Lưu Dũng có chút nôn nóng bất an, đi tới đi lui trong phòng. Không bao lâu, Ngụy Mộc Căn báo một tiếng rồi bước vào, đi sát lại gần hạ giọng nói.
- Mấy tên bắt được đều là lưu manh trong chợ búa, có người tìm tới bọn chúng đưa cho ngân lượng, bảo bọn chúng đi mật báo chỗ Cẩm Y Vệ.
Lưu Dũng sắc mặt âm trầm gật đầu nói.
- Chỗ ta thẩm vấn cũng có kết quả này. Sau lưng đó có mấy nhà củi cháy đổ thêm dầu, nhưng cũng không muốn đứng ra trước.
Ngụy Mộc Căn đợi Lưu Dũng nói xong, lại hỏi.
- Mấy người này cần hay không?
Khi nói chuyện ra hiệu bằng tay, Lưu Dũng lắc đầu nói.
- Đưa tới chỗ Từ Châu, hiện giờ chúng ta bên này cần cẩn thận đừng bị đám Đông Xưởng kia nắm được đằng cán. Chỗ Từ Châu có người giỏi tra khảo.
Ngụy Mộc Căn vừa mới vâng dạ, Lưu Dũng đột nhiên buồn rầu vỗ tay xuống, thanh âm buồn bực nói.
- Chúng ta bên này làm nóng vội rồi, hẳn phải nên chờ thêm một chút, khiến cho những kẻ có lòng dạ đó nhảy ra hết.
Ngụy Mộc Cân trầm giọng nói.
- Dũng gia, chúng ta theo dõi chợ lớn cửa sông Thanh Giang là được rồi. Xem thử kẻ nào không tới buôn bán, kẻ nào không ra cửa tiệm. Đây đã tháng hai rồi, ai làm như thế khẳng định có điều lạ lùng.
Nghe nói như thế, Lưu Dũng chỉ cười lạnh nói.
- Ở bên trên đó, cái gì chúng ta cũng không nhìn ra, ai không ra tiệm, ai sẽ bỏ rơi được ngân lượng.
Trước sau hai mươi tháng giêng, Cẩm Y Vệ Nam Kinh đi vào cửa sông Thanh Giang, bắt đầu điều tra thăm dò tìm chứng cứ. Nói Triệu Tiến Từ Châu hiềm nghi mưu phản, mưu nghịch, chiếu theo đó nói đại tội lớn tựa trời bậc này, phải xử trí tịch thu gia sản, chém đầu cả nhà. Một khi lôi ra được chỗ sáng, tức khắc chính là cục diện một đám chạy tán loạn. Nhưng cửa sông Thanh Giang nhiều nhất cũng chỉ nói được là mạch nước ngầm gợn sóng, bên ngoài hết thảy như thường.
Sau tết nguyên tiêu, chợ lớn Thanh Giang đã mở lại, hai mươi lăm tháng giêng, không còn cửa tiệm nào đóng cửa ăn tết, những thứ này đều không có mảy may biến hóa, hết thảy như cũ.
Tất cả vẫn như trước dùng xe ngựa của hãng xe Vân Sơn, vẫn chọn mua rượu trắng của Triệu Tự Doanh, ngay cả các hạng chi tiêu của chợ lớn Thanh Giang năm nay cũng không có chậm trễ chốc lát tất cả mọi người tranh trước tranh sau giao đủ.
Cục diện những sòng bạc, thanh lâu vân vân xung quanh chợ lớn, trừ nộp phí theo lẽ thường, đầu mục chủ trì cục diện còn sang đây vỗ ngực, nói nhất định sẽ trói buộc tốt thuộc hạ, tuyệt không gây thêm rắc rối cho Triệu Tự Doanh, có gì cầm mọi người làm, chỉ cần nói một tiếng.
Lý lẽ ai cũng hiểu được rõ ràng, chợ lớn mở cửa, tất cả đều phát tài kiếm tiền bên trong, tội gì không đi theo ngân lượng. Đại Minh hiện giờ càng lúc càng nhiều nơi đều phải nương tựa vào chợ lớn cửa sông Thanh Giang định ra giá cả hàng hóa buôn bán, được ở bên trong chợ lớn này làm ăn, mỗi ngày không biết phải kiếm được bao nhiêu. Đoạn tuyệt đường làm giàu của mình, đây không phải thằng ngốc sao?
Nói là Triệu Tự Doanh mưu phản, tất cả ở nơi này sẽ bị dính líu tới. Thương nhân giàu có mở hàng ở chợ lớn này, sau lưng nhà ai không có quan viên làm chỗ dựa thấp nhất cũng là tam phẩm, kẻ dính líu tới Thái giám nội cung cũng là không ít. Triệu Tiến không mưu phản, đó chính là mọi người cùng làm giàu, nếu như tội danh này định rồi, vậy tất cả chia nơi này ra. Muốn dùng tội lỗi hàm oan người khác, vậy đúng thật là trò cười, còn chưa biết được ai thu thập ai đâu à.
Về phần hạng người nhất đẳng chốn giang hồ, tất cả càng tự trong lòng biết rõ, lúc này còn chưa tới lúc cây ngã khỉ tan. Nếu như nhà mình thật có cử chỉ khác thường gì, thậm chí là bị Triệu Tự Doanh ôm lòng hoài nghi có cử chỉ khác thường gì, đó chính là tai họa ngập đầu, sống không được nữa. Mọi chuyện tạm để đó, cục diện trước mắt này nhìn như an toàn, thật sự ra lại hung hiểm cực lớn.
Chủ trì ở cửa sông Thanh Giang đối phó với lại Cẩm Y Vệ chính là Lưu Dũng, kẻ an bài kỹ càng người đi làm thì là Ngụy Mộc Căn, cả hai đều cảm giác không thoả đáng lắm. Mặc dù Cẩm Y Vệ trừ tung ra tin tức đồn thổi không làm gì khác nhưng hai người vẫn cảm thấy trói buộc tay chân.
Ngụy Mộc Căn nhìn ra vẻ khó coi trên mặt Lưu dũng mở miệng hỏi.
- Dũng gia, thuộc hạ cảm thấy Tạ gia và Bạch gia rất đáng nghi. Hai nhà này không phải vẫn luôn không hài lòng với chia chác của chợ lớn sao? Không bằng bắt mấy tên sang hỏi thử xem?
Tạ gia và Bạch gia đều là thương nhân lớn nhất đẳng của cửa sông Thanh Giang, một phe có gốc gác ở kinh thành, một phe là xuất thân đại tộc nào đó ở Tô Châu, giàu có thế lực lớn mạnh, bối cảnh thâm sâu trong quan phủ. Bọn chúng vẫn luôn có lời oán thán với chia chác của chợ lớn, hơn nữa cũng không sợ Triệu Tự Doanh biết.
Mặc dù làm ăn buôn bán chính là làm ăn, nhưng Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang đã có uy danh như nay, hai nhà bọn họ rõ ràng không sợ, đủ để nói rõ oán giận trong lòng và thế lực dựa vào.
Lưu Dũng cúi đầu trầm ngâm, yên lặng chốc lát nghiến răng nói.
- Kết thù chuốc oán không phải tính mạng thì là tiền của. Những kẻ bị chúng ta đánh bị thương sớm đã bị giết sạch sẽ, bắt bằng hết rồi, thừa lại chỉ là người chuyên làm ăn. Hai nhà này đáng nghi không nhỏ, nhưng hiện giờ chúng ta không được làm loạn. Nếu thật làm cái gì bị Cẩm Y Vệ nắm được đằng cán, vậy chính là rước lấy tai họa lớn cho Từ Châu.
- Dũng gia...
Ngụy Mộc Căn vẫn muốn nói cứng.
Lưu Dũng lạnh giọng nói.
- Bắt được mấy người ra mặt làm việc của bọn chúng, ngươi có mấy phần nắm chắc không gây ra động tĩnh quá lớn?
Ngụy Mộc Căn ngẫm nghĩ chốc lát, rốt cuộc không có nói ra. Lưu Dũng ở nơi đó chỉ lăng lặng lắc đầu.
Từ khi Cẩm Y Vệ tới cửa sông Thanh Giang, bắt đầu giả vờ giả vịt tra án, đến chiêu dụ người làm chứng tới cửa, sau đó người làm chứng đi vào kia ở ngoài cửa bị bắt đi. Tiếp theo đó nữa trước cửa bọn Đông Xưởng Cẩm Y Vệ lập tức trở nên vắng hoe. Ngay cả những thứ như đồ ăn cũng được bọn Đông Xưởng tự mình đi mua, không có người dám đưa tới. Vừa đi hỏi nguyên do cũng khiến cho người ta cam chịu. Nếu chẳng may đưa đồ ăn đi vào bị cho rằng là mật báo, vậy tính mạng thậm chí mạng sống cả mà cũng giữ không được.
Tuy rằng dấu vết cắt mất, nhưng tin tức lại vẫn luôn truyền tới trong sân. Bọn Đông Xưởng lúc mới đầu còn cảm thấy lạ lùng, ngày đầu tiên quét dọn sạch sẽ, ngày thứ hai đã nhiều thêm giấy cuộn vứt lung tung, về sau mới nhận ra bên trong viết các loại tội trạng của Triệu Tự Doanh. Gần như mỗi ngày đều có, lặt vặt lẻ tẻ, bút tích cũng không giống nhau.
Triệu Tự Doanh giết bị thương rất nhiều hạng người giang hồ, đoạt luôn cả gia sản người ta, tự ý bắt nhốt lương dân, đe dọa quan viên triều đình, ở nơi then chốt của tào vận tụ tập trú đóng rất nhiều người võ trang, ý đồ bất chính. Người viết tin văn phong không tệ, nói chỉ cần quan trên động thủ truy nã, tất nhiên vạn người hưởng ứng, nhân chứng vật chứng đều đủ cả.