Tôn Truyền nói rất thú vị, Điền tiên sinh và mấy gia đinh đều cười theo, chỉ có Tề Ngũ có chút sờ không ra đầu mối, gã đầu mục hộ vệ gia đinh đổi tay nắm dây cương, cười nói.
- Tinh nhuệ như vậy, có hơn trăm người cũng không phải vừa rồi. Một đội vừa rồi kia nếu đến Đại Đồng cũng làm được binh sĩ. Trong tay có một đội như vậy, cộng thêm những đoàn luyện Từ Châu chúng ta nhìn thấy, chẳng khác nào hơn hai nghìn sói lang.
Một gia đinh bên cạnh tiếp lời.
- Triệu Tiến này hàng ngày đem đội mạnh nhất trong tay đi rêu rao ở đây cũng có đạo lý. Bằng hữu tam sơn ngũ nhạc, ngay cả quan quân trên dưới nhìn thấy đội như vậy nhất định biết thu liễm, kẻ nào còn dám tới gây rối.
Điền tiên sinh liên tục gật đầu.
- Nói như vậy một nơi phồn hoa thế này chính nhờ đội tinh nhuệ đó uy hiếp, bảo hộ, bằng không sớm đã gặp phiền phức rồi.
Tề Ngũ đứng bên cạnh vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, nghe đến đây nhịn không được nói xen vào.
- Công tử gia, các vị, các vị nói đây là những gia đinh tốt nhất trong tay Tiến gia sao?
Người dẫn đường không biết khuôn phép tùy tiện xen ngang khiến Tôn Truyền Đình có chút không hài lòng, hắn buồn bực hỏi ngược lại.
- Lẽ nào không phải vậy?
Tề Ngũ phản bác.
- Dĩ nhiên không phải, đây là một doanh trại xếp hàng đầu, so với đoàn luyện có mạnh hơn, nhưng trong Triệu Tự Doanh không đáng nhắc tới.
Phàm nhắc tới quê hương mình, y đều không cho phép người ngoài bôi xấu, dù cho đó không phải là sản nghiệp của mình, nhưng cũng phải tranh cãi.
Nghe được lời này của Tề Ngũ, Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh sửng sốt, bên cạnh một gã gia đinh nhịn không được hỏi.
- Đều gọi là gia đinh rồi, còn nói không tính là gì, chúng ta tuy là người xứ khác tới, nhưng chuyện binh mã cũng từng nghe nói qua.
Tề Ngũ lắc đầu, tiếp tục tranh cãi.
- Gia đinh chỉ là một cách gọi, Tiến gia trong tay có gần bốn nghìn người, đều gọi là gia đinh. Hơn trăm người này nhiều nhất chỉ là thủ hạ của Trần nhị gia và Đổng lục gia. Nếu là thuộc hạ Tiến gia tuần tra ban đêm, đội trăm người toàn thân đều là sắt. Doanh trại mạnh nhất của Trần nhị gia và Đổng lục gia bên trong một đội cũng phải có một nửa số người toàn thân là sắt. Bước ra uy vũ như vậy, áp giáp trên người va chạm chẳng khác tiếng trống gõ nhịp.
Trầm mặc, Tôn Truyền Đình nhìn Điền tiên sinh lại nhìn gia đinh hộ vệ nhà mình, vẫn không có lên tiếng. Tề Ngũ sau khi nói xong, vẻ mặt tự hào, giống như Triệu Tự Doanh của Triệu Tiến uy phong như vậy, gã cũng được vẻ vang, nhưng đám người Tôn Truyền Đình này trầm mặc quá lâu, Tề Ngũ không kìm lòng ho khan một tiếng.
Lúc Tôn Truyền Đình mở miệng, thanh âm có chút không lưu loát.
- Đội ngũ như vừa rồi, trong tay Triệu Tiến có bốn nghìn? Đội ngũ như vậy, còn chưa tính là mạnh nhất sao?
Tề Ngũ không cảm nhận được tâm tình phức tạp của Tôn Truyền Đình lúc này, chỉ cười hì hì nói.
- Công tử gia không tin cũng đúng. Tiểu nhân nói suông như vậy cũng không có bằng cớ, nhưng công tử gia nếu ở đâu lâu sẽ thấy được. Lời tiểu nhân nếu có một câu giả dối, thù lao đêm nay một xu cũng không cần, còn bồi thường cho công tử gia.
Những lời này khiến Điền tiên sinh bật cười, chỉ Tề Ngũ nói.
- Tiền công sẽ không thiếu được của ngươi, không cần làm bộ nhắc nhở, dẫn đường đến khách điếm Vân Sơn đi.
Tề Ngũ vui vẻ đáp ứng, Điền tiên sinh phất phất tay, đám gia đinh tiếp tục đi về phía trước, nhưng Tôn Truyền Đình vẫn ngây ngốc bất động đứng ở đó, Điền tiên sinh đi được hai bước, quay người lại giật Tôn Truyền Đình hạ giọng nói.
- Công tử, đi khách điếm trọ trước đã.
Giật giật Tôn Truyền Đình không hề nhúc nhích, lại níu mạnh Tôn Truyền Đình mới có động đậy, Điền tiên sinh nhìn chằm chằm Tôn Truyền Đình, nghiêm túc nói.
- Công tử, nơi này là đầm rông hang hổ, phải cẩn thận.
Tôn Truyền Đình giật mình, lắc đầu, cũng không nói gì, chỉ dắt ngựa đi theo mọi người.
Giống như lời mấy tiểu nhị mời chào khách, nơi của khách điếm Vân Sơn rất bình thường, ở một góc của Hà Gia Trang, phía sau có một bãi đất trống lớn, xếp đầy các loại hàng hóa thô nặng. Theo Tề Ngũ giải thích, nơi này vốn là cửa hàng xe ngựa lớn và là nơi buộc gia súc của thương nhân buôn trâu ngựa, nay chợ buôn lừa ngựa chuyển đến phía đông nam Hà Gia Trang ba dặm, nơi này liền tu sửa thành nơi để hàng.
Vào trong đại sảnh khách điếm Vân Sơn, Tề Ngũ quen thuộc đường lối dẫn một tên hộ vệ của Tôn gia đến trước quầy. Chưởng quỹ mở sổ sách ra ghi chép tỉ mỉ, khách điếm Vân Sơn ở đây xem như tổng hiệu, so với ở khách điếm Vân Sơn ở vùng phụ cận thì náo nhiệt hơn, nhưng so với khách điếm trọ qua trên dọc đường thì vắng vẻ hơn. Dù sao xung quanh Hà Gia Trang còn có nhiều lựa chọn tốt hơn, hơn nữa nơi này khiến người ta có cảm giác không giống khách điếm, mà giống như một hiệu buôn. Cái này Tề Ngũ cũng đã sớm giải thích qua, nói là khách điếm Vân Sơn mặc dù không phải là khách điếm tốt nhất lớn nhất, nhưng là nơi giúp người ta an tâm nhất, hơn nữa có chuyện gì đưa tin tức với các nơi của Triệu Tự Doanh nhanh nhất. Chính vì vậy các thương nhân nơi khác đến đây, cho dù bên ngoài đã có chỗ ở, cũng vẫn sẽ bao một phòng ở đây dài hạn.
Đợi mọi thứ đều sắp xếp ổn thỏa, Điền tiên sinh liền lấy ra một đĩnh bạc khoảng hơn một lượng, đưa cho Tề Ngũ, Tề Ngũ mặt mày hớn hở cảm tạ, trước khi cáo từ còn nói nếu hôm sau có gì cần cứ việc đến tìm y, y ở nơi nào đó bên kia đợi khách.
Khách điếm Vân Sơn ở đây cái nên có đều có, đồ ăn nước uống chiêu đãi cũng rất đầy đủ, bao một gian phòng riêng, sau đó an bài mọi thứ ổn thỏa, gọi chủ quán đem thức ăn vân vân đưa đến. Buổi chiều đến nơi, đi dạo mãi đến tối, mọi người đều đã đói, nên ăn rất nhiệt tình, nhưng Tôn Truyền Đình ăn cơm không có vừa miệng, chỉ ngồi ngây ngẩn trong phòng.
Điền tiên sinh hiểu rõ suy nghĩ của công tử nhà mình, cũng không đi thúc giục khuyên giải, chỉ để lại một phần riêng, bếp trong khách điếm Vân Sơn luôn có lửa, hâm nóng thức ăn được ngay, vậy cũng không cần vội.
Đợi mọi người ăn xong, Điền tiên sinh đến phòng của Tôn Truyền Đình. Trong phòng chỉ châm một ngọn nến, Tôn Truyền Đình ngây người nhìn chằm chằm ánh nến lay động. Điền tiên sinh thở dài, ngồi đối diện Tôn Truyền Đình, chưa đợi hắn lên tiếng Tôn Truyền Đình đã nói.
- Điền tiên sinh, nếu tất cả những gì nhìn thấy nghe được mấy ngày nay là thật. Chỉ sợ Triệu Tiến kia chính là đại họa đệ nhất thiên hạ, ngày sau chắc chắn sẽ làm rối loạn thiên hạ.
Điền tiên sinh thản nhiên cười, lắc đầu.
- Chỉ là hào bá một phương ở Từ Châu, dù có làm ra được thế nào cũng chỉ là ở đất Từ Châu mà thôi. Công tử cũng là người biết việc quân, y dù có vài vạn vài nghìn quân, bên trong còn cung ứng được, nhưng muốn mưu đồ bên ngoài, y lấy gì để cung ứng, lấy gì để chống đỡ. Những binh sĩ hổ lang kia của hắn sẽ nghe theo sao?
Nói xong Điền tiên sinh lại tiếp lời.
- Hơn nữa lời nói của mấy kẻ dân quê mùa còn có nhiều thêu dệt, thật giả còn chưa biết. Cậu để ý hắn làm chi. Công tử, hiện nay việc chúng ta cần làm chính là quyết định chuyện trưng thu quân lương. Nếu quyết định được là tốt nhất, nếu không được chúng ta cũng không nên cưỡng cầu. Cục diện ở Từ Châu cũng nằm ngoài dự liệu của Điền mỗ. Đợi trở về Vĩnh Thành cần gửi thư đến Sơn Đông và kinh thành, đổi cho công tử một nơi khác. Đường làm quan lâu dài, muộn một năm cũng không làm lỡ quá nhiều chuyện.
Tôn Truyền Đình dường như không nghe thấy lời của Điền tiên sinh, vẫn còn có chút hoảng hốt, lẩm bẩm nói.
- Ta cũng coi như quen thuộc khắp nơi, cũng coi như biết dụng binh, chuyện buôn bán trong nhà cũng hiểu biết một chút. Điền tiên sinh, ngươi nói Triệu Tiến này sao làm được? Cục diện như vậy, gia đinh như vậy, chỉnh tề như vậy, ta nghĩ không ra a.
Điền tiên sinh sửng sốt, chần chừ một lát mới thở dài, lắc đầu có chút nản lòng nói.
- Ta cũng không biết. Tề Ngũ đó miệng lưỡi giảo hoạt, vừa nhìn chính là hạng người gian xảo, lời hắn nói một chút cũng không đáng tin. Công tử không cần quá để ý.
Lời này ngay cả bản thân cũng không có cách nào thuyết phục, những lời của Tề Ngũ về Hà Gia Trang họa chăng đều là giả, nhưng mọi người tận mắt chứng kiến những thứ đó thì tính là gì, dọc đường nhìn thấy những thứ đó coi là gì?
Sắc trời đã tối, kẻ gian xảo được bọn họ nhắc tới Tề Ngũ kia vẫn đang tản bộ trong Hà Gia Trang, y đi dạo xem náo nhiệt ở nơi phồn hoa nhất ở phía bắc, mua ba chiếc bánh nướng trong một quán hàng rong, lại gọi một bát mỳ trong một sạp mỳ, ngồi xổm ở ven đường ăn tối rất ngon lành, người trên phố cũng quen biết y, chủ quán mỳ cười trêu chọc nói.
- Tề Ngũ ca, hôm nay buôn bán không tốt a. Chỉ ăn canh mỳ, ngày thường còn kêu ta cho thêm cục xương mà.
- Xương đó ngươi tự mình gặm đi.
Tề Ngũ cười hì hì đáp lời, mọi người cười vang. Tề Ngũ phất phất tay tự đi, nhìn theo bóng dáng y, mấy sạp đó còn nghị luận.
- Tề Ngũ e là lại đi đánh bạc à.
- May mắn là bên đó đánh không lớn, đánh lớn rồi, đêm nay phải quản rồi.
Ở Hà Gia Trang có hai nơi đánh bạc, nhưng đặt cược đều có giới hạn, vui đùa một chút thì được, hơn nữa trước nửa đêm phải đóng cửa, không khiến người ta khuynh gia bại sản, không khiến người ta ngày đêm điên đảo. Năm đó còn có người muốn mở sòng bạc lớn ở phụ cận, kết quả bị Triệu Tự Doanh nghiêm cấm. Tề Ngũ lắc lư đi vào sòng bạc, tiểu nhị liền cười cười tiếp đón, Tề Ngũ nói.
- Ăn nhiều thịt dê, bên dưới gấp, phải đi tiêu tiện.
Tiểu nhị gật gật đầu, Tề Ngũ quen thuộc đi vào cửa nhỏ phía sau tiểu nhị, gã tiểu nhị lại chặn trước chỗ đó, người ra ra vào vào cũng không chú ý đến một màn này. Sau cửa nhỏ kia có một giếng trời khác, là một tiểu trạch viện. Tề Ngũ không có đi tiêu tiện, y đi đến một căn phòng, bên ngoài căn phòng có một người trông giữ, sau khi nhìn thấy Tề Ngũ gật đầu nói.
- Bên trong không có ai, vào đi.
Trong phòng thắp ba ngọn đèn, rất sáng, có một chiếc bàn, phía sau có một người trung niên mặc áo dài, vừa thấy Tề Ngũ đến, vẻ mặt dở khóc dở cười, oán giận nói.
- Lão Tề, ngươi đúng thật lạ lùng, ở Bi Châu cấp cho ngươi một tiệm muối để trông coi, ngươi không đi, cả ngày ở trong Hà Gia Trang nhàn rỗi dạo chơi. Nơi này tai mắt nhiều như vậy, còn thiếu một người như ngươi sao, ngươi chơi đùa cái gì nữa.
Tề Ngũ cười hì hì ngồi xuống trước bàn, cầm mấy viên đậu hoa lan cho vào miệng, vừa nhai vừa nói.
- Tiến gia buôn muối có bao nhiêu người Tề gia trông coi, không thiếu một kẻ như ta. Ở đây cả ngày xem náo nhiệt mới mẻ, thương nhân từ nam chí bắc nói tới đều là thủ đoạn mở mang kiến văn, nhân tiện kiếm chút tiền. Ta rất vui sướng a.
Người trung niên lắc lắc đầu, cầm cuốn sổ trong tay mở ra, lại mài mài mực, cầm sẵn bút mềm, mở miệng nói.
- Hôm nay không có việc gì chứ?
Tề ngũ cười hì hì nói.
- Rất thái bình, cũng không có kẻ không có mắt dám đến nơi này. Nhưng hôm nay gặp được một món hời lớn, đi dạo không đến một canh giờ, lấy được hơn một lượng bạc, đúng là khách giàu có sảng khoái. Ngày khác chúng ta cùng nhau uống rượu.