Cứ như vậy trải qua một đêm, tới hôm ngày hai mươi ba tháng bảy, tiết trời một lần nữa trở nên sáng lạng, nắng nóng lúc trước cũng đều quét sạch trơn, rõ ràng bên trong thấp thoáng có chút mát mẻ của mùa thu. Cũng chính vào lúc mặt trời vừa mới nhô ra, ngoài trang viên lại có người tới. Người tới đây không phải là gia đinh Triệu Tự Doanh gì mà từ bọn Bổ khoái nha môn tri châu Từ Châu, một lần tới hơn trăm người, ai nấy đều có dáng vẻ hung thần ác sát. Cũng không màn tới Cẩm Y Vệ gì chỉ nói quản sự thôn trang này cấu kết yêu nhân tà giáo muốn bắt về tra hỏi.
Tuy rằng đưa ra là danh nghĩa tróc nã yêu nhân, nhưng thanh thế này không khỏi có chút quá lớn. Vừa không phải xuống thôn làng trưng thu lương, vừa không phải tróc nã tiêu diệt trộm cướp gì, không ngờ là hơn trăm tráng niên võ trang đầy đủ. Cũng không màn còn có mấy gã Cẩm Y Vệ ở trong thôn trang, cứ như vậy ngênh ngang xông tới muốn bắt người.
Nhìn dáng vẻ khiêu khích cả mặt đầy khoái trá của những Bổ khoái kia, mọi người dùng ngón chân cũng hiểu rõ đây chính là nhằm vào bọn Đông Xưởng tới, nhưng nếu như ngăn trở động thủ, chỉ sợ đúng như tâm ý của những kẻ này. Vừa nghĩ như thế, hiện giờ ai còn có lòng dạ đi cản lại, cho dù là mấy chục gã thân tín Mã Xung Hạo mang tới kia cũng không có ra tay ngăn cản. Cái gọi là thân tín cũng chính là mấy kẻ cần nhờ vào ngân lượng và lợi lộc lung lạc còn ở đây. Cục diện hết thảy thành hư không này, lại biết rõ Triệu Tự Doanh rốt cuộc là con cọp như thế nào, cho dù bọn họ cũng muốn suy xét đường lui, sẽ không có người muốn chôn cùng với Mã Xung Hạo đảo mắt đã sắp phải rơi xuống lỗ kia.
Kết cuộc, gã quản sự trang viên khóc gào cầu cứu cứ như thế bị Bổ khoái bắt đi ở trước mí mắt của bọn họ, lại không có một người nào dám nhúc nhích. Quản sự bị bắt đi không được dẫn vào trong thành, ngay tại cổng ra vào thôn trang bị treo cổ trên táng cây. Một gã Bổ khoái hô to.
- Đây là kết cục sau cùng của kẻ ăn cây táo rào cây sung.
Bổ khoái còn hô nông dân mất hồn mất vía sang, nói rằng treo ở nơi đây ba ngày mới được đốt, sau đó nghênh ngang rời đi. Bổ khoái này rốt cuộc là của triều đình hay là của Triệu Tiến? Từ Châu này rốt cuộc là của Triều Đình hay là của Triệu Tiến? E là đã không cần hỏi nữa.
- Lục ca, hiện giờ xem ra, vụ án Từ Châu này sợ là không thành rồi, đoán chừng chỗ Nam Kinh cũng có rắc rối, chúng tôi không đi theo nữa. Cũng xin huynh cảm thông, huynh đệ chúng tôi cũng có vợ con, cũng phải lấy ngân lượng nuôi sống vợ con, không dễ dàng đưa bản thân vào chỗ chết. Hiện giờ về phương bắc còn tìm được việc tồi để làm. Xin thứ lỗi, tháng ngày sau này nếu có cơ hội, chúng tôi lại tới báo đền ơn chiếu cố của lão gia.
Nhìn thấy xác chết treo ở ngoài cổng thôn, một đám thân tín Mã Xung Hạo mang từ phương bắc tới cũng không muốn tiếp tục nán lại lâu hơn nữa, lễ độ đánh tiếng chào hỏi với Mã Lục, sau đó tự kẻ nào kẻ đó tản mất.
Mã Lục vốn bản tính trầm ổn song lúc này lòng như đã chết, những thân tín này rời khỏi gã cũng không có ngăn trở, chỉ là nói với bốn tên thân vệ nhà mình còn sót lại sau cùng.
- Nếu như Triệu Tiến kia tới bắt người, chúng ta đặt cược cái mạng không cần nữa này cũng phải hộ vệ lão gia chu toàn.
Ai nấy đều phải vô cùng nghiêm trang trả lời. Tuy nhiên mọi người cũng biết chẳng qua là giao cái mạng ở nơi này, coi như trả nợ sâu dày cho lão gia nhà mình.
Nhưng bọn họ đề phòng như sắp gặp đại địch, cũng vốn dĩ không có người nào để ý tới bọn họ. Ngược lại hộ nông dân tranh đinh thôn trang này vốn ban đầu bị sợ hồn bay phách tán lúc này cũng đối xử với bọn họ như hổ rình mồi, rõ ràng là hận bọn họ mang tai vạ vào đây còn muốn bắt một đám người này biểu dương công lao với Triệu Tiến. Nếu như không phải kiêng dè quan bào và đao thương trong tay bọn họ, sợ là đã muốn động thủ rồi.
Lang trung trước đó tới kia tuy rằng chẩn bệnh vội vã, nhưng y thuật lại không tệ. Gần giống với phán đoán của gã, Mã Xung Hạo ngủ mê một ngày một đem vào lúc trời sắp tối đã tỉnh lại, ngay cả sốt cũng lui rồi. Lúc Mã Xung Hạo tỉnh lại dọa Mã Lục bên giường nhảy dựng, song lập tức vui mừng hớn hở. Gã vội vàng hỏi lão gia hiện giờ thân thể thế nào. Nhưng Mã Xung Hạo lại vẫn giống trước đó, như một kẻ ngớ ngẩn.
Đây thật làm cho Mã Lục sợ hãi, vội vàng đi hô.
- Lão gia. Lão gia.
Bọn người già cũng có lời rằng, sau khi con người bị bệnh nguy ngập dễ dàng rơi mất hồn vía, phải gọi trở lại mới được. Bởi vậy gã vốn dĩ không dám dừng lại vẫn luôn lớn tiếng hô gọi, gọi tới mức cổ họng sắp khàn đặc.
Cuối cùng nỗ lực kiên trì không ngừng của gã, Mã Xung Hạo cũng có cử động. Y chậm rãi xoay đầu sang, ánh mắt dại ra liếc nhìn Mã Lục, thật sự không có bất kỳ biểu tình nào. Vừa nhìn dáng vẻ đần độn ngây dại của lão gia, nước mắt của Mã Lục cũng nhịn không được nữa. Vừa muốn gấp gáp dò hỏi, thần sắc Mã Xung Hạo bắt đầu chuyển động, nét ngây dại biến thành bi thương và tuyệt vọng, hét miệng thốt hai tiếng "Ôi, ôi" mang theo tiếng khóc nức nở hô lên.
- Thiên hạ của Đại Minh này, sợ là phải xong rồi.
Lão gia đột nhiên nói một câu không đầu không đũa, nhìn dáng vẻ chủ nhân nhà mình hồn phách đâu mất, nước mắt Mã Lục không ngăn được chảy trào cả ra, vừa lau vừa nói.
- Lão gia, bọn chúng đều đi cả rồi. Kẻ trong thân quân chúng ta, bên phía Nam Kinh, Lang Sơn, Từ Châu và Phượng Dương đều tan cả rồi. Ngay cả những kẻ bản thân chúng ta gọi từ phương bắc tới, cũng có không ít kẻ lòng lang dạ chó rời đi rồi.
Sau khi nói xong câu này, Mã Xung Hạo lại xuất thần, nghe Mã Lục ở đó lẩm bẩm bên tai, y chỉ phẩy tay.
- Thiên hạ náo nhiệt vì lợi mới kéo tới, bọn họ vốn chỉ là vì lợi mới kéo tới, hiện giờ hết thảy thành hư không, không tản đi thì còn làm thế nào nữa?
- Lão gia, chúng ta làm sao bây giờ. Từ Châu này là đầm rồng hang hổ đó. Ngài còn chưa biết, hôm nay chỗ tri phủ phái quan sai tới, đem quản sự đầu nhập chúng ta kia treo cổ chết rồi. Đây còn là Bổ khoái quan phủ sao? Lão gia, nghe tôi nói một câu. Nơi này không phải chỗ chúng ta nên nán lại. Chúng ta vẫn là rời đi thôi.
Mã Lục nói năng lộn xộn.
Mã Xung Hạo ngồi ở trên giường đột nhiên giơ tay lên, ra sức tát bản thân một cái bạt tai. Một cái tát này sức lực thật lớn nửa bên mặt đều theo đó sưng đỏ lên. Cử chỉ này lập tức khiến cho Mã Lục ngây ngẩn cả người còn tưởng rằng lão gia nhà mình điên khùng rồi. Mã Xung Hạo kế đó hít một hơi thật sâu, ra sức lắc đầu, thanh âm nghiêm túc nói.
- Từ Châu này không nên ở lại, chúng ta phải đi, chúng ta đi nơi nào?
Mã Xung Hạo đột nhiên bình thường, hơn nữa tán đồng kiến nghị của Mã Lục, khiến gã vui mừng không hiểu ra làm sao, nhưng vừa nghĩ kế tiếp đi con đường nào, y cũng là vô cùng hoảng hốt. Mã Xung Hạo trả lời chắc chắn.
- Tất nhiên là về Nam Kinh.
Mã Lục có chút do dự.
- Nhưng chúng ta...
Mã Xung Hạo thanh âm lạnh lùng nói.
- Chúng tà làm sai cái gì sao? Chẳng qua là tin tức có sai lầm, Triệu Tiến kia không phải phản tặc, chúng ta thì không bắt được, đây có gì không đúng sao?
Quan phủ có lúc nào nói tới lý lẽ? Mã Lục trong lòng chua xót, nhưng gã lắc đầu cũng không nói ra lời lẽ phản bác gì. Tiếp đó Mã Xung Hạo vừa cười lạnh vừa nói.
- Ta vẫn là Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh, ta chẳng qua là dẫn bộ hạ ra ngoài một lần sau đó trở về, có cái gì không đúng sao? Nào có công văn gì, nào có ý chỉ gì muốn ta bắt lấy Triệu Tiến? Không có. Hiện giờ ta trở về, ai cũng tìm không ra cái gì không phải đây. Phủ Quốc Công, Phó tổng binh, Thủ bị Thái Giám gì đó, bọn chúng phái người ra có can hệ gì với ta. Chẳng lẽ bọn chúng còn truy cứu ta sao? Vừa truy cứu tất cả mọi người đều phải bôi tro trát trấu lên mặt. Dám tự ý động binh mã, chẳng lẽ không phải lỗi lầm? Bản quan có chức trách truy nã lùng bắt. Quay về, chúng ta hiện giờ phải quay về.
Những lời lẽ này giống như là già mồm át lẽ phải. Nghe thấy Mã Lục có chút sững sờ, nhưng y làm việc đã lâu trong Cẩm Y Vệ lập tức hiểu rõ, trên mặt có nước mắt, nét cười lại không kìm nổi hiện lên.
Tất cả hợp sức tới Từ Châu bắt người, có nói Triệu Tiến mưu phản, mặc kệ qua lại cấu kết lén lút như thế nào, mặc kệ nói với bên ngoài thế nào. Những thứ đó đều chỉ là mọi người tự mình làm tự mình chịu, không có bất kỳ công văn nào đưa ra làm bằng cớ. Nói toạc ra đây chỉ là chuyện mọi người làm lén. Nếu như dính dáng tới việc quan, như vậy cho dù không công mà lui cũng không có chịu trách tội gì. Thậm chí ngược trở lại, Cẩm Y Vệ còn kéo mấy nhà khác theo vào. Trong quan trường đùn đẩy cãi cọ, dùng vào lúc này rất thỏa đáng. Nói tiếp nữa, tụ tập nhiều tinh binh mãnh tướng như vậy, Triệu Tiến không phải phản tặc còn là ai khác? Cẩm Y Vệ tuyệt không phải vu cáo, chỉ có điều coi thường Triệu Tiến mà thôi, nói tới cuối cùng có cái gì sai đâu nào?
Vừa nghĩ thông suốt mấu chốt đó, Mã Lục cũng cảm thấy trên thân mình sức lực tràn về lần nữa, vội vàng nói.
- Lão gia, chúng ta có nên sáng sớm ngày mai rời đi hay không? Thân thể ngài còn yếu, cũng phải phòng bị tên giặc Triệu Tiến kia mưu hại.