Đến lúc này, Cát Hương mới coi như là tỉnh táo, đợi Triệu Tiến làm ra quyết đoán.
Lại yên lặng một hồi, Triệu Tiến mở miệng nói.
- Căn cơ của chúng ta là Từ Châu, bảo vệ được Từ Châu, các nơi khác đều lấy về được. Nếu như đã bất cứ giá nào phải làm một trận. Có một số tiểu tiết không đáng kể cũng không cần để ý. Sau khi xong việc cũng không thoát khỏi lòng bàn tay chúng ta. Về phần lúc nào đánh xong, cũng đơn giản. Chúng ta từ Từ Châu đánh ra ngoài, chiếm đóng Bi Châu, vây hãm trấn Ngung Đầu và hồ Lạc Mã, không quá một tháng, sẽ được chiêu an rồi.
Nghe đến đó, Cát Hương ngược lại sửng sốt, buồn bực hỏi.
- Đơn giản như vậy sao?
Vương Triệu Tĩnh giải thích.
- Tào vận là mạch máu của thiên hạ. Chiếm đóng Bi Châu và hồ Lạc Mã, tào vận bị chúng ta chặt đứt phương bắc liền có mối nguy cạn lương. Tới lúc đó, tất nhiên sẽ có chiêu an chúng ta.
Cát Hương vẫn còn không rõ ràng lại hỏi.
- Không phải nói còn có hải vận sao? Dư gia kia nhiều thuyền như vậy.
Triệu Tiến cười lạnh nói.
- Đi hải vận, lợi lộc trên Vận Hà phải làm sao. Từ nam chí bắc, lợi lộc một năm trên vạn lượng bạc sao vứt bỏ được. So với những chỗ tốt này, so với kẻ trên người dưới chia lời lãi bên trong chỗ tốt đó, chiêu an đám phản tặc tính là gì.
Cát Hương lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ. Trong phòng lại yên ắng, Triệu Tiến bưng lên ly trà sớm đã nguội lạnh uống cạn chùi khóe môi nói.
- Mã Xung Hạo kia nhiều kỵ binh như vậy. Phải hợp lại luyện tập, phải sang sông, đồ người ngựa ăn dùng cũng phải trù bị. Nếu như ông ta không ra chiêu bất ngờ gì, sớm nhất cũng phải sau hai tháng mới nhúc nhích được. Trước lúc đó, chúng ta hẳn làm xong hết mọi thứ sẵn sàng rồi.
Lưu Dũng mở miệng nói.
- Đại ca, muốn xuống tay trước hay không.
Triệu Tiến lại lắc đầu, thở hắt ra nói.
- Tuy rằng chúng ta đã muốn làm một trận. Nhưng tất cả nhất định phải nhớ kỹ, chúng ta không được động thủ trước. Kẻ bị bức là chúng ta. Nếu như bọn chúng không kéo tới, chúng ta động đao búa gây loạn trước. Như thế chính là sớm có lòng làm phản. Khi đó sợ rằng thật sẽ lòng người ly tán. Nhưng nếu như là đám Đông Xưởng này vô duyên vô cớ tới ép buộc. Như vậy lý lẽ ở chỗ chúng ta, người khác sẽ đồng tình với chúng ta. Sau khi xong việc chiêu an, cũng sẽ khoan nhượng.
- Vẫn là đại ca nghĩ chu đáo.
Lưu Dũng liên tục gật đầu nói. Tuy nhiên Trần Thăng lại cười ha hả hai tiếng. Triệu Tiến dở khóc dở cười quay đầu nhìn sang mở miệng nói.
- Chuyện trong lòng có tính toán cớ gì phải nói ra. Chúng ta là cho người khác nhìn. Rất nhiều người sẽ biết rõ chúng ta rốt cuộc muốn thế nào.
Trong phòng mọi người đều nhịn không được cười vang, tình cảnh cũng theo đó buông lỏng không ít. Triệu Tiến xua tay khơi mào chuyện chính.
- Từ Châu là gốc rễ. Đông Phong và Thạch Đầu đều rút về đây. Ba đoàn đều phải trú đóng ở Hà Gia Trang. Sáu liên kia của Trương Hổ Bân cũng mang về. Lương thảo và dự trữ ở bên trong các trang viên lập tức phải bắt đầu kiểm kê, di dời về chỗ gần đây. Xe ngựa vân vân cũng phải bắt đầu trù hoạch. Trâu bò gia súc chỗ Vương Tự Dương, còn có xe ngựa trong chợ búa, ở gần đây không cần chạy tới nơi quá xa.
Vương Triệu Tĩnh ở một bên đã mở ra giấy bút, bắt đầu ghi chép, đợi Triệu Tiến nói xong, Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Tào tiên sinh và Nhị Hồng đã đang làm chuyện này rồi.
Triệu Tiến lại lắc đầu, Trần Thăng bên cạnh nhíu mày nói.
- Mấy đoàn đều rút về hết. Mấy chỗ kia sao giữ vững đây?
- Nơi đó còn có đoàn luyện. Kẻ dẫn đầu đoàn luyện là gia đinh cốt cán của chúng ta. Đây chính là chỗ trói buộc tay chân. Điều động gia đinh trở về còn nói cho qua được, nếu như động tới cả bọn đoàn luyện, động tĩnh như vậy quá lớn,. Hơn nữa Từ Châu và các nơi khác thật trấn áp không được nữa.
Mười sáu tháng ba năm Vạn Lịch thứ bốn mươi tám, khoái mã từ Hà Gia Trang Từ Châu chạy đi bốn phía, triệu hồi binh mã khắp nơi trở về, tất cả rốt cuộc cảm thấy được một tia nguy hiểm và lo lắng.
Có hai chuyện xảy ra dường như cùng lúc ở Từ Châu, một cái là người từ Dương Châu tới trong chợ muối, trừ hai căn tiệm buôn vẫn còn mở, người khác dần dần trở về Dương Châu. Bọn họ lúc đi chỉ mang theo đồ tế nhuyễn, đồ dụng nặng nề bên trong trạch viện cũng đều không chạm vào. Ai nhìn vào cũng hiểu rõ, ý tứ này là còn muốn trở lại. Thứ hai là Chu tham tướng dẫn bốn trăm thân vệ thuộc hạ đi đóng giữ Bi Châu, bảo là muốn tuần tra phòng ngự bên kia. Cái này mọi người cũng cảm thấy bình thường. Nếu như binh mã Chu tham tướng vẫn luôn ở trong thành Từ Châu, Triệu Tự Doanh bất cứ lúc nào cũng đè ép ông ta không chịu nổi.
Quay về Hà Gia Trang trước nhất chính là Trương Hổ Bân, sáu liên của y đều mang về toàn bộ. So với các nơi khác, đại đội của y có lợi thế, đó chính là có được Từ gia toàn lực giúp đỡ, xe ngựa quân nhu vân vân đều có Từ gia lo liệu cả, đoạn đường này đi rất nhanh đã tới đích.
Đội ngũ vừa về Hà Gia Trang, Triệu Tiến đã gọi Trương Hổ Bân sang, trừ cận vệ như hình với bóng, trong sân chỉ có hai người Triệu Tiến và Trương Hổ Bân.
Triệu Tiến dò hỏi thẳng.
- Ta trước giờ không để cho ngươi có cốt cán của mình, luôn phải điều ngươi chạy tới chạy lui, trong lòng có oán giận hay không?
Trương Hổ Bân đứng thẳng lưng ở trước mặt Triệu Tiến nghe thấy lời này lắc đầu nói.
- Đây là chiếu cố của lão gia, thuộc hạ không có oán giận.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Nói thử xem ngươi nghĩ thế nào được không?
Trương Hổ Bân lời thật thà đáp.
- Thuộc hạ từng trải lão luyện không coi là sâu dày nhất, công lao cũng không lớn hơn mấy vị tiền bối bao nhiêu. Nhưng lại đảm đương một phía, trong tay có người có địa bàn. Nếu như lão gia không làm như thế, thuộc hạ tất nhiên sẽ bị mọi người ghi hận. Hiện giờ nở mày nở mặt về sau khẳng định sẽ có rắc rối lớn.
Triệu Tiến gật đầu thu lại nét cười nói.
- Ngươi nghĩ rất rõ ràng. Lần này ta vẫn là muốn thu binh của ngươi. Đợi chốc nữa ngươi đi doanh trại, sáu liên của ngươi giao cho Cát Hương chỉ huy.
- Tuân lệnh.
Trương Hổ Bân lớn tiếng trả lời, lưu loát dứt khoát, không có mảy may chần chừ.
- Ngươi ngày mai phải lên đường, đi trang viên hồ Lạc Mã, lần nữa thay ta trông coi nơi đó.
Nói tới lúc này, trên mặt Trương Hổ Bân lại có thần sắc ngần ngại.
Triệu Tiến vẫn nhìn chằm chằm đối phương nhìn thấy sắc mặt biến hóa, liền mở miệng hỏi.
- Ngươi không bằng lòng đi sao?
Trương Hổ Bân nói rất khẩn thiết.
- Lão gia, điều binh lính các nơi trở về có phải muốn đánh lớn hay không. Mặc kệ đánh với ai, bọn giặc cỏ hay là quan quân, tiểu nhân cũng muốn đi liều mạng. Tiểu nhân muốn lưu lại theo lão gia đi đánh. Làm liên trưởng hay là đội trưởng đều được, đi theo bên cạnh lão gia làm thân vệ cũng được. Tiểu nhân dù sao cũng yên tâm hơn người khác.
Nét cười trên mặt Triệu Tiến càng đậm hơn chút, Trương Hổ Bân này quả thật trung thành, quả nhiên công lao lòng dạ cũng rất nặng, nhưng mặc kệ nói thế nào, biểu hiện của Trương Hổ Bân khiến người ta rất hài lòng.
- Ngươi một mình đảm đương một phía lâu như vậy, dùng ngươi làm thân vệ há không phải uổng phí. Chúng ta quả thật là muốn khai chiến. Ngươi cũng không cần vội tham dự. Ngươi có chỗ hữu dụng lớn hơn. Ngày mai đo chỗ trang viên hồ Lạc Mã, cai quản tốt nơi đó cho ta. Ta hiện giờ không cho ngươi gia dinh, bản thân ngươi phải biên chế tập họp ra được một ngàn đoàn luyện, nhưng cũng không được chậm trễ vụ mùa. Binh khí vân vân ngươi cứ thông qua tiệm buôn Tôn gia đi mua. Tiêu tốn gì bên này gánh vác hết.
Trương Hổ Bân lại nghiêm túc nhận lệnh, Triệu Tiến tiếp tục nói,
- Ngươi đi sang bên đó điều cần làm chính là ổn định trang viên. Bảo bọn họ an tâm trồng trọt, nếu có người quấy rối thì đánh bọn chúng rút lui. Nhưng không cần đích thân đi ra ngoài đuổi theo. Cần ngươi bên đó làm gì, ta sẽ ra lệnh cho ngươi. Làm được hay không?
Trương Hổ Bân thanh âm không mấy vui vẻ nói.
- Lão gia yên lòng, cái mạng chẳng đáng giá của tiểu nhân không còn cũng phải trông chừng tốt nơi đó.
Triệu Tiến cười, hắn đã quen thuộc hạ lấy sống chết ra bảo chứng rồi. Triệu Tiến gật đầu nói.
- Làm thật tốt, sửa soạn sẵn sàng.
Tất cả cũng biết rõ Trương Hổ Bân sau khi đi sang sẽ không có rắc rối gì, trang viên nơi đó vốn dĩ chính là Trương Hổ Bân cai quản trước kia, tháng ngày rời khỏi cũng không quá dài, đi qua rất nhanh đã nắm vào tay.
Về phần đoàn luyện này cũng rất đơn giản, bọn tráng niên lưu dân trong trang viên kia vẫn chiếu theo việc quân để quản lý, trồng trọt và huấn luyện, việc làm của bọn họ chỉ có bấy nhiêu. Sở dĩ bọn họ vẫn luôn kiên trì được là bởi vì bãi cỏ hoang bờ đông hồ Lạc Mã khá là kín kẽ, vì những lưu dân này nhận ra được thiên tai và nạn đói đáng sợ, còn bởi Triệu Tự Doanh mang lại hy vọng cho bọn họ. Đoàn thứ ba trú đóng ở nơi này, gia đinh xuất thân lưu dân không ít, thậm chí còn có liên trưởng và đội trưởng xuất thân lưu dân.
An bài người dẫn Trương Hổ Bân đi giao nhận với Cát Hương, Triệu Tiến lại hô người thứ hai vào. Trước khi người kia tới, Ngưu Kim Bảo lại mở miệng nói.
Y mới mở miệng, ngay cả Triệu Tiến cũng rất kinh ngạc. Ngưu Kim Bảo thật là kẻ tính tình trầm tĩnh ít nói, bình thường vẫn là vùi đầu làm việc.
- Lão gia, hiện giờ cục diện này không quá ổn, xin lão gia làm sẵn mấy bộ tăng bào.