Mã Xung Hạo nghe được không ngừng gật đầu, Thi Bình Ngao nói tiếp.
- Thần phục được người ở cửa sông Thanh Giang này rồi, tin tức tất nhiên sẽ truyền ra bốn phương tám hướng, đến lúc đó đến Triệu tặc kia cũng chột dạ lạnh mình.
Mã Xung Hạo hỏi cũng rất thẳng thắn.
- Thi tiên sinh, Lang Sơn các ngươi qua lại với tên nghịch tặc Triệu Tiến này không ít. Huynh cảm thấy chúng ta lần này nắm chắc không, huynh thấy có gì cần làm không?
Trên mặt Thi Bình Ngao có chút lúng túng, y lập tức liền có thể nghĩ ra mấu chốt, vị Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh này không chừng đã biết trận chiến trên bãi cỏ hoang, còn có việc chuộc tù binh nữa.
Nhưng trước mặt không nói, Thi Bình Ngao tất nhiên cũng sẽ không nói ra, chỉ trầm ngâm một chút rồi mở miệng.
- Học trò cảm thấy nắm chắc mười phần.
- Chắc chắn lớn như vậy sao?
Mã Xung Hạo sửng sốt, lúc đầu nhìn thấy Thi Bình Ngao này liền đã thấy được vẻ thất vọng và chán nản, mùi vị ăn quả đắng ở cửa sông Thanh Giang cũng không dễ chịu, nhưng không ngờ lại có lòng tin thế này.
Thi Bình Ngao gật đầu thật mạnh, nghiêm giọng nói.
- Đừng thấy tên đại tặc Triệu Tiến đó hành sự càn rỡ, nhưng hắn cũng cố kỵ triều đình, cũng sợ vương pháp, nếu không sẽ không cẩn thận, mọi việc đều phải có danh nghĩa lừa dối cho qua, lại thường mượn lực trên quan trường, tìm một lý do càn quấy. Kẻ trộm cướp bậc này mặc kệ làm lớn thế nào trong lòng vẫn biết thể thống và uy thế của triều đình. Bình thường càn rỡ kiêu ngạo, nhưng nếu thực nghiễm nhiên nói hắn mưu phản, đại đội Cẩm Y Đề Kỵ của đại nhân đến tróc nã, hắn tất nhiên sợ hãi, đám bè đảng chó săn đó cũng phải tan thành mấy khói.
Mã Xung Hạo có cảm giác gặp được tri âm.
- Đúng là như thế.
Mã Xung Hạo vốn có chút lòng dạ chế giễu, nhưng không ngờ đối phương phân giải thấu suốt như vậy, nhất thời tâm tình rất tốt, cười nói.
- Từ lúc ta đến Nam Trực Lệ, nhìn thấy khắp nơi Giang Bắc đều sợ cái tên Triệu Tiến đó, chỉ cảm thấy nực cười đáng buôn. Một tên thổ hào ác bá hèn mộn của một phương, làm sao lại có thể càn rỡ đến mức này. Chẳng qua chỉ là có mấy phần dũng khí, lại biết cấu kết quan phủ, không ngừng lợi dụng sơ hở thôi.
- Đại nhân nói quả không sai.
Mã Xung Hạo nói cũng có chút kích động.
- Hạng người như Triệu Tiến, trong thiên hạ không biết có bao nhiêu. Hắn có mấy nghìn đinh tráng, nhưng Nam Trực Lệ thì có mấy vạn quan quân, trong thiên hạ thì có đại quân hơn trăm vạn. Hắn chẳng qua chiếm cứ mấy thôn làng trong một châu, nhưng những nơi giàu có hơn cả Từ Châu của Đại Minh đâu chỉ có ngàn vạn. Hắn là cái thá gì chứ. Có được đến hôm nay, chẳng qua chỉ là không có người đếm xỉa, không có ai thật sự ngăn chặn thôi. Lần này đi, bày trận đường đường chính chính, để hắn nhận thức được uy nghiêm của triều đình, không cần đánh tự sẽ bó tay chịu trói.
Thi Bình Ngao vô cùng trịnh trọng chắp tay thi lễ, lại nghiêm nghị nói.
- Đại nhân, chúng ta làm việc đường đường chính chính, cho nên không được luống cuống ở chỗ cửa sông Thanh Giang này được, lùi một bước chính là lui vạn bước.
Những lời này Mã Xung Hạo cũng nói với Từ Thiết Bưu rồi, cho dù Phó tướng Lang Sơn Lục Toàn Hữu phái người lén làm việc muốn chiếm lợi lộc trước cũng sẽ khiến người ta cười chê, nhưng những điều Thi Bình Ngao nói, Từ Thiết Bưu cũng đồng tình.
- Cái gì mà Thiên Vương Phật Mẫu chứ. Lúc trở lên náo loạn nói mấy vạn mấy chục vạn. Đại quân triều đình mà đến, lập tức giết sạch sẽ. Việc dưới gầm trời này là phải xem triều đình quản tới hay không. Chỉ một thổ bá cỏn con, trước đại quân triều đình có tính là cái gì.
- Người của chúng ta tuy không đến hai nghìn nhưng đây đều là kỵ binh. Những nhân mã này không khai triển được ở Giang Nam, nhưng đến phía bắc thì tung hoành ngang dọc. Bao quanh Từ Châu là vùng đất bằng phẳng, chúng ta thực muốn xông lên, đừng nói là mấy nghìn đoàn luyện, cho dù mấy vạn quan quân binh tốt, những kỵ binh này của chúng ta cũng giết sạch bọn chúng.
Sau khi hai bên hội họp, cũng không lập tức cử động, ai nấy tự nghỉ ngơi, mấy đầu mục dẫn đầu đưa mắt nhìn nhau, tai mắt của Mã Xung Hạo cũng không ngừng truyền tin tức đến.
Mã Xung Hạo rất tức giận.
- Thực là vô pháp vô thiên, đám thương gia giàu có này có gì khác với Triệu Tiến chứ.
Bên phía Thanh Giang Phổ này không có nha môn cai quản, cho nên những đại thương nhân vai vế cao nhất này tự tạo thành một thể. Thật ra bọn họ, phân ti Hộ bộ, kho Thường Doanh và người trên tào vận cùng quản lý đô thị phồn hoa này. Những việc bọn họ làm ở đây cũng có hiệu quả giống như Triệu Tiến làm ở Từ Châu, chẳng qua là bọn họ không có thiên về hướng dùng vũ lực.
Triệu Tiến dùng vũ lực áp đảo bọn họ, dùng tiền tài quyền thế lung lạc, bọn họ thần phục Triệu Tiến nhưng sau khi Triệu Tự Doanh rút về Từ Châu, những việc bọn họ làm giống với Triệu Tiến.
Cửa sông Thanh Giang lớn như vậy, triều đình và các nơi không vươn tay tới được, người làm chủ chỉ có những thương gia giàu có này.
Bối cảnh của bọn họ vô cùng thâm sâu, có lão đại nam bắc làm chỗ dựa vững chắc, vốn không để ý đến quan phủ trên đất này, càng không màn đến mấy truy nã không có danh mục này. Phó tướng Lang Sơn Lục Toàn Hữu vốn cho rằng dễ dàng doạ người moi bạc, tất nhiên sẽ không như ý nguyện.
Ngươi nói miệng không có bằng chứng, ta bằng vào cái gì phải để ý. Lang Sơn nhà ngươi ở nơi xa xôi hẻo lánh, ta ở đây bốn phương thông suốt, trong triều có sóng to gió lớn gì, ở đây thậm chí còn có tin tức sớm hơn Sơn tây Hà Nam. Ngươi nói chúng ta cấu kết phản ngịch, lấy công văn ra đây, nếu không tội danh mưu hại lương dân này ngươi gánh nổi không?
Nếu là từ trước, những đại gia binh lính cầm đao cưỡi ngựa này đến, người luyện võ giang hồ của cửa sông Thanh Giang không ngăn cản nổi, mọi người vì phòng bị những người thô lỗ này phát cuồng hành hung, ít nhiều cũng phải lấy bạc ra ứng phó. Nhưng hiện giờ trong tay bọn họ có đội ngũ hộ vệ gần hai nghìn người, kẻ nào dám ra tay? Chỉ cần kẻ nào dám ra tay, bên này ngăn được rồi, kế tiếp kẻ đó chính là mưu phản, cái đầu của Phó tướng Lang Sơn này không giữ nổi, còn liên luỵ cả nhà nữa.
Huống hồ ngay cả Thủ bị Sơn Dương sớm đã bị trên dưới cửa sông Thanh Giang cho ăn no rồi. Thời điểm mấu chốt, cánh binh mã này sẽ thực sự phòng thủ chỗ này, ở đây trong trong ngoài ngoài là cạm bẫy, bốn trăm thân binh của Lục Toàn Hữu làm sao dám ra tay, mặt xám mày tro là khó tránh khỏi rồi.
- Mã đại nhân, Từ đại nhân, kỳ thực đây cũng là việc tốt Nói rõ tên Triệu tiến đó đi rất hốt hoảng, đến đồ đảng của mình cũng không kịp bỏ chạy, tất nhiên bị những thương gia có tâm tư khác đó thu nạp. Chỗ này tuy rắc rối nhưng bên phía Từ Châu kia lại sẽ trở nên đơn giản rồi.
Thi Bình Ngao phân giải rất có đạo lý.
Đến ngày hôm sau, Mã Xung Hạo dẫn thân tín của mình cùng với đám Đông Xưởng của Cẩm Y Vệ ra ngoài, mọi người mặc cả bộ giáp trụ, theo dẫn dắt của người dẫn đầu, cưỡi ngựa đi về phía chợ lớn Thanh Giang.
Cả bộ giáp trụ của Cẩm Y Vệ lại không phải là nói mặc giáp mà là mặc cả bộ quan phục phi ngư của Cẩm Y Vệ, một thân y phục màu sắc tươi mới, hoa văn đẹp mắt, đi trên phố thực sự là rất chói mắt, huống hồ một lần còn là đội ngũ hơn trăm người.
Những người này xuất hiện trên đường, thật sự là dẫn theo ánh mắt của mọi người, mặc dù là nơi bốn phương tụ tập phồn hoa sầm uất như cửa sông Thanh Giang này cũng không phải là người người đều nhận ra Cẩm Y Vệ, nhưng người nhận ra cũng nhiều hơn những nơi khác.
Sau khi biết những người này chính là Cẩm Y Vệ uy danh hiển hách, chính là Đề Kỵ Đông Xưởng, người qua đường rõ ràng trốn xa một chút, trong ánh mắt cũng nhiều thêm không ít sự sợ hãi. Mặc dù là Cẩm Y Vệ của Nam Kinh cũng quen với loại sợ hãi này rồi. Mã Xung Hạo chỉ trầm mặt, cưỡi ngựa đi ở đầu tiên.
Lúc bắt đầu còn tốt, càng đi người đi theo càng nhiều, mọi người không dám đến gần, nhưng đi từ xa theo xem náo nhiệt.
Đi theo dần dần đến gần chợ lớn Thanh Giang, người đi theo hóng hớt ngày càng nhiều, còn có những người sau khi nhìn thấy Cẩm Y Vệ, cử chỉ đầu tiên chính là quay đầu chạy.
Mã Xung Hạo cũng đoán được lai lịch những người này, chẳng qua là tai mắt của thương nhân giàu có thậm chí là còn sót lại của Triệu Tự Doanh, sau khi nhìn thấy một màn này vội vàng quay về báo tin.
- Đây nào còn là đất đai của hoàng đế Đại Minh.
Mã Xung Hạo nghiến răng mắng một câu, nhưng không vội thúc giục ngựa, còn không nhanh không chậm mà đi đến.
Người dẫn đường bẩm báo một câu.
- Đô đường, trước mặt chính là chợ lớn Thanh Giang rồi.
Lúc nói câu này, đội nhân mã hơn trăm người đã tiến lên không được nữa rồi, đường lớn cứa sông Thanh Giang vốn náo nhiệt gần như trở nên vắng vẻ đi nhiều, nhưng đường phố thẳng tắp rộng rãi bỗng trở nên chật hẹp.
Không ít xe lớn dừng lung tung ở đó, vừa nhìn thấy liền biết là vừa đến. Bởi vì trâu ngưa tháo cương dừng ở một bên, trước mặt còn đặt túi gai, thò đầu vào ăn cỏ.
Bọn xa phu đều ở cạnh xe, có người ngồi ở trên xe, có người dứng ở đó, còn có người bận chăm sóc gia súc. Cả con đường này thẳng tắp, bọn họ tất nhiên nhìn thấy kỵ binh Cẩm Y Vệ ăn vận hoa lệ, điệu bộ của mỗi một người đều không giống nhau, có người trên mặt là vẻ kinh hoàng, có người lại không hề để ý, lại có người trên mặt có vẻ khiêu khích, lạnh lùng nhìn bên này.