Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 5991 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 105
xin phụ hoàng tứ hôn cho chúng ta

❊ ❊ ❊

“Tam nha đầu cứ thắp thử xem.” Sở Kim Triêu rất sẵn lòng cho Gia Cát Linh Ẩn một cơ hội, “Đừng khiến trẫm thất vọng nhé!”

“Linh nhi, thực sự có thể chứ?” Sở Lăng Thiên lo lắng hỏi han, “Chi bằng hiện giờ ta sẽ mang nàng đi, Thương Y sẽ cản ở phía sau.”

“Không thành vấn đề!” Thương Y gật đầu.

“Đừng lo mà.” Gia Cát Linh Ẩn cười với cả hai, “Tin tưởng ta!”

Nhìn thấy ánh mắt kiên định của Gia Cát Linh Ẩn, Sở Lăng Thiên an tâm ít nhiều, “Ta cùng nàng qua đó.”

Gia Cát Linh Ẩn đi đến bên cạnh tế đàn, cầm nến trong tay, nhưng không vộichâm lửa kia, mà hơ nến vòng quanh bấc nến của hai cây nến đỏ kia, làmbấc nến nóng lên. Sở Lăng Thiên lẳng lặng đứng bên cạnh, nhìn cây nếnđỏ.

Trong mắt Chung Ly Tiền hiện lên một tia gian xảo, đứng cách đó không xa lẳng lặng nhìn động tác của Gia Cát Linh Ẩn. Một hồi qua đi, thấy nến đỏ vẫn không có dấu hiệu cháy, đám đông không kiềm chế được, bắt đầu xôn xao.

“Đừng cố giãy chết làm gì, chọc giận thần linh sẽ gặp phiền phức lớn hơn!”

“Ngoan ngoãn chịu chết đi!”

“Định kéo dài thời gian, muốn trốn thoát ư?”

Mọi người đang bất mãn bàn tán, chỉ nghe Gia Cát Linh Ẩn nói một tiếng cóthể, nàng giơ cao nến lên, ngọn lửa vừa chạm vào bấc nến, nến lập tứccháy lên. Ngọn lửa của cây nến vụt lên cao, ngay sau đó, nàng lại thuậnlợi châm cây nến thứ hai. Sở Lăng Thiên rốt cục cũng thở phào nhẹ nhõm.

Mọi người kinh ngạc nhìn Gia Cát Linh Ẩn, lại nhìn qua Chung Ly Tiền, chỉthấy Chung Ly Tiền đang nhìn chằm chằm cây nến đỏ được thắp sáng, cũnglà vẻ mặt ngạc nhiên, hiển nhiên ông ta không biết chuyện gì đang diễnra.

“Điều này… sao có thể?”

“Sao thắp được rồi?”

“Đúng vậy, tò mò quá! Có chuyện ngạc nhiên thế này ư!”

“Tốt quá, cháy rồi!” Tiêu U Lam không hỏi kêu lên vui sướng, dẫn đến ánh mắt khinh thường của Chu Tuyết Tranh và Gia Cát Hồng Nhan.

Sở Kim Triêu cười to vài tiếng, lớn giọng nói: “Hóa ra không phải dùngngười có bát tự này để tế thiên, mà là muốn nha đầu ấy đi châm lửa, Tamnha đầu, mau mau đến bên cạnh trẫm!” Sở Kim Triêu nhìn Chung Ly Tiền,thoáng thay đổi sắc mặt, “Chung Ly Tiền, là ngươi không hiểu rõ ý chỉcủa thần linh phải không? Suýt nữa hại chết Tam nha đầu rồi!”

“Bệ hạ.” Chung Ly Tiền quỳ thụp xuống đất, “Thượng thần quả thật đã nói như vậy với hạ quan, mạng người quan trọng, hạ quan không dám nói xằngbậy!”

“Vậy tại sao lại cháy?” Sở Kim Triêu tức giận hỏi.

“Chắc là thần linh lại thay đổi chủ ý.”

“Hừ! Còn nói Tam nha đầu là kẻ gây tai họa, trẫm thấy nha đầu ấy là phúctinh của nước Lăng Nguyệt mới đúng! Trẫm không thể châm thánh hỏa, nhưng Tam nha đầu lại châm được. Đợi sau khi đại điển kết thúc, trẫm nhấtđịnh phải trọng thưởng.”

“Hoàng thượng, vô công bất thụ lộc, thần nữ không dám nhận thưởng của người.Thật sự thì đây chẳng phải là ý chỉ của thần linh gì cả, mà là có ngườiđộng tay động chân vào bấc nến, mới khiến nến không cháy.” Gia Cát LinhẨn thản nhiên nói.

Nghe thấy lời nói của Gia Cát Linh Ẩn, sắc mặt Chung Ly Tiền nhất thời thay đổi.

“Hả?” Sở Kim Triêu nghi hoặc, “Rốt cuộc là thế nào?”

“Đại tư tế, cũng là ông nên nói cho người người biết đi.” Gia Cát Linh Ẩn nhìn Chung Ly Tiền, trong mắt đầy ý cười.

“Tam tiểu thư chớ nói bậy! Hạ quan vô cùng quý trọng cơ hội khó có được này, một lòng chỉ muốn thuận lợi hoàn thành lễ hiến tế hôm nay, nhận được sự tán thưởng của Hoàng thượng, sao lại có thể ra tay phá hủy chứ? Tamtiểu thư đừng mơ tưởng vu oan ta!” Chung Ly Tiền tự thấy thủ đoạn caominh, một nữ nhân như Gia Cát Linh Ẩn tuyệt đối không thể phát hiện được sự thật.

“Được thôi!” Gia Cát Linh Ẩn gật đầu, cao giọng, “Nếu đại tư tế không nói,vậy ta sẽ thay ông nói cho mọi người biết mánh lới của bấc nến này. Bấcnến này thoạt nhìn bình thường, thực ra bên trong đã được tăng thêmthành phần kiềm.” Gia Cát Linh Ẩn đã sớm đoán được bấc nến có vấn đề,hơn nữa tối qua còn vô tình nghe được hai cung nữ nọ nói Chung Ly Tiềnlệnh cho các nàng đưa kiềm đến, trong lòng liền hiểu ra.

Chung Ly Tiền không khỏi cả kinh, giống như bị hắt một chậu nước lạnh từ đầu xuống chân, thân thể lạnh băng, toàn thân run rẩy.

“Vì sao có kiềm thì lại thắp không cháy?” Hoàng hậu tò mò hỏi, “Tam nha đầu mau nói xem.”

“Khi kiềm gặp nhiệt, sẽ thải ra một chất không thể đốt cháy được, chất này ở thể khí, có nơi dùng nó để dập lửa. Mọi người nghĩ lại xem, một chất có thể dùng để dập lửa, đương nhiên là không thể cháy được.” Gia Cát LinhẨn không nói với mọi người, chất dạng khí này có tên là các-bonđi-ô-xít.

“Gì, sao lại có chuyện lạ như vậy?”

“Không phải Tam tiểu thư đang nói bừa đó chứ.”

Gia Cát Linh Ẩn cười, “Nếu mọi người hoài nghi, có thể về thử một chút.”

“Vậy thì Tam nha đầu làm sao có thể thắp được?” Sở Kim Triêu vẻ mặt nghi hoặc.

“Hồi bẩm hoàng thượng, bởi vì bấc nến này mặc dù có kiềm, nhưng nếu khôngngừng hơ nóng, kiềm sẽ bốc hơi không ngừng, một khi kiềm bốc hơi hết, sẽ không thể sinh ra chất dạng khí này nữa, vì thế bấc nến liền cháy. Đócũng là nguyên nhân tại sao thần nữ phải dùng lửa hơ xung quanh bấcnến.”

“Hay hay hay!” Hà Sướng Uyển vừa vỗ tay, vừa kêu lên, “Tam tiểu thư đúng lànữ trung hào kiệt, chỉ vài lời đã giảng giải rành mạch phương pháp, đúng là khiến cho người khác phải mở rộng tầm mắt!”

Xì xà xì xầm, tiếp đó, không ít người vỗ tay khen ngợi theo Hà Sướng Uyển!

“Đại tư tế.” Gia Cát Linh Ẩn xoay người, đối mặt với Chung Ly Tiền, “Ta vàông không thù không oán, tại sao lại tìm mọi cách đẩy ta vào chỗ chết?”

“Chung Ly Tiền, ngươi còn gì để nói?” Sở Kim Triêu sắc mặt âm u, “Dưới mắtthiên tử mà lại dám giở thủ đoạn này? Quả nhiên chán sống!”

“Bệ hạ tha mạng!” Chung Ly Tiền quỳ xụp xuống, dập đầu côm cốp, “Hạ quancũng là bị người khác sai khiến, mới xuống tay với Tam tiểu thư.”

“Là kẻ nào?” Sở Lăng Thiên lạnh băng hỏi.

“Là…” Chung Ly Tiền chỉ vào Liên Mộ Vân, “Là công chúa nước Đông Lan, côngchúa nói chỉ cần hạ quan nghĩ cách để Tam tiểu thư chết trong lễ hiếntế, sẽ cho hạ quan làm quan tư tế đứng đầu nước Đông Lan. Hạ quan bịcông chúa dụ dỗ, mới làm chuyện không nên làm.”

“Mộ Vân, chuyện này thật sao?” Mặt Liên Thương Hải bình tĩnh, hỏi Liên Mộ Vân.

“Phụ hoàng!” Liên Mộ Vân khinh ngạc không thôi, gấp đến độ nước mắt trào ra, trong lòng tràn đầy oan ức, “Phụ hoàng, nữ nhi hoàn toàn không quen tưtế, thì làm sao có thể sai khiến hãm hại Tam tiểu thư.”

“Vậy thì tại sao hắn lại chỉ tội con?”

“Mộ Vân không biết.” Liên Mộ Vân ấm ức nói không nên lời, “Mộ Vân thề vớitrời, nếu Mộ Vân sai khiến đại tư tế hại Tam tiểu thư thì sẽ chết khôngđược tử tế.”

“Liên lão đệ, Mộ Vân tâm địa thiện lương, ta cũng tin không phải Mộ Vân làm,nhất định là tên Chung Ly Tiền này bịa đặt!” Sở Kim Triêu nói, “Đừngtrách Mộ Vân nữa.”

“Bệ hạ, lời hạ quan nói đều là thật! Bệ hạ tha thứ cho hạ quan một lần đi.” Chung Ly Tiền dập đầu, van xin nói.

“Hừ, còn dám giảo biện, người đâu, mau kéo Chung Ly Tiền xuống!”

“Đợi đã!” Thương Y bỗng nhiên nói, “Người này không cần phiền hoàng thượng, hãy giao hắn cho ta.”

Sở Kim Triêu gật đầu đồng ý: “Vậy phiền Thương Y môn chủ.”

Thương Y nheo mắt, nhìn Chung Ly Tiền: “Không cần khách khí, ta đang rất thích thú.” Ánh mắt y dường như đang nói với Chung Ly Tiền rằng, ngươi chếtchắc rồi, Chung Ly Tiền nhất thời hoảng sợ ngất đi.

Gia Cát Linh Ẩn lại lần nữa khiến người khác thấy được nàng gặp biến cốkhông hề sợ hãi, có bản lĩnh xoay chuyển tình thế, dưới tình huống mọingười đều nghĩ nàng chết chắc rồi, còn có thể bằng thực lực của bản thân mà tự thoát hiểm, đồng thời khiến cho Chung Ly Tiền phải nhận lấy trừng phạt. Về phần đối với tố cáo của Chung Ly Tiền đối với Liên Mộ Vân, mỗi người có cách nhìn nhận của riêng mình, thật thật giả giả, luôn cóngười tin vài phần.

Trong đầu Liên Mộ Vân nhớ lại cách đánh giá của Liên Mộ Dương với Gia CátLinh Ẩn, nữ tử kia quả thực không đơn giản! Lúc này nàng ta mới ý thứcđược, đâu chỉ là không đơn giản, quả thực là yêu nghiệt. Nàng ta tự nhận nếu bản thân rơi vào hoàn cảnh khốn đốn như thế, ngay cả lòng đấu tranh cũng không có, Gia Cát Linh Ẩn lại hóa giải bằng trí thông minh củamình. Nhưng tại sao Chung Ly Tiền lại chỉ tội mình? Trong lòng Liên MộVân cũng vô cùng hoài nghi, chẳng lẽ là nha đầu Yên Nhi kia? Nghĩ vậy,sắc mặt Liên Mộ Vân sa sầm.

Trong lòng Gia Cát Hồng Nhan và Chu Tuyết Tranh đều thất vọng không thôi,nhưng cũng bị cơ trí của Gia Cát Linh Ẩn làm chấn động. Gia Cát HồngNhan giật mình ý thức được, đối địch với một kẻ kinh khủng như vậy làchuyện ngu xuẩn biết bao nhiêu.

Gia Cát Linh Ẩn trở lại chỗ ngồi, Tiêu U Lam lập tức nắm lấy tay nàng:“Biểu tỷ lợi hại quá, nếu là muội, chắc muội bị dọa chết mất, làm saocòn có thể giữ bình tĩnh được như thế, vừa rồi muội thật sự rất lolắng.”

“Đa tạ biểu muội, hiện giờ không sao rồi.” Không biết tại sao, có lẽ là dothân thế của cả hai có nét tương đồng, Gia Cát Linh Ẩn bất giác có vàiphần hảo cảm với Tiêu U Lam.

“Linh nhi, vừa rồi cha lo lắng muốn chết, may mà không sao.” Gia Cát Chiêm tiến đến, tay vẫn còn lau mồ hôi rịn trên trán.

“Để phụ thân lo lắng rồi, phụ thân lo lắng cho con như thế, vậy vừa nãy phụ thân làm gì?” Giọng điệu Gia Cát Linh Ẩn hơi cứng nhắc.

“Cha…” Gia Cát Chiêm xấu hổi, “Không sao là tốt rồi.”

Sau khi Chung Ly Tiền bị kéo xuống, một thầy tế trẻ tuổi lại đến, hoànthành bước cuối cùng của nghi thức hiến tế, Lục Quốc Đại Điển rốt cụcbắt đầu.

“Các vị, nghi thức hiến tế chấm dứt, tất cả mọi người trở về chuẩn bị chocuộc thi săn bắn đi, chúc các nước đều có thu hoạch!” Sở Kim Triêu đứnglên, lấy thân phận là chủ nhân tuyên bố.

Trận đấu buổi chiều cùng ngày kéo dài đến ngày hôm sau là săn bắn, mỗi nướccử ra ba nam tử tham gia trận đấu, nước nào có số lượng thú săn bắnnhiều nhất thì thắng. Người tham gia đi săn của nước Lăng Nguyệt chínhlà Sở Lăng Dực, Sở Lăng Hiên và Sở Lăng Thiên.

Giải tán, Sở Lăng Thiên lo lắng nói với Gia Cát Linh Ẩn: “Ta không ở đây,nàng phải cẩn thận, ta để cho Phá Trận và Kinh Phong ở lại chỗ này.”

Gia Cát Linh Ẩn nhất quyết lắc đầu: “Không được, đi săn biến cố quá nhiều,ta ở trong cung không có nguy hiểm gì lớn, nên để họ đi theo bên cạnhngười đi.”

“Ta sẽ cẩn thận, không cần lo cho ta.”

“Không được, người nghe ta một lần đi.” Gia Cát Linh Ẩn kiên trì, sắc mặt vôcùng nghiêm túc, “Còn có thái tử điện hạ nữa, hãy nói điện hạ cẩn thận!”

“Linh nhi đang lo lắng Sở Lăng Hiên sẽ gây bất lợi cho ta và thái tử? Được!”Vì không muốn để Gia Cát Linh Ẩn lo lắng, Sở Lăng Thiên đành phải đồngý, “Nàng cũng phải cẩn thận, ta trở về phải thấy nàng ổn.”

“Người cũng phải bình an quay về.”

Sở Lăng Thiên kiên định gật đầu, mỉm cười mê hoặc: “Ta trở về sẽ cầu xin phụ hoàng tứ hôn cho chúng ta!”

Gia Cát Linh Ẩn e thẹn cúi đầu, không nói gì.

“Khụ khụ!” Thương Y đứng cách hai người họ không xa, khẽ tằng hắng, “Mới vừa nhận được tin, Thánh Điện lại đánh lén Thanh Ngọc Môn, ta phải xuấtcung một chút, Tiểu Thiên Thiên, mọi sự nên cẩn thận.”

“Ngươi cũng phải cẩn thận, hiện giờ thế cục rất loạn.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »