Tuy nhiên bọn Đông Xưởng Cẩm Y Vệ vẫn không hề động đậy, bọn họ chỉ làm phẳng những cục giấy này đóng thành một quyển, định kỳ đưa sang cho chỗ Nam Kinh.
Từng điều tội danh liệt kê rất rõ ràng, đều là án kiện chẳng có manh mối, ngay cả khổ chủ cũng tìm không thấy, sao đi tra đây. Hiển nhiên, chân chính khiến cho bọn Đông Xưởng không đám nhúc nhích đó là trong rất nhiều cuộn giấy đều nhắc tới một trọng tội có chứng cớ hẳn hoi, trú đóng trọng binh.
Gì mà một đoàn Triệu Tự Doanh đã có hơn ngàn người, gì mà ưng khuyển đạo tặc còn có bốn năm trăm người, gì mà dân binh hộ vệ đã có gần hai ngàn người. Trong trong ngoài ngoài cộng lại gần như không kém hơn con số ba ngàn người. Còn binh mã trên mặt đất cửa sông Thanh Giang dựa vào được cũng không quá mấy trăm người, đều đang đặt trong tay Thủ bị Sơn Dương, vốn dĩ không dùng được.
Dù trung thành với chức vụ thế nào, cũng phải tự suy xét lấy bản thân. Ở kề bên hổ lang, hơi có chút lộn xộn đã gặp phải nguy hiểm bị ăn thịt mất, vẫn là nên cẩn trọng tốt hơn. Nếu như thượng quan dặn dò tới nơi này tung tin đồn, sưu tập chứng cứ phạm tội, vậy cứ vững vàng từ từ mà làm.
Lúc Triệu Tiến không ở chỗ cửa sông Thanh Giang, mọi việc của nơi này chia thành mấy mặt, mỗi người đảm đương một mặt riêng, gặp đại sự mấy người cùng thảo luận. Từ sau khi Cẩm Y Vệ tới được chỗ cửa sông Thanh Giang, số lần mấy người tụ hội thảo luận cũng nhiều lên.
Vốn Chu Học Trí đang ở cửa sông Thanh Giang, chủ trì việc buôn bán của Triệu Tự Doanh, kẻ giao tiếp đều là thân sĩ giàu có, tất cả hết mực nịnh nọt y, cũng coi như đắc ý mở mày mở mặt rồi, cả ngày luôn có nét tươi cười, bận rộn cũng vui mừng. Nhưng từ lúc Cẩm Y Vệ vừa tới, y đã không còn thấy cười qua nữa.
Hợp nghị hôm nay là Chu Học Trí khởi xướng, Thạch Mãn Cường không được tự ý rời khỏi doanh trại, cho nên Chu Học Trí và Lưu Dũng đều tới bên này.
Vừa vào phòng, Chu Học Trí đã mở miệng hỏi.
- Tứ lão gia, thất lão gia, mấy lão gia bên đó chưa có tin đưa sang sao?
Lưu Dũng và Thạch Mãn Cường đều lắc đầu, Thạch Mãn Cường giọng điệu buồn bực nói.
- Có tin tức sẽ không giấu diếm ngươi, lão Chu ngươi không cần lần nào cũng hỏi.
Với bản tính thật thà chất phác của Thạch Mãn Cường, trong cục diện trước mắt này đều có chút nôn nóng bất an, ngược lại Lưu Dũng còn biết cách trầm tĩnh, mở miệng nói.
- Chỗ đại ca nói là lấy tĩnh chế động, đừng cho bọn Đông Xưởng bắt được đằng cán. Nếu như không có lời nào mới, tất cả cứ chiếu theo điều này để làm.
Thạch Mãn Cường và Chu Học Trí đều rầu rĩ gật đầu, sắc mặt Chu Học Trí vẫn khó coi như cũ, thở dài nói.
- Hôm nay, Vương gia, Phùng gia, Dương gia, Tạ gia, Bạch gia, Lý gia còn có Đại sứ kho lương Liên Bình An kia đều tới chỗ tôi. Bọn họ nói ra cũng rất lễ độ. Nói cái gì mà nếu như chúng ta xoay vòng không linh hoạt, tất cả đều sẵn lòng giúp đỡ. Cùng nhau phát tài lâu như thế rồi, bảo chúng ta không cần ngại người ngoài, không cần gắng gượng chống đỡ.
Lời còn chưa dứt, Lưu Dũng vỗ thật mạnh xuống bàn, sắc mặt đã trở nên xanh mét, Thạch Mãn Cường ngẩn người, mở miệng hỏi.
- Đây không phải lòng tốt sao?
Lưu Dũng giọng đầy căm hờn.
- Tốt cái gì? Bọn chúng đây là lộ ra cái đuôi rồi. Đám khốn khiếp này.
Chu Học Trí sắc mặt âm trầm gật đầy nói tiếp.
- Thất lão gia nói không sai. Lời này của bọn chúng ý chính là đợi lúc chúng ta rời đi, chợ lớn này bọn chúng muốn nuốt sạch, muốn bán cũng không được bán cho người khác.
Lưu Dũng nghiến răng nói.
- Ngươi cho rằng tới nước đó sẽ còn mua bán sao? Chỉ cần ngươi lộ ra ẩn ý muốn bán, tính mạng chúng ta cũng khó giữ.
Thạch Mãn Cường mở to hai mắt, tức thì sắc giận tràn cả ra ngoài, thấp giọng quát.
- Những tên khốn khiếp tạp chủng đó, chuyện mấy ngày nay có phải do bọn chúng làm, Đông Xưởng có phải bọn chúng mang tới không.
Nói hai câu, Thạch Mãn Cường đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, nhìn chằm chằm hai gã đồng bọn nói.
- Vậy còn dông dài cái gì, mang theo bọn thuộc hạ dọn sạch đám tạp chủng này.
Đối với điệu bộ của Thạch Mãn Cường, Lưu Dũng lắc đầu cam chịu, thở dài một hơi nói.
- Tứ ca, hết thảy chuyện lớn nhỏ mấy ngày gần đây chưa chắc toàn là do bọn chúng làm. Nhưng bọn chúng không thoát khỏi dính líu. Song mấy nhà này chính là những kẻ lớn nhất cửa sông Thanh Giang. Động tới bọn chúng gây ra chuyện quá lớn, kinh thành Nam Kinh cũng đều chấn động, càng rơi ra nhược điểm cho lũ Cẩm Y Vệ kia. Lấy tĩnh chế động! Lấy tĩnh chế động! Đại ca cũng nói như thế, vậy cứ như thế mà làm.
Thạch Mãn Cường há hốc mồm, cuối cùng ngồi xuống nhưng vẫn vỗ thật mạnh xuống bàn, thanh âm uất hận nói.
- Cứ nhẫn nhịn như vậy sao? Tùy ý để cho đám Đông Xưởng này hãm hại chúng ta vậy sao?
Chu Học Trí cũng trầm giọng nói.
- Cứ tiếp tục như vậy cũng không phải cách hay. Chưởng quỹ, tiểu nhị các cửa tiệm đều có chút hốt hoảng rồi. Người của chúng ta không ngừng báo tin tức lên. Hiện giờ quả thật còn tốt, nhưng tháng ngày lâu dài hơn khẳng định phải xảy ra rắc rối lớn. Chúng ta cùng đề tên viết cho lão gia một phong thư khẩn được chăng.
Trong ba người, luận địa vị tuổi tác, Lưu Dũng cũng không tính là người lớn nhất, cao nhất, nhưng trong ba người rõ ràng lấy y làm chủ. Chu Học Trí nói xong tất cả đều nhìn về phía Lưu Dũng.
Lưu Dũng trầm ngâm, cứ yên lặng như vậy chốc lát, thần sắc Lưu Dũng trở nên rất cứng cỏi mở miệng nói.
- Thư chắc chắn phải viết. Ăn ngay nói thật vẫn tốt hơn. Chúng ta không cần vội, không cần hoảng. Chiếu theo lời đại ca dặn dò đi làm thì khẳng định không chịu thiệt. Đại ca lúc nào sai lầm chưa?
Lời này nói xong, tình cảnh nặng nề lo lắng trong phòng lập tức tiêu tan không ít. Đích xác Triệu Tiến chưa có sai lầm.
Chu Học Trí đột nhiên nói.
- Đông Xưởng Cẩm Y Vệ cũng tới Từ Châu không biết chỗ lão gia như thế nào?
Lúc trước có Cẩm Y Vệ đi sang Từ Châu, kẻ ngấm ngầm đi không có trở về, kẻ đường hoàng đi chịu thiệt. Lần này Mã Xung Hạo an bài Đông Xưởng đi các nơi dò la tội chứng của Triệu Tiến, chỗ Từ Châu thì không có người nào bằng lòng tới.
Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo cũng là biết tỏ tường đối với việc này, cho nên người an bái tới Từ Châu chính là những thân tín y gọi nơi kinh thành tới, đồng hành với mấy gã quỷ xui xẻo không đi không được trong Cẩm Y Vệ Nam Kinh tới Từ Châu.
Mấy kẻ là dân đất Nam Kinh khiếp đảm thần hồn, trước khi rời khỏi Nam Kinh đã dặn dò hậu sự với người trong nhà. Nhưng bọn thân tín của Mã Xung Hạo lại không sợ, thật cũng không phải không biết kinh sợ mà là bọn họ ở kinh thành làm quan sai đã lâu, rất am hiểu lợi dụng danh nghĩa và tiếng tăm của Cẩm Y Vệ.
Người ngoài lại không biết thân tín của Mã Xung Hạo không có thân phận Cẩm Y Vệ, bọn chúng mặc quan phục phi ngư, đeo thêu xuân đao, thẻ bài công văn đều đầy đủ, gióng trống khua chiêng vào thành, đi tới chỗ nha môn Tri châu bên kia chào hỏi, sau đó tìm khách điếm trong thành của quan phủ trọ lại. Mỗi ngày đi bên ngoài dò hỏi tội trạng của Triệu Tiến, dò la có dấu vết mưu phản hay không.
Hiển nhiên, trong châu thành Từ Châu không có người nào dám nghênh đón nói chuyện, tất cả nhìn thấy người Cẩm Y Vệ xuất hiện đã bỏ chạy, mong muốn vào nhà vào tiệm đóng cửa cản lại. Đây cũng không phải sợ hãi uy phong của Cẩm Y Vệ, mà lại sợ đắc tội Triệu Tự Doanh.
Bọn sai dịch Đông Xưởng này cũng không truy ra căn nguyên, không người nào đếm xỉa tới, bọn họ cứ ở ngoài cửa hét to.
- Người có biết tội chứng của Triệu Tiến kia tạo phản hay không?
- Ngươi có biết Triệu Tiến mưu phản hay không.
- Triều đình sắp phái đại quân tới tiêu diệt, có gì nói đó đi.
Bọn họ vốn dĩ không phải tới điều tra phá án, mà là tới rải tin tức, khiến cho càng nhiều người biết càng tốt.
Đám sai dịch Đông Xưởng tới Từ Châu này làm việc cũng rất có chừng mực, nói chuyện không động thủ, chớ nói tới ở trọ ăn cơm đều cho ngân lượng thật sự, ở bên ngoài cũng tuyệt đối không dùng sức mạnh, trời sáng rõ mới ra khỏi cửa, trời còn chưa tốt đã mau chóng trở về khách điếm. Mặc dù rượu trắng chỗ Từ Châu nổi danh nhưng tất cả cũng tuyệt không uống rượu.
Cũng không phải do bọn họ không cẩn thận, suốt đường sang đây, dọc đường bị người theo dõi, hiện giờ mỗi ngày trên đường phố, đằng sau còn có mười mấy hán tử vẻ mặt không phải hạng người tốt đi theo. Ngày đầu tiên lúc đang ở trên phố tra hỏi tội chứng, còn không biết nông sâu, mới vừa không nhẫn nhịn muốn động thủ, bốn phương tám hướng đã tới gần hơn trăm người, ai nấy đều cầm binh khí, rất có điệu bộ giết quan ngay trên đường. Vẫn là do một vị tôi tớ Tri châu phái ra cầu xin các gia gia các má má bảo mọi người tản đi.
- Đây là cái chỗ quỷ quái nào. Ngay cả quan sai trong nha môn cũng không dám dính dáng với chúng ta. Thật tà đạo. Những lão đại, phe đảng lớn ở kinh thành cũng không tới mức này. Phải cẩn thận chút.
Đây là lời bọn Đông Xưởng lúc bàn bạc nói.
Bọn Cẩm Y Vệ đang tới khắp nơi rêu rao, trên mặt đất Từ Châu vẫn rất yên ắng, nhưng hiện giờ yên ắng này lại khiến cho người ta có chút nôn nóng. Người trên kẻ dưới đều đợi cử động của Triệu Tự Doanh, nhưng Triệu Tiến trước sau không có nhúc nhích. Cứ mặc cho bọn Đông Xưởng Cẩm Y Vệ mỗi ngày ở trên đường lớn đi dạo quấy rầy, những kẻ này không dám đi theo con đường nhỏ.