Thấy một màn như vậy, ai cũng biết Tham tướng Từ Châu quả thực đã chịu phục đưa tiền, lòng dạ mọi người cũng đều theo đó trầm ổn, té ra vòm trời này còn chưa thay đổi.
Mà ngay cả bọn Đông Xưởng Cẩm Y Vệ trong khách điếm, vào hôm đó cũng không lên đường phố diễn trò, ngoan ngoãn núp ở khách điếm chẳng có động tĩnh gì. Đây thật không phải là liều lĩnh thông thường, tướng lĩnh trú đóng trấn thủ một phương, nói vây liền vây, hơn nữa tướng lĩnh từ đầu tới cuối còn chịu thua, đây là khuôn phép quỷ quái gì.
- Ngày hôm qua những người đi theo vây đó, mỗi người cấp cho mười lượng bạc, nói là Tiến gia thưởng cho bọn họ uống trà mua rượu đấy.
Triệu Thập Nhất ở trong Bổ phòng dặn dò, Trần Vũ hiện giờ vốn đã không đến bên này, bọn Bổ khoái lâu năm cũng biết thông lệ chia lãi, làm chủ chính là Triệu Thập Nhất này.
Bạc Tham tướng Từ Châu bên kia đưa tới được chia ra rất nhiều phần, mấy tên sai dịch lấy giấy bọc lại, còn có một gã văn lại ở đó đọc và sửa tờ khai.
Lưu thư biện của Hộ phòng đến, y nay cũng là người một nhà bên Triệu Tự Doanh, Triệu Thập Nhất không dám lơ là, dứng dậy kêu một tiếng “Lưu thúc”, đây là thái độ đối đãi bề trên.
Lưu thư biện rất hòa nhã, cũng không ở trước mặt gã người nhà họ Triệu là Triệu Thập Nhất bày dáng vẻ bề trên gì, chỉ nói mấy câu chân thành.
- Thập Nhất ngươi hôm qua làm không sai. Nhưng những chuyện như vậy nhất định phải thận trọng. Lúc này làm gì, chỉ cần không cẩn thận sẽ rất dễ gây họa cho Tiến gia bên kia, cũng dễ làm rối mưu đồ của Tiến gia bên kia. Ta xem không bằng dặn dò mấy người cưỡi ngựa, dùng khoái mã đi dò la tin tức, mấy canh giờ cũng không là chậm gì.
Khi đang nói chuyện, lại thấy Triệu Thập Nhất đứng lên, Lưu thư biện đang buồn bực, chợt nghe thấy tiếng Triệu Tiến vang lên ở phía sau.
- Nên đánh thì đánh, nên rút về thì rút về, Thập Nhất làm thế không sai, đến lúc đó ngươi cùng Lưu thúc, Lý thúc, Trần thúc thương lượng một chút là tốt rồi.
Mọi người trong phòng luống cuống không ngừng hành đại lễ chào hỏi. Ba huynh đệ triệu Tiến, Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh cùng bước vào, Triệu Tiến đi trước cười chào Lưu thư biện, lại đến bên cạnh Triệu Thập Nhất, chỉ trầm tĩnh nói với Triệu Thập Nhất.
- Con mắt của cha ta thực sự rất tốt, vì ta mà chọn một nhân tài như vậy.
Được Triệu Tiến nói như vậy, dù Triệu Thập Nhất bình tĩnh thế nào cũng có chút xao động, Triệu Tiến vỗ lên vai Triệu Thập Nhất, vừa cười vừa nói.
- Về sau trong thành này có chuyện gì, giao cho ngươi ta cũng yên lòng. Làm thật tốt, đừng làm mất mặt người Triệu gia chúng ta.
Triệu Thập Nhất ra sức gật đầu, Triệu Tiến quay đầu lại nói.
- Cứ mãi ru rú ở Hà Gia Trang bận việc, khó trách khỏi việc có nhiều người suy nghĩ lung tung, nghĩ rằng ta đang sợ, lại không nghĩ rằng từ khi có Hà Gia Trang, ta cũng không ở trong thành. Không nghĩ tới bây giờ vừa có tin đồn này lại có người không dằn lòng được.
Tất cả những người ở trong phòng đều cười, Triệu Tiến lại cười nói với Triệu Thập Nhất.
- Chớ nên vô cớ sinh sự, có lý có cớ thì phải nắm chặt mà làm. Ngươi nhớ rõ, Triệu Tự Doanh chúng ta không đi gây chuyện, nhưng nếu người khác gây chuyện chúng ta cũng không sợ, cứ hung hăng đánh tới.
Triệu Thập Nhất gật đầu nhận lệnh, bên cạnh là Lưu thư biện đang suy nghĩ chút, Triệu Tiến lại phất tay nói.
- Về sau Triệu Thập Nhất có chuyện gì cứ tìm thẳng tới ta hoặc Vương Triệu Tĩnh, cái gì cũng nên nói. Để làm việc, tốn tiền cần người ta cũng chi viện cho ngươi. Các ngươi tiếp tục làm việc. Ta nếu như đã đến đây, thì phải đi một vòng trên phố xem thử, cũng là cho người khác nhìn một chút.
Những người trong Bổ phòng lại cười rộ lên, nhưng lần này Triệu Thập Nhất lại không cười, gã cả mặt đỏ bừng, kích động đến mức cả người run lên. Vừa rồi nghe Triệu Tiến nói câu kia, đã đề cao quyền hạn và địa vị của gã lên không chỉ một cấp, Triệu Thập Nhất phạm vào án kiện, trưởng bối trong nhà cầu đến chỗ Triệu Chấn Đường, sai gã đến làm việc bên trong thành Từ Châu này. Triệu Thập Nhất chưa từng coi trọng cái tràng diện Triệu gia này, lòng y cũng rất hoang tàn, muốn ra ngoài lang bạt. Nhưng sau khi thấy cảnh tượng Triệu Tiến làm ra, gã lại hối hận vì sao mình lại tới chậm, hơn nữa con đường tiến vào cũng không đúng. Tuy nói rằng Triệu Chấn Đường và Triệu Tiến là cha con, nhưng chung quy vẫn cách một tầng.
Cũng may Triệu Thập Nhất vẫn biết cách bình tĩnh, chăm chỉ làm việc đến bây giờ, rốt cục cũng khiến Triệu Tiến thấy được biểu hiện của bản thân.
Những sai dịch kia đang hưng phấn chia bạc cũng lo sợ, ngược lại Lưu thư Biện kia hiểu rõ ý vị trong đó là gì, lúc đợi đưa Triệu Tiến rời đi khỏi nha môn, mới cố ý nói một câu chúc mừng với Triệu Thập Nhất.
Đêm hôm qua, Triệu Tiến biết được tin tức bên trong thành, Triệu Thập Nhất và Triệu Hoàn cũng không giấu giếm điều gì, đều tự mình báo cáo lên, trừ bọn họ ra thì tai mắt đội Nội Vệ và Lý thư biện trong nha môn cũng viết một phong thư.
Triệu Tiến nói.
- Chúng ta cũng nên đi vào trong thành lộ mặt ra. Việc chúng ta làm quả thực là như thường ngày. Nhưng bây giờ gió thổi cỏ lay, rất nhiều suy nghĩ loạn, khó tránh tự mình dọa nhà mình. Đi một lần, cho bọn họ yên tâm.
Khi trời còn chưa sáng liền từ Hà Gia Trang xuất phát, mang theo một trăm người đội nhân mã đi cùng, bọn họ tới vừa vặn lúc cổng thành mở, bọn họ đi vào thành đi thẳng tới nha môn.
Chờ Triệu Tiến đi khỏi nha môn, đội nhân mã sửa soạn đi đến nơi để hàng bên kia, nhưng vốn dĩ không đi mau được, nửa đường lại có nhiều người kéo tới chào hỏi. Có vài người đích thực là vô tình gặp, nhưng có một số người ngay cả người trong nhà cũng chạy tới làm bộ như vô tình gặp gỡ, rất nhiều người chắp tay hành lễ thật sâu, ven đường cũng không thiếu người quỳ gối.
Lễ nghi là lễ nghi, càng nhiều người thực muốn nhìn thấy điệu bộ của Triệu Tiến lúc này. Đợi nhận ra Triệu Tiến bình thản ung dung, so với lúc trước không hề khác biệt, một tia bất an lo lắng sau chót cũng biến thành mây khói tan mất.
Bọn người Triệu Tiến còn cố ý đi qua khách điếm nơi bọn Đông Xưởng Cẩm Y Vệ trọ lại, chúng đóng cửa không ra còn tốt, nhưng chưởng quỹ khách điếm thì sợ tới mức bay mất hồn vía, bổ nhào từ trong điếm ra dập đầu. Triệu Tiến hiển nhiên không so đo cái này, vừa cười vừa nói.
- Trả tiền cho thuê trọ không hề sai, ngươi cứ an tâm việc buôn bán của ngươi.
Chưởng quỹ thiên ân vạn tạ tiễn người đi, nhưng y không thể ngờ là trong điếm có tai mắt của Triệu Tự Doanh, có người mỗi ngày bán tin tức của đám người Đông Xưởng để đổi lấy chút tiền nhỏ, đám người Đông Xưởng có biến động gì, Triệu Tiến đều nắm rõ.
Từ nơi này rời đi, Triệu Tiến lại đi tới gian tửu trang hôm qua gặp chuyện. Sau khi đi vào, chưởng quỹ và tiểu nhị đều hành đại lễ chào đón, không ít người kích động đến mức lệ rơi đầy mặt.
Triệu Tiến ở trước mặt nói rất thẳng thắn.
- Ngày hôm qua bọn chúng muốn uống chùa lấy không. Các ngươi ngăn cản, việc này làm rất đúng. Chúng ta là nghiêm chỉnh buôn bán còn phải kiếm tiền nuôi sống gia đình. Đường đường chính chính có cái gì phải chột dạ. Các ngươi làm rất tốt, tiền công tháng này gấp đôi, cuối năm chia thêm huê hồng một thành. Lần sau lại có chuyện như vậy, cũng biết phải làm thế nào rồi phải không?
Hắn vừa nói xong, Vương Triệu Tĩnh lại quay đầu dặn dò một người đi theo, theo y như lời dặn mà chia thưởng cho, muốn cho tất cả các sản nghiệp của Triệu Tiến ở trong thành này biết, khiến bọn họ biết tình hình trước mắt ở bên trong này như thế nào.
Quả thực việc cần phải làm ở trong thành cũng không nhiều, Triệu Tiến cùng các huynh đệ thoải mái lộ mặt, như thế này cũng đủ rồi, rất nhiều người tất nhiên sẽ tận mắt thấy và tự mình biết rõ.
Từ tửu trang đi ra, lại đến nơi để hàng, đội nhân mã đã sắp xếp ở bên kia xong. Hơn mười người hộ vệ đang đi theo Triệu Tiến lại đi tới Trần gia. Khung cảnh Trần gia có chút nặng nề, Trần Hồng bây giờ cũng đang chạy loạn khắp nơi, quyết toán kiểm tra sổ sách, cộng thêm sau khi tổng điều tra, công việc của y càng thêm nặng nề, cho nên cũng không ở nhà rồi. Trần Thăng bên kia thì không cần phải nói, hơn nữa gần đây tổ phụ của Trần Thăng vừa qua đời, tình cảnh trong nhà tất nhiên không tốt lắm.
Ở trước mặt bọn tiểu bối, Trần Vũ cũng không khách khí, dứt khoát nói.
- Buổi trưa cũng không giữ các ngươi lại ăn cơm, đến sớm về sớm. Bây giờ lúc này đây cũng chớ đi loạn nơi nơi, để tránh có chuyện gì không xử trí kịp thời.
Triệu Tiến cũng mở miệng dò hỏi thẳng.
- Trần thúc, cục diện trong thành bây giờ cũng không cần tiểu điệt nói. Thúc xem có phải cũng nên dời đến bên Hà Gia Trang hay không, hoặc đi Tiêu huyện, Đãng Sơn đều được.
- Đi cái quái gì, nơi này đều không đi, sẽ ở bên này. Ta vừa đi, những kẻ nhiều lòng dạ, lắm chuyện bên ngoài vừa nhìn thấy còn không biết sẽ truyền ra những lời khốn khiếp như thế nào. Ta lưu lại ở nơi này, các ngươi không cần bận tâm nhiều như vậy.
Trần Vũ không ở nha môn, nhưng rất nhiều chuyện ông nhìn thực thấu rõ.
Trần Thăng cũng không lên tiếng, y lúc ở nhà càng trầm mặc, Triệu Tiến cùng Vương Triệu Tĩnh đưa mắt nhìn nhau, Triệu Tiến cười nói.
- Nếu đã như vậy, vậy thì sắp xếp một số người tới hầu hạ, bên trong thành có thay đổi gì, người khác cũng không lật ngược được vòm trời này. Trần thúc chỉ cần cẩn thận chút ít, những thứ khác thì không sao cả.