Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 5838 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 127
ngươi hạnh phúc là được rồi

❊ ❊ ❊

“Xin quận quân bớt giận.” Tiểu Thúy lập tức nói, “Nô tỳ mới tới vương phủ, chưa biết phép tắt, xin quận quân tha thứ.” Nói xong, Tiểu Thúy liền ngồi xổm xuống nhặt lại đường cát.

Sau đó, ba người họ di chuyển đến một cái đình nhỏ ở giữa hồ, ngồi xuống nghỉ chân.

“Nha đầu kia có vấn đề à?” Hà Sướng Uyển nhìn ra manh mối.

Gia Cát Linh Ẩn không e dè gật đầu.

“Tam tiểu thư cũng thật là có cách, một dĩa đường cát kia, đủ để nàng ta nhặt đến khuya.” Trầm Cẩm Phàm mỉm cười nói, “Nếu là ta, thời gian ngắn như vậy nhất định sẽ không nghĩ ra cách nào.”

“Công chúa Sướng Uyển, quận chúa Cẩm Phàm, quá khen rồi!” Gia Cát Linh Ẩn mỉm cười thản nhiên, “Chỉ là chút mánh khóe nho nhỏ, hai người không phải coi trọng ta vậy đâu.”

“Tam tiểu thư quá mức khiêm tốn, ở Lục Quốc Đại Điển, cũng không có nữ tử nào biểu hiện xuất chúng như Tam tiểu thư đây, thật đáng để Thất điện hạ nâng niu trong lòng bàn tay.” Hà Sướng Uyển hâm mộ nói, “Thất điện hạ đối xử với Tam tiểu thư tốt thật, không nói đến chuyện quan tâm tỉ mỉ, chỉ nói đến ánh mắt khi nhìn tiểu thư thôi, đúng là khiến người khác cảm động. Nếu ta có thể gặp được một nam nhân tốt như vậy, thì hay rồi!”

“Công chúa cao nhã thuần khiết, nhất định sẽ gặp được thôi.” Gia Cát Linh Ẩn cười nói.

“Cũng mong được như tiểu thư nói.” Hà Sướng Uyển thoải mái cười, “Nếu ta thực sự có thể gặp được người kia, ngày đại hôn, nhất định mời mọi người đến nước Nam Chiếu chơi vài ngày. Đúng rồi, quận chúa Cẩm Phàm có ý trung nhân chưa?”

“Ta?” Trần Cẩm Phàm ngẩn người, không biết tại sao, trong đầu nàng bất giác hiện lên bóng dáng của Gia Cát Như Phong, nàng ngượng ngùng đỏ mặt, “Ta còn chưa có.”

“Ta cảm thấy tướng quân Như Phong không tệ nha.” Hà Sướng Uyển nói.

“Ta thấy đại ca cũng có tình ý với quận chúa, không biết ca ấy có được như ý nguyện không nữa.” Gia Cát Linh Ẩn nói tiếp.

“Hai người…” Mặt Trần Cẩm Phàm càng đỏ hơn, “Không nói chuyện này nữa, khi nào thì Tam tiểu thư và Thất điện hạ thành thân?”

“Sau này bàn sau.” Lần này đến phiên Gia Cát Linh Ẩn ngượng ngùng.

“Haizzz…” Hà Sướng Uyển ủ rũ thở dài, “Hai người một người thì hai trái tim cùng một hướng, một người trong lòng có người để quan tâm, chỉ có ta là cô đơn một mình…”

“Công chúa xinh đẹp động lòng người, đừng thở dài mà.” Trần Cẩm Phàm an ủi nói, “Nhân duyên tốt luôn đến chậm mà.”

Ba người lại tán gẫu một hồi, đã sắp đến giữa chiều, lúc này mới đứng dậy quay về sân trước. Vừa trở về nhìn thấy thì không khỏi giật mình, Sở Lăng Hàn, Khương Diệp, Hà Tần, Như Phong đều đã say đến bất tỉnh, gục xuống bàn ngủ khò khò. Chỉ còn mỗi Thương Y và Sở Lăng Thiên vẫn đang uống.

“Sở Lăng Thiên, người uống không lại ta đâu…, thật không biết Linh nhi… nhìn trúng ngươi điểm nào. Ta cảm thấy… ta tốt hơn ngươi nhiều.” Thương Y mơ màng nói, đầu lưỡi cũng dính vào nhau.

“Vậy… để xem ai say trước!” Sở Lăng Thiên không chịu thua, nói, “Ngươi tránh… xa Linh nhi một chút.”

“Vì Linh nhi, cạn chén!” Thương Y giơ bầu rượu trong tay lên, chạm vào bầu rượu trong tay Sở Lăng Thiên, rồi trút xuống ào ào.

“Cạn!” Sở Lăng Thiên cũng ngẩng đầu lên, dốc bầu rượu vào miệng.

“Sao mọi người lại uống thành như vậy?” Hà Sướng Uyển lo lắng đẩy đẩy Hà Tần, “Đại ca, thức dậy mau, đại phu dặn ca không thể uống rượu, sao còn uống nhiều như vậy chứ?”

Hà Tần khẽ ngáy o o, Hà Sướng Uyển gọi thế nào cũng không tỉnh.

Bên kia Như Phong lảo đảo đứng lên, nhìn Trần Cẩm Phàm mỉm cười, ngay sau đó, uỳnh một tiếng, cơ thể té xuống, cái trán đụng mạnh xuống đất.

“Tướng quân Như Phong, người không sao chứ?”

“Đại ca!”

Gia Cát Linh Ẩn đang muốn tiến lên, đã thấy Trần Cẩm Phàm ngồi xổm xuống bên cạnh Như Phong, nàng liền im lặng lui sang một bên.

Trần Cẩm Phàm nhìn trán của Như Phong, bèn nói với gia đinh bên cạnh, “Mau đi gọi đại phu đến chữa trị cho tướng quân.”

Gia Cát Linh Ẩn gọi vài gia đinh đến, đỡ mấy người say rượu vào phòng nghỉ ngơi, với thân phận của mấy người họ, phải tín nhiệm Sở Lăng Thiên bao nhiêu mới dám hoàn toàn lơi lỏng phòng bị ở Thất vương phủ, uống đến say túy lúy.

“Linh nhi, lại đây.” Mắt Sở Lăng Thiên mù mờ, kéo Gia Cát Linh Ẩn qua, ghì chặt vào lòng, y cúi đầu nói khẽ vào tai Gia Cát Linh Ẩn, “Linh nhi, ta yêu nàng! Cả đời này chỉ yêu mình nàng!”

Tim Gia Cát Linh Ẩn đập dồn, “Ta biết, ngươi say rồi, mau về phòng nghỉ ngơi đi.”

“Linh nhi, nàng yêu ta không?” Sở Lăng Thiên hỏi.

“Dạ!” Gia Cát Linh Ẩn gật đầu, “Ta đỡ người đi nghỉ ngơi.”

“Linh nhi yêu ta!” Sở Lăng Thiên đắc ý nói với Thương Y, “Nào, cạn chén vì Linh nhi cũng yêu ta!”

“Cạn!” Thương Y vừa dứt lời liền say đến gục lên bàn.

“Linh nhi, ta lợi hại nhất!” Sở Lăng Thiên giống hệt đứa trẻ, khoe khoang với Gia Cát Linh Ẩn.

Gia Cát Linh Ẩn bắt đắc dĩ lắc đầu, dìu Sở Lăng Thiên về phòng ngủ.

Sau khi Sở Lăng Thiên ngủ, nàng quay lại xem Thương Y, Thương Y vẫn còn nằm bò trên bàn ngủ, nàng đành phải gọi hai gia đinh đến, đỡ hắn qua chỗ khác nghỉ ngơi.

Động tác của gia đinh làm kinh động đến Thương Y, hắn mất kiên nhẫn đẩy hai người họ ra, loạng choạng đi đến chỗ Gia Cát Linh Ẩn, không đợi nàng phản ứng, liền ôm nàng vào lòng. Hắn nhẹ nhàng xoa tóc nàng, tuy rằng đã say, cũng nhớ đối xử dịu dàng với nàng.

“Linh nhi, nếu Sở Lăng Thiên đối xử không tốt với ngươi, ngươi nhất định phải nói cho ta biết, ta sẽ giúp ngươi dạy dỗ hắn.” Thương Y thều thào nói.

“Ừm!” Nước mắt Gia Cát Linh Ẩn tràn mi, nàng không từ chối chiếc ôm của Thương Y, “Thất gia đối xử với ta tốt lắm, cám ơn ngươi, Thương Y.”

“Nếu hắn không cần ngươi nữa, ta cần ngươi, mặc kệ lúc nào, chỉ cần ngươi cần ta, ta đều ở bên cạnh ngươi.” Thương Y tiếp tục nói, “Hắn mà đối với ngươi không tốt, ta… ta sẽ hủy đi Thất vương phủ của hắn.”

“Thương Y, xin lỗi! Xin tha thứ cho ta vì người ta yêu không phải là ngươi!”

Thương Y cười hì hì, buông Gia Cát Linh Ẩn ra, nhìn thấy nước mắt trên mặt nàng, không khỏi cảm thấy đau lòng, hắn gạt đi dòng lệ của nàng, “Linh nhi đừng khóc! Ngươi hạnh phúc là được rồi!”

“Huỵch!” Thương Y vừa mới nói xong, cơ thể liền lảo đảo, đầu đụng vào khung cửa, gia đinh thấy thế, lập tức chạy đến đỡ hắn, dìu hắn đi nghỉ ngơi.

Gia Cát Linh Ẩn đi ra, thấy Hà Sướng Uyển và Trần Cẩm Phàm cùng cau mày, đi qua đi lại trước phòng.

Nghĩ đến Tiểu Thúy còn đang ở sân sâu để nhặt đường cát, Gia Cát Linh Ẩn đi đến bên cạnh Trần Cẩm Phàm, ngượng ngùng nói, “Quận chúa, đại ca của ta phải phiền quận chúa chăm sóc giúp, ta còn chút chuyện phải làm.”

“Chuyện này…” Trần Cẩm Phàm do dự.

“Quận chúa, xem như ta nhờ vả người.”

“Được rồi, ta sẽ chăm sóc y thật tốt.” Trần Cẩm Phàm gật đầu đồng ý.

Gia Cát Linh Ẩn tìm Ưng tổng quản, hỏi ông lai lịch của Tiểu Thúy, Ưng tổng quản nói với nàng trong phủ thiếu người hầu, một ngày nọ phát hiện Tiểu Thúy ngất xỉu bên ngoài phủ, liền cứu nàng ta, giữ lại trong phủ làm nha hoàn.

Sau khi biết được lai lịch của Tiểu Thúy, Gia Cát Linh Ẩn đi đến hậu hoa viên, Tiểu Thúy đang lơ đãng nhặt đường, trong miệng lại căm giận nói thầm gì đó. Lai lịch của Tiểu Thúy, Gia Cát Linh Ẩn cảm thấy hiềm nghi lớn nhất chính là Lục vương phủ và Dịch Khôn Cung, nhưng làm sao mới xác định được đây? Nàng thấy một góc tay áo bên trong của Tiểu Thúy lộ ra ngoài, trông thấy thì là gấm Vân Nam, đây cũng không phải là loại gấm mà nha hoàn bình thường có thể mặc.

“Nô tỳ tham kiến quận quân!” Tiểu Thúy nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn, lập tức đứng lên hành lễ.

“Ừ! Đứng lên đi.” Gia Cát Linh Ẩn lạnh lùng gật đầu, “Nhặt xong chưa?”

“Vẫn chưa.” Tiểu Thúy cúi đầu, trong mắt hiện lên một tia bất mãn.

Gia Cát Linh Ẩn đi đến bên cạnh Tiểu Thúy, nhìn ống tay áo bằng gấm Vân Nam của nàng lộ ra bên ngoài, nói: “Mấy hôm trước nghe nói Thất vương phủ bị mất một cây gấm Vân Nam chưa kịp nhập kho, nếu ta không nhìn nhầm, áo trong của ngươi hình như là gấm Vân Nam?”

Tiểu Thúy ngẩn người, nói: “Quận quân minh xét, nô tỳ không biết chuyện gấm Vân Nam bị mất.”

“Gì?” Gia Cát Linh Ẩn nhíu mày, “Không thể có chuyện trùng hợp vậy được, nhất định là ngươi lén trộm cây gấm đã mất kia, ta sẽ đi nói với Ưng tổng quản, xem hắn xử lý ngươi thế nào.”

Sắc mặt Tiểu Thúy hoảng hốt, cuống quít giải thích: “Hồi bẩm quận quận, nô tỳ thật sự không có trộm.”

“Vậy ngươi nói rõ xem nào.”

“Nô tỳ không dám giấu giếm, gấm Vân Nam này là cô cô Lâm Vân Nhược ban cho nô tỳ.”

“Nói càn!” Gia Cát Linh Ẩn lớn tiếng quát, “Lâm Vân Nhược cô cô là đại a đầu trong Dịch Khôn Cung của Hoàng hậu nương nương, sao lại quen biết ngươi?”

“Hồi bẩm quận quân, nô tỳ và Lâm Vân Nhược cô cô là đồng hương.”

“Hóa ra là vậy.” Gia Cát Linh Ẩn ra vẻ ngộ ra, “Vậy quả thực là ta hiểu lầm ngươi rồi, không còn việc gì nữa, ngươi tiếp tục nhặt đường cát đi, nhớ rõ, nhất định phải không sót hạt nào.”

“Dạ!” Tiểu Thúy đành chịu, đáp.

Đại phu cho mấy người vài thang thuốc giải rượu, qua hai canh giờ, mọi người đều tỉnh dậy. Gia Cát Linh Ẩn nói với Sở Lăng Thiên kết quả nàng thử Tiểu Thúy, có thể khẳng định là tai mắt của Hoàng hậu.

Trên đường quay về phủ Thừa tướng, Như Phong xuất thần nhìn Gia Cát Linh Ẩn, hắn thật không ngờ, tiểu cô nương nhu nhược nhiều năm trước đã biến thành bộ dạng phong hoa tuyệt đại như hiện giờ, trong lòng hắn vui vẻ vì nàng.

Gia Cát Hồng Nhan nhìn thấy Như Phong và Gia Cát Linh Ẩn cùng nhau hồi phủ, trong lòng cảm thấy không vui, nàng ta mới là em gái ruột của Như Phong, nhưng từ nhỏ, Như Phong đã thân thiết với ả nha đầu thối kia. Đợi sau khi Gia Cát Linh Ẩn quay về Trục Nguyệt Hiên, Gia Cát Hồng Nhan đi đến bên cạnh Như Phong, nói: “Đại ca, ca là đích tử (trưởng nam), vẫn nên cách xa thứ nữ một chút, tránh để hạ thấp thân phận của chính mình. Nếu mẹ biết suốt ngày ca đều ở bên cạnh nó, trong lòng chắc chắn sẽ không vui.”

“Hồng Nhan, sao muội có thể nói như vậy?” Trên mặt Như Phong ra vẻ không vui, “Tam muội cũng giống như ta và muội, đều là cốt nhục của phụ thân.”

“Không giống!” Gia Cát Hồng Nhan cắt ngang lời Như Phong, “Mẫu thân của chúng ta là tiểu thư Tiêu gia, chủ mẫu của phủ Thừa tướng, còn nó chỉ do di nương sinh ra mà thôi. Đại ca có thể không cần thân phận của mình, chẳng lẽ cũng không màng đến cảm nhận của mẹ sao? Uổng công mẹ thương ca như vậy.”

“Hồng Nhan!” Sắc mặt Như Phong sa sầm, “Nếu ta còn nghe muội nói như vậy, sẽ không xem muội là muội muội nữa! Cái gì mà đích xuất thứ xuất, ta chỉ biết, mặc kệ là muội hay Linh nhi, Như Nguyệt, Như Sương thì đều là muội muội của ta! Mẫu thân đã là tiểu thư Tiêu gia, sẽ không thể không hiểu được đạo lý này!”

“Đại ca…” Gia Cát Hồng Nhan khó tin lắc đầu, “Mặc kệ ca!”

Sức khỏe Tiểu Điệp đã tốt hơn nhiều, lần này Gia Cát Linh Ẩn liền đem nàng về phủ Thừa tướng, chuyện có thêm một a hoàn, Lưu quản gia nào dám không đồng ý. Nguyệt Lan và Mộc Tê cũng vô cùng nhiệt tình với Tiểu Điệp, lôi lôi kéo kéo hỏi han nàng, điều này làm cho Tiểu Điệp nháy mắt liền thích Trục Nguyệt Hiên.

Ban đêm, Dịch Khôn Cung, Tiểu Thúy đứng trước mặt Hoàng hậu, hồi báo chi tiết mọi chuyện nàng nhìn thấy lúc ban ngày.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »