Người khác mở to miệng nói.
- Trên mặt đất Từ Châu, cũng chỉ có trong khách điếm Vân Sơn này còn có rượu trắng bán rẻ một chút. Ta đây cũng là vì hà tiện.
Người bên cạnh cười vang một trận.
Khẩu âm mấy người này đều là dân trên đất huyện Vĩnh Thành hơn nữa nhìn dáng vẻ đều là ăn vận như tiểu thương, điều này lại khiến cho người ta yên lòng thêm nhiều. Lại có một tiểu nhị chạy sang khách khí nói.
- Mấy vị khách quan, tiểu nhân thay mấy vị dắt ngựa tới tàu ngựa bố trí cho ăn được không?
- Không cần, cứ để ở ngoài cửa.
Một gã gia đinh từ chối, vật cưỡi để ở trước cửa, thật có việc gì chạy cũng dễ dàng một chút.
Tiểu nhị cười gật đầu lại hỏi.
- Nhưng phải cho ăn loại ngô nào. Ngô* tươi hoặc ngô khô chỗ tôi đều có cả.
(Ngô này không phải ngô bắp ở Việt Nam mà là một loại dùng để ủ men rượu giống cao lương thường dùng cho ngựa ăn)
Trâu ngựa không chỉ ăn cỏ, muốn có sức chạy thì phải ăn lương thực, đây chính là cái gọi là ngô. Đầu mục gia đinh dẫn đội rất là sửng sốt, nhíu mày hỏi.
- Trong điếm này của các ngươi có ngô tươi, là lương thực sao?
Tiểu nhị trả lời thản nhiên như không.
- Không sai là cao lương trộn lẫn trấu cám.
- Trộn vào ba phần lương thô cho ăn,
Bên này an bài, bên đó liền đi sang sửa soạn, đầu mục gia đinh cũng cả mặt kỳ quái nói.
- Thế thời như nay, bố trí như vậy không ngờ còn có người dùng lương thực cho ngựa ăn.
Chưởng quỹ nơi này cũng sang đây, mở ra sổ ghi chép lại tên họ, lai lịch và nơi đi của mấy người. Đám người Tôn Truyền Đình tất nhiên dùng tên họ giả, nhưng chưởng quỹ vẫn là ghi chép rất kỹ lưỡng. Sau đó dò hỏi muốn ăn cái gì, một đám người Tôn Truyền Đình cũng tuân thủ khuôn phép ở trọ trong chốn giang hồ, gọi món cũng là lương khô và đồ ăn tẩm ướp. Nghe nói trong điếm mới mua vào thỏ hoang người dân săn được mới dám yên lòng gọi một con, không có muốn rượu.
Đợi sau khi trời tối, bọn họ cũng yên lòng. Chiếu theo lời đầu mục gia đinh nếu như đây là hắc điếm, bố trí trong trong ngoài ngoài như vậy không biết phải bù lỗ bao nhiêu ngân lượng vào.
- Tôi xem con đường này thật không tệ, là kẻ nào mới tu sửa? Tại sao phải tu sửa.
Ăn xong bữa tối trong điếm không còn người nào, bọn gia đinh lưu lại ba người, ba người khác đi dạo tiêu cơm. Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh níu tiểu nhị nói chuyện phiếm. Tiểu nhị nói chuyện phiếm chính là gã chèo kéo khách trên xe ngựa kia, hoạt bát nói nhiều, có hỏi là đáp.
- Khách quan lần đầu tiên tới Từ Châu phải không? Nhìn thấy con đường này đã nói là tốt rồi. Khách quan nếu như nhìn thấy Từ Châu, thấy Đãng Sơn, thấy Tiêu huyện, thấy Bi Châu, thấy mấy con đường lớn nơi đó mới gọi là tốt. Rộng rãi hơn gấp bội so với con đường này. Mặt đường bằng phẳng, luôn luôn được sửa sang tất nhiên là như mới sửa rồi. Hai năm trước Tiến gia lên tiếng muốn sửa đường, lúc mới bắt đầu tu sửa tại sao phải tu sửa, là để bọn quan khách thuận lợi, là để xe ngựa đi lại thuận lợi. Khách quan ngài chắc chưa từng đi qua chợ búa Hà Gia Trang. Ôi chao, mỗi ngày ở đó xe ngựa, lạc đà, xe trâu ra ra vào vào đếm cũng không đếm xuể. Không có đường tốt vốn dĩ không được.
- Đường dài như thế, công trình lớn như thế, phải cần bao nhiêu người. Bá tánh Từ Châu các ngươi khổ cực rồi. Khẳng định có không ít kẻ chạy trốn phải không?
- Khách quan ngài đây thật đoán sai rồi. Kẻ tu sửa đường là được cho lương thực. Bọn bá tánh ước gì được đi làm. Làm một ngày ăn no một ngày, cho người nhà bớt hai bữa cơm, còn bằng vào cái này giảm miễn lao dịch. Ai không bằng lòng đi làm. Còn có kẻ đánh nhau vỡ đầu vì điều này.
- Ai cho lương thực?
- Tiến gia đó. Lão nhân gia ngài từ bi. Lương thực Từ Châu thu được có một phần của ngài ấy. Bản thân ngài không cần. Không những lúc tu sửa đường xa cầm ra, bản thân còn phải chu cấp thêm vào. Bao nhiêu người qua không được mùa đông dựa vào cái này chống đỡ tiếp được đấy.
- Điếm này mở ra phải bù lỗ sao?
- Cũng không phải...
Lúc nói tới chuyện này, chưởng quỹ đằng sau quầy đi ra ngắt ngang thét to nói.
- Đi xem thử đèn lồng treo ngoài cửa. Gió lớn đừng để thổi tắt. Chỉ biết ở nơi đó nói nhăng nói cuội.
Tiểu nhị cười ruồi đứng dậy chạy ra ngoài. Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh liếc mắt nhìn nhau, biết rõ là câu hỏi này khả năng có chút phạm úy kỵ cho nên chưởng quỹ đuổi người đi. Nhìn xem sắc trời cũng không còn sớm cũng tới lúc trở về phòng nghỉ ngơi.
Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh ở cùng một gian. Khách điếm chỗ này, dù gọn gàng sạch sẽ thế nào, đồ dùng bày trí vân vân cũng không có chỗ nào không tốt, hai người thật không để ý điều đó, ngồi ở bên trong đều yên lặng. Vừa vào trong địa phận Từ Châu, mắt thấy tai nghe thật khác biệt rất nhiều so với nơi khác. Người mở miệng nói trước chính là Tôn Truyền Đình.
- Lạm dụng sức dân, mượn thuế khóa nước nhà thi ân bá tánh. Triệu Tiến này mưu toan không nhỏ.
Đúng lúc này, bên ngoài có người gõ cửa, chính là đầu mục gia đinh ra ngoài đi dạo kia. Sau khi bước vào, đầu mục gia đinh kia mở miệng bẩm báo.
- Công tử gia, căn khách điếm này hẳn không phải hắc điếm. Song có mấy nơi không hợp. Ở tàu ngựa bên kia nuôi mười con ngựa, nhìn ra không phải của khách. Trừ điều này, ít nhất có năm tiểu nhị hẳn xuất thân tinh nhuệ trong quân, tuổi tác cũng không lớn.
Hai điểm này khiến cho người ta càng thêm tò mò, còn không đợi Tôn Truyền Đình thảo luận, Điền tiên sinh chỉ khoát tay nói.
- Tất cả nghỉ ngơi sớm một chút. Buổi tối đừng ngủ quá sâu. Lời để ngày mai hẵng nói. Nơi này dù sao không phải chỗ nhà mình, cẩn thận là hơn.
Ngày hôm sau tất cả dậy từ rất sớm, trong điếm ngược lại rất biết săn sóc sửa soạn sẵn bữa sáng, ngựa cũng ăn đủ cỏ khô. Nghỉ ngơi thoải mái một đêm tâm tình cũng cực tốt. Lúc rời khỏi điếm, Tôn Truyền Đình cố ý đưa một xâu tiền thưởng thêm. Chưởng quỹ và tiểu nhị đều mặt mày hớn hở thu lấy. Tiểu nhị nhiều lời kia nói thêm.
- Mấy vị khách quan, hiện giờ dưới gầm trời này chính là tháng ngày rực rỡ của Từ Châu chúng tôi. Làm cái gì cũng phát tài, mấy vị tới đúng chỗ rồi.
Đối với lời này, đám người Tôn Truyền Đình thật không có quá nhiều cảm xúc, chỉ là lúc ra khỏi cửa cảm thán nói.
- Nếu như khách điếm dưới trời đất này đều là giống thế này, có chỗ nào không đi được có chỗ nào không muốn đi.
Có lẽ là khách điếm Vân Sơn gần kề cột mốc ranh giới này khiến cho người ta cảm thấy không tệ, đám người Tôn Truyền Đình theo đó thả chậm bước chân. Ven biên cảnh đã là như vậy, bên trong khẳng định không có lý nào thua kém, vậy cũng không cần phải vội vã chạy đi. Buổi tối tìm nơi ngủ trọ, đi một chút, nhìn một chút là tốt nhất.
Đi lần này lại càng đi càng chậm. Nếu như khách thương bình thường chỉ sẽ nhìn thấy hai bên đường ruộng đất ngay hàng thẳng lối, thôn trang ven đường gọn gàng, không nhiều khuôn phép như thế. Nhưng Tôn Truyền Đình dày công đối với chính sách dân chúng, trước khi tên đề bảng vàng đã từng đi theo trưởng bối trong nhà lịch luyện qua, cũng từng đi qua rất nhiều nơi chốn, kiến văn từng trải đều hơn xa so với người đồng trang lứa, thậm chí cao hơn rất nhiều so với vô số người.