Xong rồi, toàn bộ xong rồi.
Lúc này trong lòng Mã Xung Hạo quay cuồng, chỉ còn lại tuyệt vọng vô tận.
Tuy rằng người đã không ở kinh sư, nhưng cái mũi ngửi được mùi quyền bính của y vẫn chưa có xấu đi. Y biết rõ, chỗ dựa của mình là phe phái Trịnh gia, mà Trịnh gia nương dựa vào chính là thiên tử Vạn Lịch sủng ái Trịnh quý phi. Nhưng sau khi tranh giành quyền tước, Trịnh gia và thế lực trong truyền kết thù vô cùng ghê gớm. Hiện giờ thiên tử Vạn Lịch vừa chết, thiên tử đăng cơ, chúng chính là người bị Trịnh gia ức hiếp quen thói.
Cho dù thiên tử mới kế vị khoan dung độ lượng thế nào, cũng sẽ không vào lúc triều thần đối phó Trịnh gia bảo hộ Trịnh gia, hiện giờ có lẽ nhằm vào Trịnh gia tính toán thua đủ lập tức sắp bắt đầu rồi.
Cây lớn vừa ngã, cành lá cũng lưu không được nữa, lần hành trình bắc tiến Từ Châu này của mình, vốn ban đầu áp chế được, hiện giờ cũng thành tội trạng lớn rồi, những người muốn đối phó Trịnh gia kia khẳng định sẽ không bỏ qua con tốt của Trịnh gia, thậm chí còn sẽ cầm tội trạng của mình làm thành cớ công kích Trịnh gia.
Xong rồi, lần này thật sự xong rồi. Vào lúc này, Mã Xung Hạo lòng dạ chân chính như tro tàn, cũng không còn ôm bất kỳ hy vọng nào nữa rồi. Thân thể y cũng còng xuống, nhìn thành Nam Kinh, đại thành sừng sững nguy nga đang ở trước mắt nhưng lại cảm thấy vô cùng xa xôi.
- Lão gia, ngài... ngài làm sao vậy.
Mã Lục thật nóng vội, không rõ lão gia lúc này rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Ai ngờ được đã tới ranh giới Nam Kinh rồi, lão gia nhà mình lại bất thình lình có dáng vẻ suy sụp như vậy.
Hô một câu, Mã Xung Hạo không cử động, Mã Lục lại tăng thêm thanh âm hô lớn.
- Lão gia!
Bởi vì giọng nói quá lớn, rước lấy những người khác trên bến đò đều nhìn sang, ngay cả tăng nhân và thư sinh đi về bên này cũng dừng lại.
- Xong rồi, toàn bộ xong rồi. Xong hết cả rồi. Về tới thành Nam Kinh thì làm thế nào, công văn bắt chúng ta sắp sửa tới rồi. Xong rồi.
Trong chốc lát, cổ họng Mã Xung Hạo đã hoàn toàn căm nín, sắc mặt vô cùng xám xịt, y cũng không đếm xỉa tới Mã Lục vô cùng hoảng loạn ở bên cạnh, chỉ mịt mờ nhìn xung quanh, hoàn toàn không biết phải làm cái gì.
Ánh mắt tán loạn không còn ánh sáng, cứ như kẻ vô thần nhìn xung quanh, quay đầu lại chính ngay nhìn thấy tăng nhân và thư sinh kia cất bước khom eo. Cử chỉ này nhìn lạ lùng, nhưng người luyện võ đều biết rõ bước tiếp theo muốn làm cái gì, đây là tư thế dạo đầu ra tay tấn công.
Mã Xung Hạo toàn thân run rẩy, vào lúc này đã hiểu được, hòa thượng và thư sinh này là tới đòi mạng mình đấy. Y am hiểu thành thạo lề lối này, trên đường đối phương ẩn giấu thật không có nhận ra, tới lúc này thì còn có gì không hiểu. Quét mắt một vòng đã nhìn thấu suốt, con thuyền nhỏ chỗ không xa kia chính là kẻ tiếp ứng, bên này giết mình xong lập tức lên thuyền rời khỏi. Đợi quan phủ tới kịp hết thảy đều đã muộn rồi.
Ha hả, Triệu Tiến xem ra quyết tâm muốn mạng của mình rồi, cũng tốt, mình chống đối với y như thế, y khẳng định sớm đã hận thấu xương rồi.
Làm sao bây giờ? Phải chết ở chỗ này sao? Sợ là chạy không thoát được...
Mặc dù từng nói qua vô số lời bỏ sống chết ra bên ngoài, nhưng Mã Xung Hạo lại đau khổ nhận ra mình hoàn toàn không muốn chết.
Không sai, mình còn có nhiều công lao sự nghiệp chưa có hoàn thành, sao chết được, làm sao sẽ chết. Y rống giận trong lòng.
Chỉ có lúc cái chết sắp giáng lâm, một người mới biết được mình rốt cuộc có bao nhiêu sợ chết.
Thời khắc này đầu óc Mã Xung Hạo xoay chuyển nhanh chóng, một lòng muốn tìm ra một con đường sống cho mình.
Tăng nhân và thư sinh cao lớn kia hai mắt nhìn thẳng vào mục quang của Mã Xung Hạo, cũng biết đối phương nhận ra mình, hai người cũng không che giấu, liếc mắt nhìn nhau trên mắt đều lộ ra nét cười lạnh, lại tự kẻ nào kẻ nấy đứng thẳng cầm sẵn binh khí ra. Tốt xấu gì bên Mã Xung hạo có sáu người, hai người bọn họ rõ ràng không sợ.
Tuy nhiên lúc này, mấy hán tử chỗ con thuyền nhỏ kia cũng đều cầm tay nải dài đi tới, Mã Xung Hạo thật cũng nhìn ra được cái gì. Nếu như không đoán sai, chỉ sợ bên trong là phác đao.
Bốn gã thân vệ và Mã Lục bên cạnh Mã Xung Hạo đã cảm thấy không ổn, cũng đều sờ tới binh khí trên người, sắp sửa động thủ.
Tăng nhân cao lớn và thư sinh càng ép tới gần hơn, hiểu nhiên muốn nhanh hơn chút hoàn thành trọng trách, cũng may bọn họ ở trên thuyền nhẫn nhịn lâu như thế.
Mã Xung Hạo lúc này lại trở nên bình thường, hít một hơi thật sâu rồi trầm giọng nói.
- Chúng ta lên thuyền.
Lời này nói ra làm Mã Lục sửng sốt, không kìm nổi mở miệng hỏi.
- Lão gia, chúng ta không trở về nhà sao? Nơi này đã là Nam Kinh rồi!
- Nhà à? Nhà gì? Chúng ta ở trong thành Nam Kinh vốn dĩ không có nhà. Về cái gì mà về, lên thuyền, chúng ta đi Từ Châu.
Thanh âm Mã Xung Hạo nói chuyện rất lớn, Mã Lục và bọn thân tín nhìn nhau ngạc nhiên, ngay cả hòa thượng và thư sinh kia cũng nhìn nhau ngơ ngác, trong lúc nhất thời không ngờ dừng bước.
Mã Xung Hạo lại không màn tới hai người kia đi sang kia, vừa đi vừa giơ hai tay lên, ra hiệu mình không có ý đánh nhau, vừa đi vừa nói.
- Nhị vị, con thuyền này của hai người là muốn đi Từ Châu chăng? Tại hạ muốn đi theo sang đấy, có thuận tiện mang theo bọn khách ta đây không?
Thư sinh kia tay đã đặt ở trên chuôi kiếm, rút ra nửa thanh, đây vốn dĩ không phải kiếm phục sức mang chơi của sĩ tử đi du ngoạn, mà là kiếm nhỏ lưỡi mỏng, chuyên dùng để giết người, còn tăng nhân kia chắp tay sau lưng, cho thấy vũ khí vác ở sau lưng.
Bọn họ ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu nổi đối phương đây là điên khùng hay là như thế nào, rõ ràng nhìn ra mình là muốn tới lấy tính mạng y, còn muốn tự mình sang chịu chết.
- Nhị vị, tại hạ Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo bằng lòng đi Từ Châu nương tựa vào Triệu Tiến. Không nương tựa Tiến gia, xin nhị vị dẫn đường.
Mã Xung Hạo nói chuyện rất nhanh, thanh âm cũng không nhỏ, khách tới lui nờm nợp trên bến đò cũng có không ít người nghe thấy, đều không tự làm chủ được trốn xa chút. Người này điên khùng rồi sao? Ngay cả đại quan của Đông Xưởng cũng dám giả mạo?
Ánh mắt thư sinh nheo lại nhìn chằm chằm Mã Xung Hạo chốc lát, thuận tay bỏ kiếm vào vỏ kiếm, thản nhiên mở miệng nói.
- Vứt hết vũ khí trên người lại, đi theo ta.
Bên cạnh tăng nhân kia hai tay cũng đặt ở trước người, Mã Xung Hạo nhìn thấy một thanh búa ngắn, một chuôi đoản đao, tăng nhân trở ngược tay dùng cổ tay áo che đậy, đây cũng là phòng bị, chỉ cần Mã Xung Hạo có cử động khác thường liền chạy không thoát.
Quan thoại kinh sư của thư sinh kia đã biến thành quan thoại khẩu âm Từ Châu, Mã Xung Hạo cũng đoán được sơ qua đấy là ai, nhưng lúc này cũng bất chấp quá nhiều chỉ lùi lại đằng sau một bước tháo đoản đảo giắt ở hông của mình và chủy thủ cột trên chân xuống, vứt ra đất dùng chân đá cho đối phương.
- Đa tạ.
Y chỉ khẽ gật đầu.
- Lão gia, ngài đây là.
Mã Lục đằng sau y hoảng hốt hỏi, mấy tên thuộc hạ của Mã Xung Hạo hoàn toàn hồ đồ rồi.
Mã Xung Hạo quay đầu lại cất giọng nói.
- Cục diện đã thay đổi, chúng ta hiện giờ mặc kệ về Nam Kinh hay là đi kinh thành, đều chỉ có con đường chết. Trịnh gia đắc tội nhiều người như thế, bọn chúng sẽ không bỏ qua chúng ta. Đi theo ta đi Từ Châu, nơi đó còn có một con đường sống. Không bằng lòng đi theo ta, cũng không nên về Nam Kinh, tự tìm con đường sống đi thôi.
Mấy người đi theo y đều đứng như phỗng ngạc nhiên, vạch mưu một năm, gióng trống khua chiêng đi Từ Châu bắt người, rõ ràng sắp đuổi tận giết tuyệt, gần như bức đối phương tới đường cùng, sau đó liền sụp đổ hoàn toàn, suốt đường chạy trốn, thật vất vả an toàn sang sông, sao còn muốn trở lại, còn muốn về Từ Châu, đi tìm chết sao?
Mã Lục không có chần chừ gì, chỉ vứt đoản đảo, chủy thủ trên người mình sang, sau đó đi tới trước mặt Mã Xung Hạo, còn bốn hộ vệ thân tín khác có một người đi theo sang, ba người khác nhìn lẫn nhau, ôm quyền nói với Mã Xung Hạo.
- Lão gia bảo trọng, bọn tôi tự đi đường mình.
Vào cục diện trước mắt này, xoay người rời đi mới là lựa chọn bình thường nhất, Mã Xung Hạo chỉ lặng lẽ gật đầu, lại xoay người.
Mấy hán tử trên con thuyền nhỏ bên kia đã đi sang, không chút khách khí lục soát ba người Mã Xung Hạo, sau đó lại móc từ trong ngực áo ra sợi gân trâu, trói hai tay ba người lại, dùng cổ tay áo che đậy, nhìn giống như là chắp tay sau lưng, nhặt binh khí trên mặt đất, áp giải ba người Mã Xung Hạo đi về hướng con thuyền nhỏ.
Năm thứ bốn mươi tám Vạn Lịch, lễ trung thu tháng tám, quan phủ dân chúng đều sắm sửa ăn mừng ngày hội. Đúng lúc này, khoái mã kinh sư truyền tin tới Nam Kinh. Hai mươi mốt tháng bảy năm thứ bốn mươi tám Vạn Lịch, hoàng đế Vạn Lịch băng hà ở điện Hoằng Đức, toàn thành Nam Kinh đeo tang trắng, cấm hết thảy việc yến ẩm tụ hội, tiêu khiển.
Hai mươi mốt tháng bảy năm bốn mươi tám Vạn Lịch, hoàng cung giữa kinh thành, tràn ngập một loại khung cảnh ngưng trọng không giống với lúc bình thường.
Tuy rằng quan phủ nói năng dè dặt với điều này, nhưng bọn dân đen tai mắt nhanh nhạy dưới chân hoàng cung sớm đã nguyên do chân chính lan truyền.
- Thiên tử Vạn Lịch đã bệnh vào lúc nguy kịch, sắp ngự rồng quy thiên.
Tuy rằng mọi người không dám lớn tiếng truyền đưa loại tin tức này, nhưng trong ngoài thành Bắc Kinh đã vì thiên tử rời đi mà tâm tình sẵn sàng.