- Một ngàn lưu tặc kia ta từng thấy ở đầu thành, không so được với đội nhân mã của quan gia này, quả thật trời sụp đất lở.
Quán trà ven đường khắp nơi đều có người đang bàn tán đội kỵ binh tựa như thiên binh thiên tướng này. Người từng nhìn thấy qua đội nhân mã của Mã Xung Hạo thống lĩnh đều cảm thấy vô cùng rung sợ, bản thân là người Từ Châu, không phải không gặp qua quan quân tinh nhuệ, nhưng ai cũng không có ai nhìn qua nhiều như thế.
Mặc dù là kẻ có lòng tin với Triệu Tự Doanh, lúc này cũng đều trở nên dè chừng. Chiếu theo vẻ trung thành biểu thị trước đó, các lộ nói là đám người quan gia này tới được Từ Châu, kẻ trú đóng nguyên tại chỗ đều sẽ truyền đưa tin tức sang. Nhưng đợi sau khi Mã Xung Hạo thực tiến vào Từ Châu chỉ có Thành gia và Khương gia phái người chiếu theo đó làm, thậm chí mỗi người đều phái tới hai mươi mấy con cháu, nói nếu như Tiến gia thật muốn khai chiến, bọn họ đều sẽ đem cả nhà tới cứu viện. Còn gia đình khác thì không một động tĩnh.
Giống như vậy, hạng thổ hào xung quanh và ở Từ Châu cũng chỉ tới hai nhà, các nhà khác đều giữ yên lặng, hiển nhiên là muốn ngó xem thành bại sau đó đặt cược tiếp. Song, theo từng lần Triệu Tự Doanh dọn dẹp trước đó, cường hào đại tộc giúp đỡ chi viện được ở Từ Châu cũng không còn mấy nhà. Còn bọn nhà giàu Từ Châu vệ thì không có mảy may cử động, bọn chúng một mực thu dọn chạy đi tìm nơi tránh né đầu sóng ngọn gió, hơn nữa cũng đối đãi trọng hậu, thật cũng không có phái người tới chỗ Triệu Tiến tỏ thái độ, thật giống như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.
Ông chủ lớn Tôn Giáp của hãng buôn Tôn gia mang theo phu nhân cùng với con nối dõi của ông ta vào đầu tháng bảy đã cả nhà dọn tới Hà Gia Trang. Bọn họ còn mang tới tất cả vàng bạc gom góp được trong tầm tay. Đây thật đúng là một con số cực lớn, nếu không phải Triệu Tự Doanh vốn đã phái người ở chỗ của bọn họ hộ tống dọc đường đi, mang món cửa cải này ở trên đường thật đúng là có nguy hiểm.
- Trú lại nơi này của các con thật yên lòng. Thế nào cũng phải ở cùng nhau, sớm muộn gì cũng như vậy.
Tôn Giáp nói như thế, nói tới đây vậy cũng không có gì khuyên được nữa.
Thật giống như phán đoán trước đó của Mã Xung Hạo, trong địa phận Từ Châu tức là địch quốc, khắp nơi đều là tai mắt của Triệu Tiến. Đại đội nhân mã của bọn họ ở trong địa phận Từ Châu phải khó khăn lắm mới tiến lên chưa được mười dặm, ở xa xa xung quanh có một số kẻ cưỡi ngựa rải rác đi theo, trước sau cũng không nhích tới gần, chỉ là không nhanh không chậm đi theo sát đằng sau đội nhân mã của bọn họ, dòm ngó đội ngũ này.
Có người không nhịn được mắng thô tục.
- Con mẹ nó giống như rời khỏi biên thùy. Nơi này còn là thiên hạ của Đại Minh sao?
Bên cạnh cũng có người lớn tiếng phụ họa.
- Thằng nhãi con Triệu Tiến này xem ra sớm đã gầy dựng nơi này thành một cái thùng sắt. Cả trên lẫn dưới đều đã là người của y. Triều đình nếu không sớm đem thằng nhãi này tiêu diệt, đây muốn để cho hắn lớn mạnh còn chịu nổi sao? Các gia gia lần này nhất định phải đánh hạ Triệu gia, thật phải nhìn xem trong nhà thằng nhãi này gom góp bao nhiêu của cải.
Sau khi nghe được lời các bộ hạ nói, Mã Xung Hạo âm thầm gật đầu, cổ vũ sĩ khí hăng hái nên dùng lúc này, hét lớn.
- Không sai, chính là muốn san bằng Triệu gia, thay triều đình trừ diệt một mối họa lớn trong lòng, lập công lớn phát tài lớn.
Đằng trước chính là hang ổ của Triệu Tiến, chẳng lẽ côn đồ bậc này còn chống lại chúng ta được sao? Y nghĩ thầm trong lòng.
Đúng lúc này, đột nhiên nổi lên một trận gió nhẹ, gió khẽ phất lay động lá cờ nhỏ trên cán, quân kỳ đón gió bay phấp phấp vỗ vào cột cờ, bọn kỵ binh vẫn như cũ điều bước ngay hàng thẳng lối hành quân tiến lên, trên khôi giáp thỉnh thoảng có ánh sáng chói mắt chớp lòe, càng tôn lên uy lực như hổ của bọn họ.
Mã Xung Hạo đột nhiên trong lòng dâng lên một cỗ hào hùng không nói rõ.
Có được đội quân uy thế như vậy, đời người này còn có cầu mong nào khác?
Sau đó, y giơ tay lên, rung lắc chỉ thẳng roi ngựa về phía trước.
- Tất cả đều nghe thằng nhãi con Triệu Tiến này hoành hành ở thôn làng, ở trong nhà sớm đã chất đầy vàng bạc châu báu. Mọi người nhanh chân thêm chút sức chỉ cần đạp bằng Triệu gia rồi, tới lúc đó tất cả tùy tiện ba ngày, lão tử xem như không nghe không thấy.
- Hay lắm.
- Bắt lấy Triệu Tiến.
Ở trong bọn kỵ binh, từng hồi tiếng hoan hô càng lúc càng cao, càng lúc càng mãnh liệt, rốt cuộc rót thành một tiếng vang đinh tai nhức óc. Những tiếng hô lớn này tụ họp lại, hình thành một tiếng hét lớn đinh tai nhức óc, đuổi sạch một tia âu lo sau cùng của bọn kỵ binh sinh ra sau khi vào đất lạ.
Song, tuy rằng trong lòng cảm thấy đây là cuộc chiến ắt phải thắng, nhưng Mã Xung Hạo vẫn cẩn thận chỉ huy đội quân. Theo đề nghị của y, các lộ nhân mã trộn lại với nhau, còn Mã Xung Hạo và đầu mục dẫn quân các lộ thì nằm ở đằng sau đội nhân mã của Cẩm Y Vệ. Vừa hành quân, vừa để mắt tới tình hình xung quanh, bất kỳ lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng đối phó tình huống bất thình lình. Nhưng kỵ binh rải rác đi theo đằng sau nhìn trộm bọn họ kia, bọn họ tất nhiên cũng để mắt tới.
Có người đi qua bẩm báo dò hỏi.
- Đại nhân, có cần phái người quét những thám tử này không?
- Không cần, đại đội nhân mã chúng ta tới không phải đánh trận, là phá án. Vừa nhấc tay đã dễ như bẻ cành khô, đẽo củi mục bắt lấy Triệu Tiến là được rồi không cần phải giằng dai với bọn tạp chủng này.
Mã Xung Hạo nói lời cuối.
- Đây nếu như chia binh mã lưu lại nơi này, đợi bắt được Triệu Tiến không chia được quá nhiều chỗ tốt, bọn họ sao sẽ chịu phục? Chớ bận tâm xem bọn chúng làm cái gì, cứ thẳng phía trước đi tới là được rồi.
Thốt ra lời này, lập tức có được tán đồng của đầu mục khác. Dọc theo con đường này các lộ tuy rằng đều có chủ ý, nhưng trong lúc cử động đã quen thói nghe chỉ huy của Mã Xung Hạo rồi. Vị này tuy rằng xuất thân nội vệ hoàng cung, đối với hành quân bố trận lại không tỏ ra yếu kém. Lại nói nữa, đoạn đường này đi về phía tây bắc cũng không có chiến đấu gì, chính là đi lại bình thường mà thôi. Thằng nhãi Triệu Tiến này còn chống lại đại quân như thế nào được?
Tuy nhiên, đối với những kỵ binh bên dưới, hành quân giữa trời nóng như vậy, thật không phải sai phái dễ chịu gì. Một bộ quan phục phi ngư đỏ thẫm kia hợp với áo choàng, nhìn uy phong lẫm lẫm nhưng trong khí trời nóng hầm hập này lại đổ mồ hôi như tắm, cả người đều là mồ hôi. Chớ nói chi là còn phải không ngừng hành quân, trộn lẫn với bụi đất bốc lên, khuôn mặt lộ ở bên ngoài chính là cái dạng gì đây.
Những người khác mặc dù không có mặc giáp trụ chỉnh tề như Cẩm Y Vệ, nhưng cũng kém không nhiều lắm. Bởi vì thượng cấp có nghiêm lệnh, nhất định phải mặc cả bộ, hiển lộ uy nghiêm uy phong của quan quân. May mà trước đó có chiếu cố, nước đun sôi để nguội chứa trong hồ lô có thêm muối, mỗi người có thuốc giải nắng, bằng không chỉ sợ nửa đường e rằng phải có kẻ trúng nắng rồi. Nhưng dù vậy, cũng có không ít người cảm thấy không thoải mái, đã có ngựa ngã lăn ở ven đường. Nếu như không có khích lệ "bắt lấy Triệu Tiến chia của cải chia nữ nhân" dọc trên đường, e là người không kiên trì nổi sẽ càng lúc càng nhiều thêm.
Mã Xung Hạo tất nhiên cũng không chịu nổi, tuy nhiên y hiện giờ cả mặt đều hưng phấn, vốn tưởng rằng tiến vào Từ Châu sẽ phải khai chiến lại không ngờ rằng thuận lợi như vậy. Song, y tất nhiên biết rõ, hiện giờ càng thuận lợi, thì càng hẳn nên hành sự ổn thỏa không nên để cho Triệu Tiến bất kỳ cơ hội tận dụng nào. Y cũng nhìn ra mỏi mệt của tất cả sau khi hành quân lâu như vậy, cho nên đã dự định dừng lại nghỉ ngơi.