Hơn nữa, Mã Xung Hạo nắm chắc Triệu Tiến sẽ không đi. Ai cũng đều trải qua lúc tuổi trẻ háo thắng, Triệu Tiến chính là đang ở cái độ tuổi này. Hắn còn trẻ mà làm ra cục diện lớn như vậy, khẳng định cảm thấy nắm chắc ứng phó êm xuôi.
- Mặc cho ngươi gan lớn bằng trời, đụng phải tội danh mưu phản này cũng phải rụt đầu. Ngươi xem hắn làm việc, chỗ nào cũng đều phải có danh mục, tự mình làm bộ làm dáng mang cái danh Bảo Chính, phụ thân và ông già của bằng hữu của mình thì làm chân Thủ bị. Nói cái gì mà gia đinh, dân binh, còn không phải là để không phạm vương pháp hay sao. Trong cục diện trước mắt, chỉ cần làm sáng tỏ, bản thân bọn chúng khẳng định sẽ loạn lên trước tiên.
- Hiện tại không cần lo lắng đám quan văn cản trở. Triệu Tiến này u mê, không ngờ lại không nộp quân lương, còn bảo mấy nơi xung quanh cũng không nộp. Đây là cản trở bao nhiêu người phát tài chứ, chúng ta đi chuyến này sẽ có rất nhiều người vui mừng. Xong việc chỉ cần chia lời lãi, đút lót chu toàn thì sẽ không có hậu hoạn gì.
- Không cần phải bận tâm cái gì mà Ngự sử Đô Sát Viện, Vương Hữu Sơn kia sớm đã hết thời rồi. Từ chỗ dựa tới bằng hữu, chết thì đã chết, đổ thì cũng đã đổ, bản thân mình chưa lo được cho mình, nào còn có lòng dạ quản đến việc ở Từ Châu. Đến lúc đó, mượn chuyện ở Từ Châu liên đới đánh đổ ông ta.
Mã Xung Hạo phát ra một đống mệnh lệnh, đồng thời giải thích từng cái một. Y chính là tỏ rõ thái độ lão tử sẽ động thủ với Từ Châu.
Đám Cẩm Y Vệ quen lười nhác đã bị Mã Xung Hạo rèn luyện mấy năm, lần xuất động này rất có hữu hiệu. Một số lớn đi Dương Châu, đi tới cửa sông Thanh Giang, thậm chí còn đến cả Trung đô Phượng Dương. Bọn chúng đều nghênh ngang điều tra, nghe ngóng. Hiện tại bọn chúng ở đó cũng không phải là thật sự điều tra cái gì, mà là mặc quan phục phi ngư, mang thêu xuân đao, đụng phải người khác liền giơ lệnh bài lên, sợ rằng người xung quanh không biết đến, lớn giọng tra hỏi chuyện Triệu Tiến ở Từ Châu mưu phản.
Bọn chúng gây rối như vậy chỉ nhằm vào khiến tất cả mọi người đều biết rằng Cẩm Y Vệ tra xét đại án Triệu Tiến làm phản.
Theo tập tục Dương Châu, cửa sông Thanh Giang, sau tết ông táo, mặc dù chưa ra giêng nhưng đã qua năm mới rồi. Các hộ thương nhân ở cửa sông Thanh Giang bên kia phải bắt đầu sắp sửa đón năm mới, mà thương nhân buôn muối Dương Châu việc buôn bán đều quyết định ở mùa xuân, tới tháng hai, dư vị ngày tết ở nơi khác còn chưa qua, ở đây đã vô cùng bận rộn rồi.
Đầu xuân năm Vạn Lịch thứ bốn mươi tám, cửa sông Thanh Giang và Dương Châu, hoặc giả nói cả vùng Giang Bắc của Nam Trực Lệ, thậm chí còn tính cả Nam Kinh, ngoại trừ bận rộn còn có thêm một loại xáo động vô hình, một loại sát khí lẫm liệt khiến người ta bất an.
Thiên tử, triều định, đại nghĩa, mưu phản, bốn từ này kết hợp lại đủ để trấn trụ đại đa số người. Dưới mấy từ này, ngay cả uy danh của Triệu Tự Doanh cũng không dùng được nữa rồi.
Một gã phó Thiên hộ Cẩm Y Vệ Nam Kinh được phái đến nơi cửa sông Thanh Giang tên Trương Hạo Lượng, vừa vặn ba mươi tuổi, còn chưa bị giàu sang, nhàn hạ làm hỏng thân thể và tâm chí, vẫn còn tiền đồ hướng tới, cũng coi như làm được việc, cũng khá là gần gũi với Mã Xung Hạo, lần này chính là được cử đến đây.
Sau khi đám người phó Thiên hộ này đến cửa sông Thanh Giang, phát hiện người ở đây vốn dĩ không biết đến quyền uy của Cẩm Y Vệ, thậm chí rất lãnh đạm. Điều này khiến bọn họ rất tức giận, hơi nghe ngóng một chút liền hiểu được nguyên nhân. Mọi người chỉ nhận ra Triệu Tự Doanh, ngay cả tìm công đạo cũng đều đi tới võ quán Triệu gia, võ quán Vân Sơn và Vân Sơn Hành.
Ngay sau khi phó Thiên hộ nói rõ việc mình tới, bắt đầu điều tra thăm dò phá án, cục diện lập tức khác biệt.
Những việc Triệu Tự Doanh làm lúc trước tất cả cũng nhìn tận mắt, cũng biết không phải loại người lương thiện gì. Những hành vi này chỉ cần là người cẩn thận một chút là nhìn ra được vết tích không hợp phép vua và manh mối mưu phản trong đó. Tuy nhiên, mọi người đều không lên tiếng, bởi vì Triệu Tự Doanh ngoài làm việc đường hoàng ra, còn tìm cho mình những cái cớ rất hợp lý hợp tình, đồng thời dùng sức mạnh và các loại thủ đoạn khác áp chế mọi người không dám hoặc không muốn lên tiếng. Những việc Triệu Tự Doanh làm so với lộ liễu mưu phản chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng lại chưa từng có người nào dám chọc vào.
Hiện tại Cẩm Y Vệ Nam Kinh đến đây, ranh giới này đã bị chọc thủng. Loại trầm mặc này ngay lập tức không cách nào tiếp tục giữ vững nữa.
Cửa sông Thanh Giang cũng không giống Từ Châu. Triệu Tự Doanh nắm nơi này chỉ là khống chế tầng lớp giang hồ lục lâm. Về chuyện làm ăn lại tham dự rất lớn, nhưng nơi đây cũng không phải địa bàn của Triệu Tiến. Bất kể là thương nhân hay là bách tính đều biết rằng đây là đất của Đại Minh, là cửa sông Thanh Giang thuộc quản hạt của huyện Sơn Dương phủ Hoài An, nơi này không chỉ có huyện nha, phủ nha, còn có nha môn phân ty của Hộ bộ, còn có quan thự của tuần phủ, còn có các nơi trên tào vận, cửa sông Thanh Giang là đất vua chúa của Đại Minh.
Vừa phát hiện kẻ khiến mình kính sợ hóa ra là phản tặc, hơn nữa còn là phản tặc mà Cẩm Y Vệ chỉ ra, lòng dạ của mọi người lập tức không giống như lúc trước.
Điều trong dự liệu của đám Cẩm Y Vệ chính là, vào ban ngày không có ai tìm tới cửa, ngược lại trời tối mới náo nhiệt, hơn nữa mọi người tuyệt đối không đến cùng lúc, đều là một người tới, một người đi.
Người đứng gác bên ngoài nói là có một số người cẩn thận nhìn ngó xung quanh, sau khi thấy không có người theo dõi mới rời đi, tới lúc trời tối mới có vài người, hơn nữa những người này đều kinh hãi, vừa nhìn thấy liền chạy trước, phải để đám Cẩm Y Vệ hét to thì mới dám dừng lại.
Điều này mọi người đều hiểu rõ, chẳng qua chỉ là sợ người của Triệu Tự Doanh theo dõi, không nghĩ tới ở đây, uy phong của Triệu Tự Doanh lại đến mức này.
- Song không sao cả, chỉ cần có người tố giác, gánh tạp kỹ Triệu Tự Doanh chính là cây đổ khỉ tan, không ai còn sợ nữa.
Phó Thiên hộ Trương Hạo Lượng nói rất nắm chắc.
Người thứ nhất vừa tới, tất nhiên là cửa sau, ngay lập tức dập đầu khóc lóc, nói.
- Đại lão gia, Triệu Tự Doanh kia nợ máu đã nhiều, chỉ ở cửa sông Thanh Giang, trong tay còn có mấy trăm mạng người a.
- Mấy trăm mạng người?
Nghe thấy con số này, đám Cẩm Y Vệ đều kinh sợ.
Tuy nói chết một, hai người, thậm chí mười người, mấy chục người đều không phải là đại sự gì, nhưng nợ máu của mấy trăm người, lại trấn giữ ở một nơi như cửa sông Thanh Giang này, chỉ cần tồn tại nhất định chấn động tứ phương, triều đình và quan phủ không lẽ nào không quản, như thế nào mà hiện tại mới biết chứ.
Tuy nhiên, Mã đô đường phân phó rất rõ ràng, không được nghe tin đồn, hết thảy chứng cớ phạm tội đều phải điều tra. Triệu Tiến kia trơn như cá trạch, nếu như bên mình làm có chỗ không cẩn thận có khả năng sẽ khiến hắn trốn mất, vậy thì cả bàn đều thua, vì thế nhất định không được để bị lừa gạt.
Mã Xung Hạo nói rất rõ ràng với các đạo nhân mã.
- Việc vu oan như vậy không phải để đối phó với hào bá bực này, chỉ để ý thăm dò. Triệu Tiến này ở Nam Trực Lệ không kiêng nể nhiều năm như vậy, chỉ là tỏ thực tình cũng đủ để diệt cả nhà hắn rồi.
- Rốt cuộc có nợ máu gì, ngươi nói cho rõ đi từng thứ một.
Danh tiếng của Cẩm Y Vệ vang dội, cách làm việc cũng không khác thẩm án trong nha môn quá nhiều.
- Đại lão gia, Triệu Tiến kia mới tới cửa sông Thanh Giang, liền vơ vét tài sản của thương nhân các nơi. Đám thương nhân không chịu nổi nhũng nhiễu này, báo quan cũng vô dụng, đành mang theo con em trong nhà và đám dân tráng trên đất này đầy lòng căm phẫn đi sống mái với nanh vuốt của Triệu Tiến kia. Lại không nghĩ rằng Triệu Tiến kia tụ tập mấy ngàn trộm cướp, đánh đập tàn nhẫn. Ngày đó máu chảy thành sông, ước chừng chết hơn sáu trăm người, còn có gần nghìn người không rõ tung tích. Những điều này đều có nhân chứng vật chứng.
Người trung niên quỳ trên mặt đất, nhìn thì có bộ dáng lưu manh, lúc này nói chuyện lại lệ rơi đầy mặt, thật sự là nói rất chân tình.
Thư lại vốn ghi chép rất trơn tru, nhưng lúc nghe được “hơn sáu trăm người chết, gần ngàn người mất tích”, không kìm được mà run rẩy, quay đầu nhìn Trương phó thiên hộ.
Sắc mặt của Trương phó thiên hộ cũng khó coi, chỉ ở đó ra vẻ uy nghiêm vỗ vỗ cái bàn, nghiêm khắc nói.
- Không được nói bừa, nói đúng sự thật, bản quan lần này tới cửa sông Thanh Giang sẽ không bỏ qua một tên phản tặc nào, cũng sẽ không để người tốt hàm oan.
- Đại lão gia, tiểu nhân đều là nói thực a. Tiểu nhân còn chưa nói hết. Xong việc, Triệu Tiến kia làm việc càng càn rỡ, dẫn đầu gia đinh đoàn luyện dưới trướng đi đầy đường để bắt người, tùy tiện đặt tội danh để bắt người, giết người. Cả nhà bị đưa đến bãi cỏ hoang làm khổ sai, cả đời cũng không quay lại. Đại hiệp võ quán Giang Uy muốn trượng nghĩa ra tay, buổi tối bị người bắn tên, chém giết một trận lớn, lại bỏ mạng trên trăm người.
Bút thư lại ghi chép lại ngừng lại, lần này Cẩm Y Vệ đều mang người nhà tới, thư lại này cũng là người trong Cẩm Y Vệ Nam Kinh. Ở trong Cẩm Y Vệ tầm mắt và kiến văn đều cao hơn những nơi khác không ít, nghe thế đã cảm thấy không được ổn lắm.