- Vô pháp vô thiên.
Mã Xung Hạo nghe thấy sau lưng mình có người mắng. Trong thiên hạ Đại Minh này, cho dù Cẩm Y Vệ nơi nào cũng là thân phận khiến người ta sợ hãi, chỉ cần vừa xuất hiện, bất luận quan dân đều cúi đầu sợ hãi, nhưng lúc này bọn người đó lại chặn đường, rõ ràng là muốn cứng đối cứng.
Chỉ huyThiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo không nổi cơn tanh bành, chỉ là nghiêng đầu ra hiệu, lập tức có người đánh ngựa đi lên trước mấy bước, tay khép ở bên miệng hô lớn.
- Cẩm Y Vệ phá án tróc nã phản tặc, các ngươi chặn trên đường làm gì, còn không tránh ra.
Có phu xe trên mặt đã nổi lên vẻ hoảng sợ, nhưng lại không động đậy, mà quay đầu nhìn về phía một người, người này hai ba mươi tuổi, nhưng là một hán tử to khỏe, trong tay cầm một đòn gánh bằng gỗ, đang đứng đó lật bới cỏ khô, vốn không để ý đến tiếng gào thét bên ngoài.
- Các ngươi đây là muốn tạo phản sao.
Cẩm Y Vệ trên ngựa lại ở đó hò hét, loại lời kêu gọi này cũng là có mỗi một chiêu số.
Nói đến đây, có xa phu đã muốn buộc gia súc vào xe, nhưng chính là vừa động đậy liền bị những người đồng bọn dùng ánh mắt nghiêm nghị ngăn lại. Hán tử to khỏe bị phu xe đó nhìn chăm chú cũng quay đầu lại, trên mặt y mang chút không kiên nhẫn, cất giọng nói.
- Đại lão gia, đám xe trâu ngựa này của chúng tiểu nhân vừa kéo xe xong, người và gia súc đều rất mệt mỏi rồi, nhất thời không nhúc nhích được nữa. Phiền lão đại gia tự mình đến đi, đường này cũng không phải là không đi được.
Sau khi nói xong, hán tử to khỏe này cúi đầu bận rộn, không mảy may để ý kỵ binh Cẩm Y Vệ áo giáp đẹp đẽ bên ngoài.
Nếu như chia ra rời di, tất nhiên đủ thông qua được trở ngại những xe ngựa này. Nhưng nếu thế, uy thế của đội kỵ binh Cẩm Y Vệ sẽ mất hết, hơn nữa trước sau không có chiếu ứng, hung hiểm quá lớn. Còn câu trả lời này nghe thì quả thực là khốn kiếp. Tất cả lúc mặc bộ quan phục kia có khi nào chịu được nỗi tức giận này. Một đám Đông Xưởng phía sau Mã Xung Hạo đều hoành hành quen rồi, nào chịu được đối đãi này, lúc này đã có người rút đao ra.
Đúng vào lúc đó, lại thấy có mấy đội từ đầu đường khác đi tới, một đội mấy chục người, mỗi người đều khiêng một cây cán dài, phía cuối cán dài dùng vài bọc lại, mấy đội này tuy nói phải tránh xe ngựa nhưng đều đi rất ngay hàng thẳng lối, mặc dù tản ra cũng vẫn có đội hình.
Ai cũng đoán được phía dưới vải kia là mũi thương trường mâu. Hiện giờ cục diện này, con đường này đã bị xe ngựa chặn lại vô cùng hẹp, ngựa vốn dĩ là không xông lên nổi, bây giờ lại có từng đội người tới đây, không đi vào được nữa rồi.
Mã Xung Hạo đưa tay lên vẫy vẫy, người Nam Kinh bên kia đi theo tới đây không biết hiệu lệnh, nhưng nhìn thấy bọn hộ vệ tùy tùng của Mã Xung Hạo đều tự mình ổn định lại, bọn họ cũng chỉ còn nước đứng yên.
Vừa mới dừng chân, lại thấy phía sau có hai người cưỡi ngựa vội vàng tiến lên, nhìn thấy cách phục sức như thường dân, có Đông Xưởng muốn ngăn lại, hai người kia đem lệnh bài ra, hóa ra là người nhà, thả cho đi thẳng về phía trước.
- Đô đường, Thủ bị Sơn Dương đang dẫn năm trăm người vội vàng chạy tới, là được Lý gia ở cửa sông Thanh Giang gọi tới.
Mã Xung Hạo nhếch miệng, lại không lên tiếng, trong lòng cũng đang thầm mắng, Lang Sơn Lục Toàn Hữu rốt cục làm sao dẫn binh. Thủ bị dưới tay của mình không nghe quân lệnh, ngược lại còn bị đám thương gia này tùy ý sai khiến. Thân quân Cẩm Y cũng nghiễm nhiên xuất hiện, Thủ bị này rõ ràng không sợ gánh lấy tội danh mưu phản muốn dẫn binh chống đỡ.
Trong lòng tức giận, nhưng Mã Xung Hạo khôn khéo thâm sâu, trên mặt lại không đổi sắc nào, chỉ nhìn về phía một người khác, người nọ ghé sát vào thấp giọng nói:
- Đô đường, xung quanh chợ lớn Thanh Giang ít nhất hai ngàn người. Người còn sót lại của Triệu Tự Doanh, còn có bảo vệ các nhà, người giang hồ cũng không ít. Còn có tin tức nói, không ít nhà đã phái người xuôi nam ngược bắc tìm chỗ giúp đỡ rồi.
Nghe đến đó, ngay cả Mã Xung Hạo cũng không nhịn được, thấp giọng mắng.
- Thật là coi trời bằng vung mà.
Các phú thương ở cửa sông Thanh Giang bên này đều ngấm ngầm có dính líu đến các lão đại ở Kinh Thành và Nam Kinh, tài hung thế lớn, lại quyền thế ngập trời như thế, án gì cũng đè xuống được. Huống chi đám người này chưa từng có mưu mô làm phản, ngay cả một chút dính líu xem như nhắm mắt cho qua. Thật nếu gây náo loạn động tới triền đình, có lẽ sẽ có kẻ nào đó tấu lên. Mã Xung Hạo tự biết rằng mình không có kết cục tốt, một gã Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ thất thế, vẫn là ở Nam Kinh, trước mặt kẻ quyền cao chức trọng chân chính không khác gì con kiến.
Mã Xung Hạo hít một hơi thật sâu, trước tiên quay đầu nói.
- Tất cả ổn định, không có hiệu lệnh của ta, ai cũng không được phép làm loạn.
Sau khi nói xong, y chậm rãi vung dây cương thúc ngựa đi về phía trước, đợi đến chỗ một chiếc xe ngựa ngoài cùng thì dừng, lại hít một hơi thật sâu, ở trên ngựa lớn tiếng hô.
- Bản quan là Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo. Lần này bản quan dẫn quân lên bắc là vì điều tra đại án mưu phản của Triệu Tiến ở Từ Châu. Các ngươi không biết bản quan, chẳng lẽ các ngươi không nhận ra bản quan mặc quan phục phi ngư sao?
Mọi thứ trở nên an tĩnh, chỉ nghe được tiếng của Mã Xung Hạo vang vọng.
- Bản quan là thân vệ của thiên hạ, chức phận chuyện truy bắt phản nghịch không tuân vương pháp. Nhìn thấy bản quan thống lĩnh thân quân Cẩm Y Vệ tiến đến, các ngươi cũng chớ có lòng cầu mong gì nữa. Bằng không sau khi bắt được kẻ cầm đầu, các ngươi đều là tòng phạm. Các ngươi nghĩ xem những thủ đoạn trước mắt này ngăn chặn được nhất thời sao ngăn được cả đời? Thật đợi đến lúc đại quân triều đình đến, tất cả các ngươi đều sẽ bị nghiền nát cả, hãy tự nghĩ cho kỹ đi.
Hô như thế xong, Mã Xung Hạo lạnh lùng quét mắt một vòng về phía trước. Có xa phu mặt vàng như đất, cả người không ngừng run lên, nhưng những người khiêng cán sang đây kia trước sau lại không có cử chỉ gì. Hán tử to khỏe tiếp lời đó cũng mặt trầm lặng như nước, không có chút hoảng sợ nào.
Sau khi quét mắt nhìn một lượt, Mã Xung Hạo thúc ngựa, quay lại, một đám Đông Xưởng sau lưng y có chút bực bội, nhưng lúc Mã Xung Hạo nghiêm nghị nhìn đến, thì tất cả đều rối rít quay trở lại
Có thân tín thấp giọng hỏi.
- Đô đường, chúng ta cứ như vậy bỏ qua sao?
Nét mặt Mã Xung Hạo căng cứng, giữ ngựa không nhanh không chậm đi về phía trước, nghiêm túc trả lời.
- Còn làm sao được. Thật muốn cứng rắn xông lên, nếu xông vào không được, còn có chết bị thương, chúng ta thật khó coi. Thật tới lúc trở mặt đám đứng đằng sau trong quan phủ làm ăn buôn bán này cũng thực cứng rắn, chúng ta phải chịu thiệt thòi lớn. Bây giờ hô lên một lời này, kẻ nên nghe cũng nghe rồi, lợi hại nặng nhẹ, bọn chúng tự mình sẽ cân nhắc thật tốt.
Cứ như vậy đi một đoạn, Mã Xung Hạo lại hạ giọng nói.
- Lần này khẩn cấp.mấu chốt nhất vẫn là Từ Châu. Sau khi bắt Triệu Tiến, cửa sông Thanh Giang bên này mặc cho ta vòi vĩnh.
Nghe những lời như thế mọi người ai cũng gật đầu, nhưng Mã Lục lại tinh mắt nhìn thấy đốt ngón tay cầm dây cương của Mã Xung Hạo đã trắng bệch, hiển nhiên là dùng sức cực mạnh.
Đợi lúc đoàn người Mã Xung Hạo trở về nơi đóng quân, sứ giả Yham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc đến., ông ta mang đến không ít tin tức.trước tiên nói về ba trăm năm mươi gia đinh thân vệ thuộc hạ Tham tướng Chu Bảo Lộc đã sẵn sàng chờ lên đường rồi, bất cứ lúc nào cũng tụ họp được với đại đội. Sau đó lại nói Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh giống như chim sợ cành cong, bây giờ đang rút lại đội ngũ, tập trung ở Hà Gia Trang, sửa soạn dựa vào nơi hiểm yếu để chống lại, nhưng lòng dạ của bách tính Từ Châu hướng về triều đình, chỉ cần đại đội vừa đi tới, chắc chắn sẽ mã đáo thành công.
Những lời khách khí như vậy chỉ nghe một chút thì bỏ qua, đoàn người Mã Xung Hạo cũng không làm được chuyện gì, chỉ an bài cảm ơn vị sứ giả kia qauy về hồi báo, hãy tiếp tục thăm dò tin tức. Về phần Từ Châu bên kia, Mã Xung Hạo cũng có tai mắt của mình, khiến y buồn bực chính là, đến tận bây giờ Từ Châu vẫn không có rối loạn gì, mọi mặt đều vô cùng yên ổn.
Sau khi buổi sáng đi một lần, bất kể là người Nam Kinh sang hay là người ở Lang Sơn tới, tâm tình cũng không sao vui mừng được, không cần thúc giục, từ trên xuống dưới đều thu dọn gọn gàng, sớm đã sửa soạn lên đường đi Từ Châu.
Mã Xung Hạo còn sắp xếp người phao tin đồn. Thương nhân ở cửa sông Thanh Giang đều có cấu kết với quan lại trong ngoài triều đình, chỗ dựa chắc chắn, trước nay luôn coi trời bằng vung. Chớ nói người khác, ngay cả hai vị Thái giám phe đảng lớn ở Nam Kinh và Phượng Dương đi ngang qua địa phận nơi này cũng lột không được một lớp da, cũng chỉ có vài người đưa lên tờ trình khách khí mà thôi.
Tin tức này vừa tung ra, tâm tình mọi người trái lại lại tốt hơn nhiều, ngay cả những lão đại cũng không chiếm được chỗ tốt, bản thân cũng không cần suy nghĩ quá nhiều.
- Chúng ta binh đao nhiều như vậy, biết đánh nhau như vậy, gom sạch một đống cửa sông Thanh Giang này không được sao? Đến lúc đó bạc vàng, nữ nhân muốn cái gì mà không được, tội gì phải khúm núm như thế?