Năm Vạn Lịch thứ bốn mươi bảy, rất nhiều người Đại Minh rất sốt ruột. Triều đình bởi vì việc biên ải ở Liêu Đông, dân chúng là vì quân lương cho Liêu Đông và hai lần trưng thu thêm, khổ không tả nổi. Tuy nhiên, đối với những nhà thế tộc ở Giang Nam lại không có mảy may động tĩnh nào. Bọn họ phần lớn có công danh, không cần phải lo lắng quân lương Liêu Đông trưng thu đến. Nguồn của cải của bọn họ đều nằm ở buôn bán hàng hóa trên biển, không có dính dáng gì với mùa màng. Lúc này là tết, mọi người vẫn thanh nhàn, vui vẻ như thường lệ.
So sánh với đại đa số quý tộc Giang Nam, Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo lại đón năm mới khá lặng lẽ. Người nhà y nghe nói đều đã về kinh sư, ở Nam Kinh này lẽ dĩ nhiên không có ai chú tâm để mắt xem người nhà Mã Xung Hạo rốt cuộc là đi đâu. Trong số Cẩm Y Vệ rất nhiều người sống trên đất Nam Kinh, đối với việc Mã Xung Hạo đón năm mới lặng lẽ này đều ngấm ngầm có chút vui sướng khi thấy người khác gặp họa.
Tuy nói không ở cùng người nhà, nhưng Mã Xung Hạo năm nay cũng không phải là ở một mình. Nhà bếp của một tửu lâu bên sông Tần Hoài cũng chưa trở về đón tết, mà mang theo người giúp việc và đồ đạc đến chỗ ở của Mã Xung Hạo làm tiệc rượu, “Mã đô đường” phải khoản đãi bộ hạ cũ từ phương Bắc tới.
Sảnh chính bày biện ba bàn tiệc, gần bốn mươi người ngồi vây quanh, tất cả đều mặc y phục thường ngày. Những người khách này đều khoảng ba, bốn mươi tuổi, không một ai mập mạp phốp pháp, đều tỏa ra khí thế nhanh nhẹn, dũng mãnh, binh khí đều để trước cửa, lúc nào muốn dùng đều giơ tay lấy được. Thức ăn dâng lên là do người làm công của tửu lâu bên kia làm. Lần đầu tiên bưng đồ ăn vào nhà, bị đám người này nhất tề nhìn chằm chằm, sợ tới mức đứng không vững, đánh rơi ngay mâm đồ ăn lên trên mặt đất, đĩa sứ vỡ nát, món ăn rơi vương vãi, cả phòng đều cười vang.
- Lúc ấy chỉ cảm thấy cả người tóc gáy đều dựng lên, giống như lúc nhỏ ở bãi đất hoang nhìn thấy sói vậy…
Tiểu nhị đầu đầy mồ hôi lạnh giải thích với đồng bạn.
Chiếu theo quy củ của Cẩm Y Vệ, quan lớn đến cỡ Chỉ huy Thiêm Sự, ngoại trừ tôi tớ trong nhà, còn cần có đám thủ hạ Đông Xưởng Cẩm Y Vệ canh giữ. Đối với người dân trên đất Nam Kinh, Mã Xung Hạo cho tới bây giờ đều không tin được. Bọn họ ngay cả sân cũng không được vào, chỉ trông coi ở trước và sau cửa.
Mấy chục người được Mã Xung Hạo mời dự tiệc, bọn Đông Xưởng trông coi trước cửa tất nhiên cũng nhìn thấy. Lúc ấy chỉ mời người vào nhà, đợi người vào rồi, trên mặt không kìm được mà lộ ra vẻ khinh bỉ, cười cười nói.
- Mã què cũng xứng qua lại với đám người thô lỗ này, đánh đánh giết giết chẳng ra thể thống gì. Đám sai dịch dính máu này có khác gì bọn chăn ngựa đầu bếp, lại còn mời đến cùng nhau ăn cơm đón năm mới. Chuyện này truyền ra bên ngoài sẽ làm mất mặt Cẩm Y Vệ Nam Kinh chúng ta mất.
Cẩm Y Vệ đời đời nối tiếp, đại đa số đều không phải lo lắng về chuyện ăn no mặc ấm, hiển nhiên cũng không có lòng dạ và ý chí chuyên cần luyện võ nghệ. Kết cuộc là năm rộng tháng dài, ngoại trừ những lề lối trong quan phủ, bản lĩnh thật sự toàn bộ đều mất sạch, thật sự gặp cảnh đánh giết đổ máu thì đều trở thành tôm tép hết, vốn dĩ không đáng dùng tới, nhưng việc thì vẫn phải làm. Vì thế giống như nha môn các nơi của Đại Minh, cũng mời đám sai dịch không ăn bổng lộc này giúp việc, kiếm được chỗ tốt, lợi nhuận thì chính là thù lao cho bọn họ.
Đám sai dịch giúp việc cho Cẩm Y Vệ này hoặc là võ nghệ cao cường, hoặc là lòng lang dạ sói, tóm lại đều là có nghề. Cẩm Y Vệ uy danh hiển hách, rất nhiều việc đều là do bọn này làm ra, nhưng những người làm được việc này địa vị cũng rất thấp, bị coi là nhất đẳng trong bọn tôi tớ.
So với Cẩm Y Vệ ở kinh sư thường xuyên bị sai khiến, Cẩm Y Vệ Nam Kinh thoái mái lâu ngày thành quen, tự cảm thấy cao hơn người một bậc, càng khinh thường đám bạch dịch này, mà ngày hôm nay Mã Xung Hạo mời những kẻ không đáng để mắt tới này đến uống rượu mua vui, lại bảo những kẻ đeo thẻ bài như bọn họ ở bên ngoài hớp gió trong cửa, thật sự làm cho lòng người vô cùng bất bình.
Mã Xung Hạo bưng bát rượu lên, lớn tiếng nói.
- Thân quân Cẩm Y Vệ to như vậy, có trong danh sách nhận bổng lộc, mặc quan phục phi ngư, bên hông đeo treo thẻ bài, thiên hạ có mấy vạn người, nhưng kẻ làm việc thì được bao nhiêu.
Khung cảnh trên bàn tiệc đã rất náo nhiệt, nghe được lời của y, tất cả mọi người đều nhốn nháo đứng dậy, có người bưng bát rượu hét lớn.
- Lão gia vừa từ kinh thành đi, tiểu nhân và đám huynh đệ đều tức giận chịu không nổi, đều nhớ đến chỗ tốt của lão gia, nhớ đến những lúc cùng lão gia sảng khoái. Lần này lão gia triệu tập, chúng tiểu nhân lập tức tới, vào sống ra chết hay vào nước sôi lửa bỏng, xin lão gia nói một câu.
Có người khởi đầu, những người khác lập tức đứng lên hét to. Mã Xung Hạo cười ha hả, uống sạch rượu trong chén, nói lớn.
- Lần này đâu có gì nguy hiểm, gọi các huynh đệ đến chính là cùng nhau phát tài. Chúng ta càng nhiều người, những đồ vật lấy được cũng càng nhiều, đỡ khiến ta phải vất vả bày mưu tính kế nhưng lại khiến kẻ khác hưởng thành quả.
Mọi người đều uống theo, cả sảnh đường cười to, khung cảnh cực kỳ náo nhiệt như muốn thổi tung nóc phòng. Mã Xung Hạo đã hứng khởi, người bên cạnh lại tận lực rót đầy cho y, sau khi uống cạn đập mạnh bát xuống mặt bàn, lớn tiếng nói.
- Đợi chúng ta lần này thành công, ta sẽ dẫn các huynh đệ trở lại kinh thành, đánh đổ đám nha môn thân quân và phủ ty nam bắc trấn thối nát đến gốc rễ, thay hết bằng huynh đệ chúng ta.
Phía dưới hô vang, Mã Lục thêm rượu cho Mã Xung Hạo cố ý rót chầm chậm. Mã Xung Hạo không kiên nhẫn, bưng bát rượu lên thúc giục, sau khi đổ đầy lại uống một hớp, sau đó mở miệng nói.
- Hiện tại đám người kinh sư làm được việc gì. Cả ngày cấu xé lẫn nhau miệng đầy lông chó, làm những trò đồi bại. Nhưng đánh trận thì không thắng, bạc cũng không thu được, một chút chuyện cỏn con cũng không làm được. Đợi đến khi chúng ta trở lại sẽ lật đổ hết những tên quan này đổi một đám làm được việc lên, phò tá Vạn Tuế gia bảo vệ giang sơn Đại Minh chúng ta bền vững vạn vạn năm.
Nói một thôi một hồi, phía dưới tiếp tục trầm trồ khen ngợi, Mã Lục bên cạnh nhíu mày, tới gần hạ giọng nói.
- Lão gia, uống nhiều rồi, nói nhiều không ổn đâu.
Mã Xung Hạo lại uống sạch rượu trong chén, cười hắc hắc nói.
- Sợ cái gì, ở trong này đều là huynh đệ đáng tin cậy nhất của ta. Triệu Tiến kia ẩn mình chơi trò tập làm người lớn, không ngờ dám đi đo ruộng đất, thống nhất gom góp sức dân. Tội danh mưu phản này đã thành như ván đã đóng thuyền. Chờ lấy được gia sản của hắn, cầm ngân lượng lớn tựa trời trong tay rồi, chúng ta trên dưới đều đả thông, chính là quay về kinh sư làm đại sự, phát tài lớn rồi.
Vừa nói thanh âm lại cao dần lên.