy Sở Lăng Thiên đẩy cửađi vào, sắc mặt u ám, “Thất gia…” Nàng còn chưa nói xong, Sở Lăng Thiênđã cúi người ngậm lấy môi nàng, hôn ngấu nghiến.

Thật lâu sau, Sở Lăng Thiên mới buông Gia Cát Linh Ẩn ra, ôm chặt nàng vàolòng, dùng giọng khàn khàn nói: “Linh nhi, xin lỗi nàng, là ta không bảo vệ tốt cho nàng! Bất kể xảy ra chuyện gì, lòng ta với nàng vĩnh viễnkhông thay đổi! Từ nay về sau, ta sẽ không để nàng phải chịu bất cứ tổnhại gì nữa.”

“Thất gia…” Trong miệng Gia Cát Linh Ẩn đầy mùi máu tanh, nàng xoa làn môi bị Sở Lăng Thiên cắn rách, “Người làm sao vậy? Sao bỗng nhiên lại nói nhưvậy?”

“Là ta không tốt, là ta không tốt!” Sở Lăng Thiên không để ý đến câu hỏicủa Gia Cát Linh Ẩn, tự trách mình, “Nàng yên tâm đi, ta sẽ báo thù chonàng.”

Gia Cát Linh Ẩn càng nghe càng mơ hồ, nghiêm mặt nói: “Thất gia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Ta biết hết rồi.” Sở Lăng Thiên lẩm bẩm, “Chu Tuyết Tranh và Sở Lăng Hiênđều nói cho ta biết, ta nhất định sẽ bắt họ trả giá lớn! Theo ta đi,hiện giờ ta phải đi tìm phụ hoàng, nói người tứ hôn cho chúng ta!”

“Thất gia…” Gia Cát Linh Ẩn hình như hiểu được chuyện Sở Lăng Thiên nói rồi,“Hình như có hiểu lầm gì đó phải không? Ta đâu có chuyện gì.”

“Tối qua thực sự nàng không bị gì à? Sở Lăng Hiên không làm gì với nàng à?”

Gia Cát Linh Ẩn nhịn không được bật cười, nói: “Người hồ đồ quá rồi! Tối qua ta ở tràng săn bắn mà! Người quên rồi ư?”

“Ờ ha!” Sở Lăng Thiên như bừng tỉnh từ trong mộng, vỗ ót, “Sao ta lại quên thế này? Đúng là bị họ chọc đến hồ đồ! Nhưng mà không có lỗ làm sao cógió lùa, Chu Tuyết Tranh và Sở Lăng Hiên có âm mưu này phải không?”

“Vậy người nghĩ xem tại sao ta lại đổi phòng với đại tỷ?”

“Nàng đã sớm biết?”

“Chiều qua Chu Tuyết Tranh có đến tìm ta, lúc gần đi, nàng ta có búng một chút hương hợp hoan vào lư hương, cho nên ta mới đổi phòng với đại tỷ.”

“Cho nên người tối qua cùng với Sở Lăng Hiên là đại tỷ của nàng? Sở Lăng Hiên cũng biết?”

Gia Cát Linh Ẩn cười cười, chẳng nói đúng sai: “Sở Lăng Hiên đã biết đượcchân tướng, lại còn cố bóp méo sự thật với người, đơn giản là muốn chọcgiận người thôi, để cho hoàng thượng trừng phạt người! Người chưa làm gì với hắn chứ?”

Sở Lăng Thiên lắc đầu.

“Vậy là tốt rồi, ta đoán, giờ này chắc hắn đã đi cầu cứu hoàng thượng rồi.”

“Vì sao nàng không nói cho ta biết? Chuyện gì cũng tự gánh vác một mình.”

“Vì không muốn người lo lắng, hiện giờ chẳng phải ta không sao ư?”

“Nàng như vậy sẽ chỉ khiến ta càng thêm lo lắng.”

Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa nhẹ nhàng, giọng của Phá Trậntruyền vào trong: “Gia, mọi người đã sẵn sàng, có phải bây giờ ra tayngay hay không?”

“Không cần, vất vả cho mọi người rồi.”

“Dạ!” Phá Trận thở phào, “Vậy để thuộc hạ đi thông báo cho Lâm Dạ.”

“Người muốn làm gì?” Gia Cát Linh Ẩn hỏi.

“Huyết tẩy Lục vương phủ!”

Gia Cát Linh Ẩn trong lòng cả kinh, tự trách nói: “Là ta không nói với người sớm hơn, chút nữa đã gây đại họa, xin lỗi người.”

“Nàng không sao là tốt rồi! Là ta sơ suất!” Sở Lăng Thiên lại ôm Gia Cát Linh Ẩn vào lòng, “Sau này đêm nào nàng cũng phải ở bên cạnh ta.”

“Hả?” Gia Cát Linh Ẩn kinh ngạc nhìn Sở Lăng Thiên, “Thất… Thất gia…”

“Quyết định như vậy đi, Tiểu Điệp!” Sở Lăng Thiên hướng ra bên ngoài hô lớn.

“Thất điện hạ có gì căn dặn?”

“Đem chút nước ấm lại đây cho bản vương, bản vương phải rửa mặt.”

Tiểu Điệp ngạc nhiên một hồi, mới gật đầu: “Xin điện hạ chờ một lát, nô tỳ đi ngay.”

“Thất… Thất gia, đêm nay người không đi tuần tra ban đêm à?” Gia Cát Linh Ẩn hỏi dò.

“Sau nửa đêm ta mới đi.”

Hai người đang nói, thấy Tiêu Ôn vội vội vàng vàng đi vào, nhìn thấy SởLăng Thiên rốt cục sắc mặt cũng bình tĩnh lại: “Thất điện hạ, rốt cụccũng tìm được người rồi! Hoàng thượng triệu kiến người đó!”

Sở Lăng Thiên nhéo mũi Gia Cát Linh Ẩn, nói: “Bị nàng đoán trúng rồi, quả nhiên có người đi cáo trạng! Đi, nàng đi cùng ta!”

Trong ngự thư phòng, Sở Kim Triêu ngồi ngay ngắn, nhìn thấy Sở Lăng Thiên dẫn Gia Cát Linh Ẩn cùng đến, vẻ mặtcó chút kinh ngạc, nhưng cũng không bảo nàng tránh đi.

“Nhi thần tham kiến phụ hoàng.”

“Thần nữ tham kiến hoàng thượng.”

Hai người hành lễ với Sở Kim Triêu, đợi Sở Kim Triêu lên tiếng.

“Thiên nhi, có biết tại sao trẫm triệu con đến không?” Sở Kim Triêu trầm ổn hỏi.

“Vì chuyện của Lục ca?” Sở Lăng Thiên chủ động nhắc đến, “Nhi thần chỉ lànhất thời tức giận nên nói vậy, xin phụ hoàng lượng thứ.”

“Con đó!” Sở Kim Triêu thở dài, “Có mấy lời không thể nói tùy tiện được, con luôn bình tĩnh trấn định, là chuyện gì làm con rối loạn vậy?” Nói xong, Sỏ Kim Triêu cố ý nhìn qua Gia Cát Linh Ẩn.

“Xin phụ hoàng tứ hôn cho nhi thần và Linh nhi!” Sở Lăng Thiên hỏi một đằng đáp một nẻo.

“À? Xem ra là bởi vì Tam nha đầu?” Sở Kim Triêu híp mắt, nhìn Gia Cát LinhẨn, “Tam nha đầu, nếu trẫm tứ hôn cho ngươi và Thiên nhi, ý của ngươithế nào?”

“Xin nghe hoàng thượng làm chủ.” Gia Cát Linh Ẩn ung dung đáp.

“Trẫm hiểu rồi!” Sở Kim Triêu gật đầu, “Đợi sau khi Lục Quốc Đại Điển xong,trẫm sẽ tứ hôn cho hai đứa! Thiên nhi, trên người con và Hiên nhi đềuchảy dòng máu của trẫm, trẫm không hy vọng hai con tàn sát lẫn nhau, con hiểu chưa? Tấm lòng trẫm đối với con, trong lòng con rõ nhất!”

“Nhi thần đã hiểu, đa tạ phụ hoàng dạy bảo.”

“Tam nha đầu, trẫm hy vọng sau này ngươi phải trợ giúp tốt cho Thiên nhi, đừng để nó làm chuyện gì quá giới hạn.”

Gia Cát Linh Ẩn hành đại lễ, khom người nói: “Thần nữ xin kính cẩn tuân theo lời dạy của hoàng thượng!”

“Mau đứng lên đi.” Sắc mặt Sở Kim Triêu trở nên hòa nhã hơn, “Qua vài ngàynữa, ngươi cũng nên gọi trẫm là phụ hoàng giống Thiên nhi, đến lúc đóhai đứa sớm ngày sinh một đứa cháu cho trẫm!”

Gia Cát Linh Ẩn hai má đỏ hồng, ngượng ngùng cúi đầu.

“Phụ hoàng yên tâm!” Sở Lăng Thiên hứng khởi nói, “Xin kính cẩn tuân theo ý chỉ của phụ hoàng.”

“Ha ha!” Sở Kim Triêu cười to, “Không còn sớm nữa, hai con mau chóng trở về nghỉ ngơi đi.”

“Nhi thần cáo lui, phụ hoàng cũng nghỉ ngơi sớm đi, bảo trọng long thể.”

“Đi đi, đi đi, hiếm khi nghe thấy con quan tâm đến trẫm!”

Ra khỏi ngự thư phòng, hai người sóng vai đi bên nhau, Sở Lăng Thiên độtnhiên túm lấy tay của Gia Cát Linh Ẩn, nắm chặt, tâm trạng cực kỳ tốt.

Tiểu Điệp tay đổi mấy lần nước ấm, cuối cùng cũng thấy Gia Cát Linh Ẩn và Sở Lăng Thiên trở về, lập tức tiến lên hành lễ: “Điện hạ, chủ tử, cuốicùng hai người cũng quay về. Điện hạ, nước ấm đã chuẩn bị xong.”

“Ừ, ngươi cũng lui xuống nghỉ ngơi đi, không cần ở lại đây hầu hạ.” Sở Lăng Thiên nói.

“Dạ, nô tỳ cáo lui!” Tiểu Điệp thức thời lui ra, trước kia nàng chỉ biết Gia Cát Linh Ẩn không đơn giản, bằng không cũng sẽ không từ thân phận thứnữ biến thành Huyền Quân, sau khi biết sau lưng Gia Cát Linh Ẩn còn cóThất vương gia, nàng đối với Gia Cát Linh Ẩn càng thêm khâm phục.

[1] Vĩnh kết đồng tâm: gắn bó trọn đời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »