Bọn họ đều là người dẫn binh nhiều năm, khí thế phong phạm nhà binh kia bọn họ không lẽ nào không nhìn ra. Chính là bởi vì đã nhìn ra, trong lòng bọn họ đều đang hoài nghi. Từ Châu dù sao cũng được coi là mảnh đất phồn hoa của Thần Châu, làm sao tư binh của cường hào nơi này lại có khí thế tinh nhuệ của binh lính cửu biên, thậm chí còn hơn thế?
Còn không đợi bọn họ nói ra, ở chỗ này của họ nhìn thấy được người mặc áo giáp đen trên mộc đài đột nhiên đi lên trước mấy bước, sau đó khẽ giơ cánh tay lên, giống như muốn nói lời giáo huấn. Triệu Tiến mặc áo giáp đen đứng trên đài, thời khắc này uy phong lẫm liệt, trong lẫm liệt sinh uy thế lạnh căm căm, đến ngay cả địch nhân cũng không khỏi không thừa nhận Triệu Tiến đúng là có khí chất này.
- Trước khi có Triệu Tự Doanh, các ngươi ăn no được sao?
- Trước khi có Triệu Tự Doanh, người trong nhà của các ngươi có được ăn no không?
- Trước khi có Triệu Tự Doanh, các ngươi trước mặt người khác đứng thẳng mà nói chuyện sao?
Cách xa như vậy, đám người Mã Xung Hạo dĩ nhiên không nghe được lời người trên đài nói. Triệu Tiến nói chuyện tiết tấu rất chậm, mỗi một câu hỏi đều dừng lại, sau đó một hàng gia đinh đội Thân Vệ đứng ở chỗ sâu nhất từ mộc đài đến đội ngũ lần lượt nhắc lại lời Triệu Tiến. Giống như là ống loa, đem thanh âm của Triệu Tiến phóng lớn, cuối cùng nghiễm nhiên hội tụ thành lời chất vấn dời non lấp biển.
- Trước khi có Triệu Tự Doanh, các ngươi có từng có thể diện gì, có phải nhìn thấy sai dịch không có thân phận trong nha môn đều phải dập đầu hay không?
Bên dưới yên lặng không có tiếng động, Mã Xung Hạo theo đó nghiêng về phía trước, những lời khích động như vậy, mà bên dưới không có một chút hò la nào sao? Hay là bản thân không nghe thấy, nhưng trừ từng câu từng câu những gia đinh lặp lại, không có bất kỳ thanh âm nào khác.
Mã Xung Hạo đột nhiên cảm thấy rất khó chịu, giống như thở không thông, có cái gì nặng trình trịch đè trong lòng. Rõ ràng chỉ là tư binh của cường hào, nhưng quân kỷ đội ngũ không ngờ lại nghiêm nghặt đến vậy.
- Đại nạn Sơn Đông Hà Nam, vô số lưu dân lưu lạc đến đây, nhưng nếu không phải là chúng ta, nơi đây làm sao bảo trụ được.
- Các nơi trưng thu quân lương, rút gân lột da, sống cũng không sống nổi, chỉ có nơi này của chúng ta.
Gia đinh xung quanh Triệu Tiến bắt đầu đem từng sự kiện cuộc đời mình nói ra, tuy rằng mọi người trải qua khác nhau, nhưng đều có chung một điểm. Đó chính là trước khi trở thành gia đinh của Triệu Tự Doanh, bọn họ thân phận ti tiện, mỗi người đều khó mưu cầu ấm no, nhưng sau khi ra nhập Triệu Tự Doanh trở thành gia đinh, hết thảy những điều này đều thay đổi.
- Những thứ này bằng vào hư không mà có sao? Những thứ này là do quan phủ triều đình cấp cho sao? Đều không phải, là chúng ta tranh đấu chết đi sống lại mới có được.
Lúc nói tới đây, không biết giọng điệu của Triệu Tiến thế nào, nhưng mỗi người nhắc lại câu nói này đều không kìm nổi cất cao giọng gào to.
- Là chúng ta tranh đấu chết đi sống lại mới có được.
Đám binh sĩ dưới đài mặc dù không đáp lời, nhưng mỗi người đều đã rất kích động, gần như khó tự kiềm chế, thậm chí còn có người khẽ bật khóc, hiển nhiên đều đã nhiệt huyết sôi trào.
Nhưng ngay cả như vậy, đội ngũ vẫn an tĩnh như trước, nghiêm túc không nhúc nhích.
Đây chẳng lẽ là cổ động của Triệu Tiến không hữu dụng? Không có ai nghĩ như vậy, không có ai dối mình dối người như vậy, mọi người chỉ an tĩnh nơi đó. Dường như đang đợi chờ điều gì.
- Chúng ta giúp chính mình, giúp thân nhân, giúp bà con, làm cho trong nhà có thể diện có sản nghiệp, làm cho Từ Châu trở thành nơi thái bình, các ngươi không tự hào sao? Nơi chốn khác hiện giờ nước sôi lửa bỏng, Từ Châu chúng ta lại một mảnh thái bình, đây lẽ nào không phải là công lao của các ngươi sao?
- Thế nhưng hiện nay, lại có người khăng khăng nói chúng ta mưu phản, chúng ta nghĩ cách giàu lên là mưu phản sao? Chúng ta bảo vệ thái bình của quê hương là mưu phản sao? Bọn chúng không phải là vì triều đình truy bắt phản tặc, mà là đỏ mắt nhìn nơi này phồn hoa thái bình, muốn đoạt sạch trơn nơi này. Bọn chúng muốn cướp đi hết thảy những gì chúng ta tranh đấu được, khiến chúng ta một lần nữa làm thân trâu ngựa, khiến thân nhân của chúng ta chịu đói chịu khổ, khiến Từ Châu trở lại nghèo khổ như trước, khiến người Từ Châu chúng ta lại bị kẻ khác xem thường. Các ngươi nhẫn nhịn được sao?
Lời vừa nói đến đây, đột nhiên nổi lên một trận gió, làm cho mọi người cảm thấy mát mẻ, oi bức ướt át nhiều ngày như vậy, giờ khiến mọi người đều cảm thấy thoải mái hẳn lên.
Chính trận gió này, cũng làm cho đám người Mã Xung Hạo thở phào nhẹ nhõm, những lời giáo huấn của Triệu Tiến ban nãy, lại hợp với cảm xúc kích động của những binh sĩ bên dưới, làm cho bọn họ cảm thấy bản thân giống như bị kéo vào trong. Có người nhìn nhìn bên cạnh, phát hiện bọn hương thân xung quanh lúc này rõ ràng cũng có người đã nước mắt đầy mặt, hiển nhiên đã đồng cảm với mấy lời này của Triệu Tiến.
Bọn họ trong lòng chợt giật mình, Từ Châu rốt cuộc có phải là vùng đất của Đại Minh hay không.
Đúng lúc này, trước mắt mọi người đột nhiên hoa lên, trên bầu trời âm u xẹt qua một tia sét, ngay sau đó là tiếng sấm đùng đoàng, vô cùng rền vang.
Hàng ngũ có chút xôn xao, ngựa đội nhân mã ở phía bên phải hí vang, rõ ràng có vật cưỡi bị tiếng sét làm kinh động, mặc dù xa xa nhìn không rõ, nhưng cũng phát hiện ra hỗn loạn ở bên đó.
Từ Thiết Bưu cười lạnh nói.
- Sấm sét này đến thật đúng lúc. Khiến cho y ở nơi đó mê hoặc lòng người, sấm vừa đánh xuống, đội ngũ liền loạn, còn có gì để nói chứ.
Đã có mưa lác đác, bị đè nén nhiều ngày như vậy, cuối cùng cũng đã mưa, giọt mưa không nhỏ, có thể sắp mưa to rồi.
Triệu Tiến không nói gì nữa, hàng ngũ lại khôi phục an tĩnh, bách tính bốn bề vây quanh xem náo nhiệt đã có người vội vã quay về, buổi xét duyệt này xem không thoải mái, hơn nữa không có đẹp đẽ gì, sớm trở về tránh mưa tốt hơn.
Giữa không trung lại có ánh chớp, ngay sau đó liên tiếp mấy tiếng sấm lớn vang lên, mưa đã to hơn, chỉ thấy đội nhân mã ngoài cùng bên phải đã bắt đầu vòng trở về, rõ ràng là có ý muốn về chuồng ngựa.
Hàng ngũ đội nhân mã không có chỉnh tề như lúc đến, đội hình có chút tán loạn, mỗi người đều rất vội vã lúng túng, giống như sợ bị giội trúng nước vậy.
Bên cạnh mọi người bận tránh mưa, nhưng đám người Mã Xung Hào vẫn đứng trên xe ngựa, cười hì hì nhìn một màn trước mắt, những áp lực cùng phiền muộn sau khi bị chấn động ban nãy đã toàn bộ biến mất, trong lòng nghĩ những binh sĩ trước mặt dù sao cũng chỉ là xác thịt phàm trần mà thôi, cuối cùng vẫn sẽ biết sợ.
Tất nhiên, kỵ binh tránh sấm tránh mưa cũng bình thường, ngựa chịu không nổi kinh động của tiếng sấm nổ vang.
Hồ Thiên Tổng chế giễu nói.
- Vừa rồi nhìn chỉnh tề, đợi lát nữa sẽ cả trường chạy tán loạn, thật là náo nhiệt a. Trước đây chỉ nghe nói doanh trại ùng ùng chạy loạn, lại chưa được gặp qua, thật không ngờ trong hôm nay cũng gặp được.
Mọi người lại cười vang.
- Còn có Triệu Tiến kia, vừa rồi còn nói dõng dạc hùng hồn đâu? Lần này yên rồi ư? Đến cả ông trời đều nhìn không nổi hắn a...
Ngày âm u như thế, oi bức như thế, mưa rơi không cần báo trước gì, sau khi chớp giật sấm rền, mưa liền trút xuống, chính là một trận mưa to tầm tã.
Dân chúng xem náo nhiệt đều vội vã chạy tán loạn, bọn Mã Xung Hào không hề động, bọn họ cũng không sợ bị ướt, cả đám đều đang cao hứng phấn chấn, chuẩn bị xem gia đinh Triệu Tự Doanh toàn trường chạy tán loạn, giống như xuất hiện biển cả.
Nhưng mà, không như mong muốn, cho dù đã mưa to tầm tã, nhưng hàng ngũ những binh sĩ này vẫn như cũ không hề dịch chuyển chút nào, mưa lớn trút xuống, mỗi người đều bị tưới ướt đẫm, những oi bức ban nãy trong nháy mắt đã tan thành mây khói, chỉ còn lại từng chút một cảm giác mát mẻ.
Đã qua hồi lâu, mưa lớn vẫn đang tiếp tục, nhưng hàng ngũ dưới đài vẫn bất động, dưới màn mưa nhìn không xa lắm, Mã Xung Hạo nheo mắt nhìn về phía mộc đài. Trên đài thân ảnh màu đen kia không hề nhúc nhích, dưới đài hàng ngũ chỉnh tề, các đội ngũ bị chế giễu thành không ra dạng gì vẫn như cũ bất động.
Sừng sững bất động
Bên cạnh Mã Xung Hạo có người nói.
- Này con mẹ nó cũng quá ngu dốt, chúng ta cũng không nên học theo. Xuống dưới xe tránh mưa, chúng ta xuống xưới tránh đi.
Mã Xung Hạo, Từ Thiết Bưu và Hồ thiên tổng cũng đều không nhúc nhích, mưa to xối trên mặt, nước mưa ngăn không được chảy xuống phía dưới, bọn họ dường như không có cảm giác được, ánh mắt và vẻ mặt mỗi người đều có chút ngây dại, cứ như vậy nhìn các đoàn các đội của Triệu Tự Doanh trong mưa to gió giật. Trong hàng ngũ mà họ thấy, mỗi người đều không nhúc nhích, mặc cho mưa to tưới ướt người.
Mưa rơi không hề ngớt đi, thậm chí còn có phần to hơn, hơi nước trận mưa to hình thành màn mưa, làm cho người ta nhìn không rõ nơi quá xa, nhưng chính tại nơi không xa, nơi mấy người Mã Xung Hạo nhìn thấy được, hàng ngũ Triệu Tự Doanh vẫn bất động, như cũ bất động như sơn, như cũ khiến bọn họ rúng động.
Không biết có ai đó nhỏ giọng nói một câu như vậy.
- Thích Gia Quân năm đó, nghe nói cũng như vậy.
- Các ngươi trả lời được không?
Triệu Tiến nói xong lời này, lại bị tiếng sấm nổ vang che lấp đi.
Tiếng sấm rền vang, mưa rơi xuống, trên mộc đài lắng tai nghe thấy hỗn loạn của đội nhân mã, con người dưới tiếng sấm chỉ bị giật mình, ngựa hoảng sợ lại rất phiền toái.
Triệu Tiến quay đầu dặn dò một câu, liền có người truyền lệnh đến đội nhân mã, họ vội vã lui đi.