Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 5923 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 113
thịnh yến

❊ ❊ ❊

Theo Tiêu Ôn đến, còn có công chúa Triêu Hoa.

“Cẩm Phàm tỷ tỷ, ta và tỷ một tổ nhé.” Công chúa Triêu Hoa đi đến kéo Trần Cẩm Phàm.

“Được thôi.” Trần Cẩm Phàm mỉm cười đồng ý.

“Đại tiểu thư, chúng ta một tổ đi.” Chu Tuyết Tranh đi đến bên cạnh Gia Cát Hồng Nhan, cười nói.

“Rất sẵn lòng.” Gia Cát Hồng Nhan mỉm cười, khinh thường liếc nhìn Tiêu ULam một cái, “Không sợ đối thủ như hổ, chỉ sợ đồng đội như chuột. Chutiểu thư, hợp tác vui vẻ!”

“Biểu muội, chúng ta chung một tổ đi.” Gia Cát Linh Ẩn nhìn Tiêu U Lam, nói.

“Muội à?” Tiêu U Lam chỉ vào chính mình, nàng thế nào cũng không ngờ Gia CátLinh Ẩn lại chọn mình. Một khúc múa khổng tước trong bữa tiệc của tháitử khiến thanh danh của Gia Cát Linh Ẩn chấn động, có thể cùng hợp tácvới nàng, lại giấc mộng của biết bao nhiêu người. Tiêu U Lam nghĩ đếntrình độ vũ đạo của mình còn thấp, có vẻ rất không tự tin: “Muội sợ sẽlàm liên lụy biểu tỷ.”

“Cẩm Phàm tỷ tỷ, chúng ta mau đi trộm luyện tập thôi, đừng để người khácnhìn thấy.” Nói xong, công chúa Triêu Hoa kéo Trần Cẩm Phàm ra khỏiviện.

Công chúa Triêu Hoa và Trần Cẩm Phàm vừa ra khỏi viện, liền thấy Bạch VânNghị đi từ phía đối diện đến. Nhìn thấy công chúa Triêu Hoa, hai mắtBạch Vân Nghị nhất thời sáng rỡ, đi đến trước mặt nàng ta, nheo mắt nói: “Công chúa Triêu Hoa xinh đẹp ơi, sao vừa thấy bản vương liền lẩn mấtthế?”

“Ngươi tránh ra!” Công chúa Triêu Hoa chán ghét liếc Bạch Vân Nghị, “Sao lạigiống hệt như một kẻ theo đuôi thế này, làm sao phải thấy ngươi chứ! Bản công chúa thấy ngươi thì tâm trạng liền không tốt!”

“Bản vương thấy công chúa thì tâm trạng thật sự rất tốt!” Bạch Vân Nghị lạitiến lên vài bước, “Công chúa xinh đẹp ơi, Lục Quốc Đại Điển kết thúc,bản vương liền cầu thân với Lăng hoàng, để hoàng thượng ban nàng cho talàm phi tử!”

“Phụt!” Công chúa Triêu Hoa phun một ngụm nước bọt về phía Bạch Vân Nghị, “Phụhoàng sẽ không đồng ý đâu! Ta có chết cũng không gả cho kẻ xấu xí nhưngươi!”

Bạch Vân Nghị lau nước bọt dính trên mặt, không chút nào tức giận, ngược lại còn cười nói: “Nước bọt của công chúa thơm quá! Bản vương nhất địnhphải cưới nàng về nước Tinh Long!”

“Nằm mơ đi!” Công chúa Triêu Hoa phẫn hận không thôi, “Ngươi dám cưới ta hả, bản công chúa sẽ giết ngươi! Cẩm Phàm tỷ tỷ, chúng ta đi thôi!”

“Hừ!” Nhìn theo bóng lưng của công chúa Triêu Hoa, trong mắt Bạch Vân Nghịchợt lạnh, hắn hừ một tiếng, “Kẻ xấu xí? Nha đầu chết tiệt kia, ngươihãy chờ đó cho ta.”

Trong viện, Tiêu U Lam cúi đầu, ấp úng nói: “Biểu tỷ, muội… muội…”

“Đừng lãng phí thời gian nữa, đi theo ta!” Gia Cát Linh Ẩn quả quyết nói.

Nhìn theo bóng lưng của Gia Cát Linh Ẩn và Tiêu U Lam, Chu Tuyết Tranh nhếch mép cười, chậm rãi nói: “Đại tiểu thư, xem ra người thắng nhất định làchúng ta rồi. Có thể đánh bại được ả nha đầu thối đó, đúng là hả lòng hả dạ.”

“Mong được như lời Nhị tiểu thư nói.”

Hạng mục thi đấu vào buổi chiều là cưỡi ngựa bắn cung, người đại diện nướcLăng Nguyệt lên đài là Sở Lăng Hàn, Sở Lăng Hiên, cùng với một vị côngtử. Thứ tự xếp lần lượt của trận đấu cưỡi ngựa bắn cung là nước Đại Mạc, Đông Lan, Lăng Nguyệt, Ngạo Nguyệt, Tinh Long và Nam Chiếu.

Ban đên, Kinh Phong từ ngoại thành trở về, báo với Gia Cát Linh Ẩn đã mờithầy thuốc đi xem bệnh cho Diêu đại nương. Chẳng qua chỉ là cảm nhiễmphong hàn, uống thuốc, nghỉ ngơi nhiều một chút sẽ khỏe lại. Tiểu Điệpnghe xong vui vẻ không thôi, lại tạ ơn Gia Cát Linh Ẩn không ngừng.

Đêm đó, Gia Cát Linh Ẩn mời Kinh Phong và Phá Trận đến trợ giúp, cùng Tiêu U Lam luyện tập suốt một đêm. Thấy Gia Cát Linh Ẩn bận rộn không quan tâm đến mình, Sở Lăng Thiên đành phải u oán quay trở về lều của cấm quân.

Trận thi đấu múa đôi được an bài vào buổi sáng, diễn ra ở điện Thanh Lương,tuy rằng thời gian gấp gáp, nhưng các quốc gia đều tiến hành chuẩn bịkhẩn cấp, hơn nữa các nữ tử tham gia đại điển đều tài nghệ xuất chúng,lần lượt trình diễn một màn nhảy múa long trọng. Nhưng những người thamgia đại điển lần này vốn dĩ kiến thức uyên bác, màn vũ đạo này tuy rằngxuất sắc, nhưng vẫn chưa đủ đẹp khiến người khác phải kinh ngạc. Cuốicùng, chỉ còn lại ba tổ, một tổ là đội múa trứ danh của nước Đại Mạc,một tổ là Chu Tuyết Tranh và Gia Cát Hồng Nhan, tổ còn lại chính là GiaCát Linh Ẩn và Tiêu U Lam.

“Xin mời Nhị tiểu thư và Gia Cát đại tiểu thư.”

Chu Tuyết Tranh và Gia Cát Hồng Nhan trên mặt tràn đầy vẻ tự tin, trong tay hai người đều cầm một thanh đoản kiếm.

“Hóa ra là múa kiếm, thú vị lắm.”

Cách thức hai người lên vũ đài cũng rất có sáng tạo, lập tức khiến mọi người tràn trề hứng thú. Chu Tuyết Tranh và Gia Cát Hồng Nhan cơ thể đều nhẹnhư chim yến, thân hình mềm mại, bản lĩnh nhảy múa cũng đạt đến độthượng thừa. Theo tiết tấu chậm rãi, hai người vung kiếm bắt đầu múa,đoản kiếm chạm nhau, thỉnh thoảng phát ra tiếng leng keng, phối hợp vớikỹ thuật nhảy múa uyển chuyển lại càng tăng thêm sức mạnh. Theo tiết tấu âm nhạc dần dần nhanh hơn, thao tác múa đoản kiếm trong tay hai người ở trong không trung linh hoạt thay đổi lần lượt từ công sang thủ, mây bay nước chảy lưu loát sinh động, động tác rực rỡ nhiều sắc thái làm ngườikhác không kịp nhìn. Ánh sáng lóe ra từ thanh kiếm như bầu trời đầy saotản mát, thế kiếm đi như sấm dội, thu kiếm như tia chớp, trong điện kiếm hoa tung bay, như pháo hoa ngũ sắc nở rộ. Màn cao trào qua đi, haingười đồng thời chuyển động theo âm nhạc từ từ chậm lại, cuối cùng chấmdứt điệu múa.

“Hay! Xem một hồi, điệu múa này đúng là khiến người ta khó quên!” Bạch Vân Phàm nói.

“Kỹ thuật nhảy của Chu tiểu thư và Gia Cát đại tiểu thư hơn người, Mộ Vân thật mặc cảm.” Liên Mộ Vân ra vẻ xấu hổ, nói.

“Hai nữ tử mà có thể múa kiếm ra khí thế như vầy, đúng là bất phàm.” Khương Diệp cũng tán thưởng tận đáy lòng.

Anh em Hà Tần, Hà Sướng Uyển giống như vẫn còn đắm chìm trong dư vị, không nói gì.

“Điệu múa của Gia Cát đại tiểu thư, Nhị tiểu thư đạt được chín mươi lăm điểm!”

Đạt được số điểm cao như vậy, trên mặt Chu Tuyết Tranh và Gia Cát Hồng Nhan đều lộ vẻ thắng lợi.

Tiêu U Lam nhỏ giọng nói với Gia Cát Linh Ẩn: “Biểu tỷ, muội căng thẳng quá, hai tỷ ấy biểu diễn tuyệt thật.”

“Không cần lo lắng.” Gia Cát Linh Ẩn xoa dịu.

“Hừ! Vậy thì tính là gì?” Thẩm Vân Bác ra vẻ khinh thường, “Xem điệu múa của nước Đại Mạc xong rồi bình luận cũng chưa muộn!”

“Vậy thì mau mau cho chúng ta diện kiến kỹ thuật múa của nữ tử nước Đại Mạc đi.” Có người gấp gáp nói.

Tổ múa của nước Đại Mạc vừa lên vũ đài, y phục liền làm cho người khác lóa mắt, hai nữ tử này mặc xiêm y màu vàng, chiếc áo nhỏ mơ hồ che khuất bộ ngực, phần eo thon thả trơn láng lộ ra bên ngoài, bên dưới mặc chiếcquần dài ôm sát. Điều càng khiến cho người khác kinh ngạc chính là trêntay hai người đều có một con rắn. Hai người thả rắn trong tay ra, rắn nọ cũng nghe lời, chỉ nằm bên chân các nàng, ngóc đầu lên, không nhúcnhích.

“Đinh! Đinh!” Nhịp trống vui tai vang lên, kèm theo tiết tấu của nhịp trống,hai nữ tử như chú rắn vặn lắc vòng eo linh động, vô cùng hấp dẫn, conrắn bên chân cũng theo nhịp trống mà uốn éo thân mình. Nhịp trống nhanhhơn, biên độ uốn lượn thân thể hai người càng lúc càng lớn, khi thì cảngười mềm dẽo không xương, thướt tha muôn vẻ, cơ thể như cuộn sóng theogió mà đong đưa, nhấp nhô lên xuống; khi thì sinh động mạnh mẽ, nhanhnhư rắn độc vồ mồi. Tiết tấu nhịp trống ngày càng dồn dập, nhịp múa củacả hai cũng biến hóa nhanh hơn, động tác chồng chéo phức tạp, bước chângiao nhau biến ảo khôn lường, cộng thêm sự phối hợp của hai chú rắn, làm cho người ta hoa cả mắt. Biểu hiện của hai nàng trong sự cao quý lạikhông mất vẻ nhiệt tình, trong sự rụt rè lẩn khuất nũng nịu, tràn đầythú vị. Hai mắt của các nàng như tràn ngập ma lực, có thể hớp hồn ngườikhác, thần bí mà mê người. Đột nhiên, hai nàng phủ phục trên đất, cơ thể như nước chảy, biến ảo tự nhiên, giống như làn gió nhẹ e ấp quyến rũ,như ngọn lửa bùng cháy diễm lệ đầy mê hoặc, hai chú rắn đan vào giữa,phân biệt không rõ đâu là người đâu là rắn, khiến người xem nhiệt huyếtsôi trào. Nhịp trống thay đổi thành tiếng sáo du dương, thân mình ngườivà rắn hơi lay động theo tiếng sáo, cuối cùng từ từ dừng lại.

“Ha ha ha! Tuyệt!” Thẩm Vân Bác không nhịn được lại bắt đầu khoe khoang, “Các vị, điệu múa của nước Đại Mạc ta thế nào?’

“Hoàn toàn xứng đáng đứng đầu ở lục địa Đông Lăng!” Bạch Vân Phàm thốt lên.

“Nữ tử nước Đại Mạc đa tài đa nghệ, nữ tử nước Đông Lan tự thấy mặc cảm!” Liên Thương Hải ca tụng không chút nào che giấu.

“Bội phục, bội phục, phi thường tuyệt vời, hơn hẳn điệu múa lúc nãy nhiều.” Khương Diệp nói.

“Nếu có may mắn, tiểu vương thật muốn cưới nữ tử nước Đại Mạc làm phi.” Hà Tần cười nói.

“Nước Đại Mạc được chín mươi tám điểm!”

“Chúc mừng bệ hạ nước Đại Mạc!”

“Đa tạ, đa tạ!” Thẩm Vân Bác lộ vẻ đắc ý, “Sở lão nhân, thế nào? Nữ tử nước Lăng Nguyệt rốt cuộc cũng kém hơn nữ tử nước Đại Mạc rồi. Nếu ngươithích, ta sẽ tặng hai nữ tử vừa rồi cho ngươi, thấy sao?”

“Bệ hạ nước Đại Mạc, xin chú ý đến lời nói.” Hoàng hậu không vui nói, “Nữtử nước Lăng Nguyệt đều là tiểu thư khuê các, thứ họ học đều là làm saođể phò tá trượng phu, không giống như nữ tử nước Đại Mạc, chỉ học kỹthuật mê hoặc cám dỗ nam nhân.”

“Ha ha ha!” Thẩm Vân Bác không đồng tình, cười to, “Hoàng hậu nương nươngnhiều lời vô ích, có bản lĩnh vượt qua nước Đại Mạc rồi hẳn nói, nếukhông, nhiều lời sẽ chỉ làm người khác cảm thấy nước Lăng Nguyệt thuakhông ngóc đầu dậy nổi, đánh mất khí phách của nước lớn. Sở lão nhân, ta khuyên ngươi hay là trực tiếp bỏ quyền thi đấu đi? Thua thì càng khóxem!”

“Lăng hoàng bệ hạ, tiểu vương cảm thấy lời nói của bệ hạ nước Đại Mạc rất cóđạo lý. Điệu múa của nữ tử nước Đại Mạc, tiểu vương cho rằng đã khôngthể vượt qua, so nữa cũng là thua thôi, làm gì phải lãng phí thời giancủa mọi người.” Bạch Vân Phàm tiếp lời.

“Lời nói của điện hạ có phần không xem nước Lăng Nguyệt ra gì, còn chưa tỷthí làm sao biết được thắng thua? Nữ tử nước Lăng Nguyệt dù có thua cũng phải thua có tôn nghiêm!” Trong lòng Sở Kim Triêu thực sự cũng khôngcam, nhưng cũng không nói ra, để lại cho chính mình một đường lui, vẻmặt ông mong chờ nhìn Gia Cát Linh Ẩn, “Tam nha đầu, phải xem ngươirồi.”

Gia Cát Linh Ẩn đứng lên, cúi người hành lễ, nói: “Xin các vị chờ cho mộtchút, ta cần phải chuẩn bị chốc lát.” Nói xong, kéo Tiêu U Lam đi rangoài.

Sở Lăng Thiên vẻ mặt tươi cười nhìn theo Gia Cát Linh Ẩn, không biết lầnnày nàng lại có trò gì mới, sáng sớm Kinh Phong đã tìm hắn đến điệnThanh Lương đặt một ít đồ, giờ phút này hắn vô cùng mong chờ.

Kinh Phong và Phá Trận đã sớm chờ đợi ở bên ngoài.

“Đã chuẩn bị xong hết chưa?” Gia Cát Linh Ẩn hỏi.

“Dạ!” Kinh Phong gật đầu, “Tiểu thư, yên tâm đi, tất cả đã chuẩn bị xong, cam đoan không có sơ hở.”

Gia Cát Linh Ẩn chỉ lên nóc điện, nói: “Được! Trước tiên đưa ta và Tiêu U Lam lên đó!”

Kinh Phong và Phá Trận ôm hai người họ bay lên nóc điện, sau khi sắp xếp cho hai người xong, lại bay xuống.

Trong chính điện, thấy hai người chậm chạp chưa xuất hiện, tất cả mọi người có hơi bực bội.

“Này, Sở lão nhân, hai nha đầu thối đó sẽ không lâm trận đào thoát chứ? Chẳng lẽ mặc cảm trước nữ tử nước Đại Mạc, mà thẹn quá nên không dám nhậnthua, nên dứt khoát chạy trốn?” Thẩm Vân Bác lại làm ồn.

“An tâm chớ loạn!” Sở Kim Triêu vẻ mặt bình tĩnh, “Tam nha đầu tuyệt đối không phải là kẻ đào tẩu.”

“Vậy người đâu? Hừ! Cố làm ra vẻ thần bí!” Thẩm Vân Bác khinh thường hừ một tiếng.

Thẩm Vân Bác vừa dứt lời, trong điện liền vang lên tiếng đàn tranh và chuông nhạc, nhưng vẫn chưa thấy bóng người đâu.

“Nhìn phía trước kìa!” Không biết là ai hô lên, mọi người cùng nhau ngẩng đầu nhìn lên.

Chỉ thấy hai nữ tử xinh đẹp vận y phục ngũ sắc rực rỡ từ trên trời giángxuống, tay áo dài bảy thước cùng dải lụa màu ở trong không trung nhẹnhàng lay động, như tiên nữ hạ phàm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »