Dưới đài đám gia đinh đều đang nhìn Triệu Tiến, nhìn hết sức chăm chú, người trẻ tuổi to cao mặc áo giáp đen trên đài. Chính người trẻ tuổi dáng người cao ngất, uy phong bốn bề này, cho bọn họ ấm no, cho bọn họ thể diện, còn dẫn dắt bọn họ vào sinh ra tử, và giành được từng trận từng trận thắng lợi.
Thấy mưa càng ngày càng to, Vương Triệu Tĩnh đứng phía sau nhỏ giọng nói.
- Đại ca, mưa lớn rồi, nếu không chúng ta tránh đi đã.
Triệu Tiến quay đầu lại liếc mắt, Vương Triệu Tĩnh lập tức im lặng, Lưu Dũng bên cạnh đứng thẳng, không nói một lời, cùng đại ca dầm mưa.
Lúc này, Triệu Tiến xoay người đi lên trước hai bước, sau đó lại đứng im bất động.
Hắn hiện tại cũng không thoải mái, hiện giờ mưa to đổ xuống, áo giáp vốn rằng không có cách nào chắn mưa, mưa theo khe hở khôi giáp ngấm vào, rất nhanh đã thấm ướt áo lót và y phục bên trong, rất nhanh từ trên xuống dưới đều giống ngâm trong nước, vô cùng khó chịu.
Tuy nhiên Triệu Tiến không hề động, hắn vẫn đứng ở đó, nhìn đội Thân Vệ, đoàn thứ nhất, đoàn thứ hai, đoàn thứ ba bên dưới, nhìn tâm huyết của mình từ không đến có, từng chút từng chút tích góp mà thành. Mà các huynh đệ của hắn, Trần Thăng, Thạch Mãn Cường, Đổng Băng Phong và Cát Hương cũng đều là đứng thẳng tắp, ở nơi đó nghiêm nghị đợi mệnh. Không riêng cấp cao nhất như vậy, bọn quan quân bên dưới cũng giống như thế, từng liên trưởng, từng đội trưởng cũng đều là dựa theo quân tư đứng nghiêm, mà ngay cả mỗi một gã gia đinh, cũng đều như thế.
Triệu Tiến nhìn bọn họ, bọn họ cũng đang nhìn Triệu Tiến, tất cả mọi người đều đứng nghiêm bất động, giống như thì giờ đã ngưng lại ở thời khắc này.
Lúc này mưa to tầm tã, hơi nước tràn ngập, cho nên Triệu Tiến chỉ thấy rõ được mấy hàng gần trước đài nhất, tuy nhiên như vậy đã đủ rồi. Khí thế quân đội của mình khiến Triệu Tiến rất thỏa mãn, thỏa mãn đến quên hết những gì không khỏe trên người, chỉ đứng nghiêm ở đó, mưa mang đi oi bức, cũng đem nhiệt nóng trên thân thể từng chút từng chút mang đi, nhưng Triệu Tiến lại cảm thấy cả người lửa nóng, cả người tràn đầy sức mạnh.
Mình có huynh đệ như vậy, mình có gia đinh như vậy, mình có lực lượng như vậy, mình làm sao sẽ bại chứ.
Mưa to bất ngờ đến cũng nhanh đi cũng nhanh, qua khoảng một nén nhang, mưa rơi nhanh chóng ngớt đi, biến thành mưa nhỏ, tầm nhìn cũng không còn bị màn mưa che khuất, tất cả đều trở lên rõ ràng.
Triệu Tiến đứng trên mộc đài không hề động, đám gia đinh xếp hàng bên dưới cũng như trước không hề động, đứng trang nghiêm như núi.
Triệu Tiến nhìn quét một vòng, trong sân ngoại trừ đội ngũ gia đinh của Triệu Tự Doanh, chỉ có người trên một chiếc xe ngựa ở xa xa xem náo nhiệt, dường như là chưa kịp đi tránh mưa, Triệu Tiến cũng lười để ý việc nhỏ như vậy, hắn giơ cánh tay lên quát to.
- Những gì chúng ta hiện tại có, là chúng ta dùng tính mạng, vào sinh ra tử giành lấy, kẻ nào muốn tới đây cưỡng đoạt, phải hỏi xem đao thương trong tay chúng ta có đồng ý hay không.
Những gia đinh truyền lời lặp lại khàn giọng hô lớn những lời này, Triệu Tiến lại hét to.
- Ai cũng không ngăn nổi chúng ta, Triệu Tự Doanh chúng ta chiến thắng vạn trận không có đối thủ.
Đội ngũ vẫn đứng trang nghiêm an tĩnh rốt cục xao động, Trần Thăng của đoàn thứ nhất rút trường đao đang vác giơ cao hô to.
- Triệu Tự Doanh vạn thắng.
- Vạn thắng
- Vạn thắng
Phía dưới dần dần cũng hô lên, ban đầu có chút thưa thớt, nhưng người hô theo càng ngày càng nhiều, ban đầu có chút hỗn loạn, nhưng càng về sau càng đều đặn, mỗi người đều đang hô, núi thở biển gầm.
Triệu Tiến quay đầu lại nhìn, Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng cũng đều khàn giọng đang hô, Tôn Đại Lâm cả mặt đỏ bừng, đã đem trường mâu để nằm lúc sét đánh giơ cao, liều mạng hô to.
Triệu Tiến thì thào tự nói.
- Triệu Tự Doanh đúng phải như vậy, là Triệu Tự Doanh của mình, sẽ cùng mình tiến về phía trước, đem tất cả những gì ngáng trở trước mặt mình nghiền nát toàn bộ.
Vào lúc này, đã không còn ai để mắt đến, chiếc xe đang xem náo nhiệt ở bên kia đã đi xa.
Sau khi mưa ngừng rơi, đám người tránh ở phía dưới xe đều bò ra, nhìn mấy người Mã Xung Hạo ướt như chuột lột, đều giật mình, vội vã đi qua đỡ, vừa đỡ bọn họ, vừa nghĩ mấy vị lão gia không lẽ si ngốc rồi ? Mưa to như vậy bị ướt như vậy, cũng không biết tránh?
Ngược lại Mã Lục tâm tư kín đáo, chỉ liếc mắt nhìn mọi người, không đi lên đỡ, chỉ đẩy nhẹ, ý bảo từ trên xe đi xuống trước đã.
Đẩy như vậy mới biết không chỉ là si ngốc, Mã Xung Hạo cả người giống như hồn bay phách lạc, động một cái cũng không có tỉnh táo, mà bên cạnh Từ Thiết Bưu và Hồ thiên tổng mặt mày xanh mét, cực kỳ khó coi, thoạt nhìn giống như mới bị đông lạnh rồi.
- Lão gia Đô đường.
động một chút không có cử chỉ đáp lại, Mã Lục quýnh lên, cũng không màn tới lúc này đang ở gần doanh trại địch, gọi thẳng.
Sau khi gã hô lên một tiếng, Mã Xung Hạo mới tỉnh táo lại, y lắc lắc đầu, sắc mặt xám như tro, Mã Lục vẫn muốn hô tiếp, Mã Xung Hạo liền vẫy vẫy tay, buồn bực nói.
- Chúng ta đi, trở về trước đã.
Cũng chính là do trận mưa, giọng của Mã Xung Hạo đã hoàn toàn khàn khàn, Mã Lục gật gật đầu, lúc này hàng ngũ của Triệu Tự Doanh đang núi thở biển gầm, những người khác cũng không có tâm tư xem tiếp, từng người cùng rời đi.
Gã tai mắt bán đồ mặn làm việc rất chu đáo, đã giúp họ thu xếp xong xe ngựa trống, còn xếp đầy hàng hóa, đây cũng là thói quen của hộ thương nhân ở đây.
Tâm tình đoàn người Mã Xung Hạo trầm xuống vô cùng, bên tai còn vang lên tiếng hô “vạn thắng” đinh tai nhức óc trong trận xét duyệt vừa rồi, giống như bóng với hình vậy, mang tới cho bọn họ áp lực rất lớn, bọn họ cứ như vậy ngồi xe ngựa đi về hướng châu thành Từ Châu.
Buồn bực nửa ngày sau, có người không đầu không đũa nói một câu.
- Trận này xem ra vẫn phải có chút trắc trở, chúng ta cũng không nên quá sơ suất a.
Một người khác tức giận trả lời.
- Vậy thì thế nào? Chẳng lẽ không đánh sao? Mọi người thật vất vả tề tụ đông đủ, trời mới biết tốn bao nhiêu công phu, chỉ mong đánh bại Triệu Tự Doanh phân chia tài sản, nếu cứ như vậy trở về, không nói đến mặt mũi, tiền này ai đến gánh vác đây?
- Chớ sợ đông sợ tây, Triệu Tiến không phải là kẻ thương nhân tích cóp của cải một vùng sao, chẳng lẽ còn dám trước mặt đại quân triều đình mà lật trời ư? Cũng không nhìn xem đội nhân mã chúng ta lần này đến có bao nhiêu người. Đều là tinh nhuệ, Triệu Tiến mới có bao nhiêu.
- Nói cũng phải, ta cũng không tin tên nhãi Triệu Tiến này dám chống lại triều đình. Hắn luyện binh gì, không phải là một đám nông dân thôi sao? Cũng chính là sẽ ra vẻ mà thôi, thực ra chiến trường, sớm ôm đầu tè ra quần bỏ chạy rồi, ha ha…
Giọng của người phía trước càng ngày càng lớn, giống như tự khích lệ chính mình, cuối cùng còn mỉm cười, nhưng lần này không có ai cười phụ họa.
Mọi người cứ như vậy trầm mặc đi theo xe ngựa ra khỏi Hà Gia Trang, thật lâu sau khi đi ra ngoài, mới có người cảm thấy tình hình có chút không đúng, sợ hãi than thở.
- Cũng thật là tà môn, vừa mới mưa to như vậy, xe ngựa này rõ ràng vẫn đi được. Đây chính là xếp đầy hàng hóa a, nếu là ở nơi khác chỉ sợ sớm đã bị lầy trên đường rồi, con đường này tu sửa cũng thật tốt.
Phu xe thuận miệng cảm khái nói.
- Mấy vị lần đầu đến Từ Châu, chỉ sợ còn chưa biết. Đây là con đường Triệu Tiến cho người sửa. Lúc sửa, mặt đường có người không ngừng bồi thêm đất, bên đường còn có rãnh thoát nước. Bọn họ còn nói trồng cây ven đường cũng có ích, giữ chặt đất bồi. Mặc dù những chuyện thâm ảo khó lường này chúng tôi không hiểu, nhưng tốt xấu của con đường này bày trước mắt, mọi người đều có thể nhìn ra được. Bằng không mọi người cũng sẽ không đặt mua nhiều xe ngựa lớn như vậy, đường tốt đi lại cũng rất thuận tiện.
Nói xong lại thúc dây cương một cái, khiến xe ngựa đi càng nhanh hơn.
Trận mưa ban nãy quả thật không nhỏ, trong rãnh ven đường đã sắp bị nước mưa lấp đầy, trên đường vẫn còn tốt, xe ngựa chất đầy hàng hóa suốt đường đi cũng không có dừng lại mấy lần.
Nhưng vốn dĩ không có ai chú ý đến điều này, Từ Thiết Bưu ngồi cùng xe ngựa với Mã Xung Hạo đột nhiên nói.
- Lão Mã, không, Mã đại nhân, ta không ở lại nữa, ta muốn dẫn mọi người trở về Nam Kinh.
Lời vừa thốt ra, mọi người ngồi đây kinh ngạc, nhưng Mã Xung Hạo không có bất kỳ cử chỉ gì, cũng không trả lời. Mã Lục đi cạnh xe ngựa nhìn chủ nhân nhà mình vẫn đang ngây ngốc, trong lòng quýnh lênh, vội mở miệng nói:
- Từ tướng quân, đây là ý gì? Mọi người cùng nhau đến, bên Nam Kinh các ngài lại muốn chia phần lớn, cứ như vậy đi rồi chuyện này biết tính làm sao, người bên ngoài sẽ nghĩ thế nào đây?
Từ Thiết Bưu vốn cũng không để ý Mã Lục chen ngang, chỉ nhìn chằm chằm Mã Xung Hạo nói.
- Lão Mã, tình hình huynh cũng đã rõ. Quốc công phái ta đưa người đến, là để huynh tăng thêm thanh thế, hoặc nhiều lắm là đánh một trận thuận thế vào đánh cho vui, sau đó đem ngân lượng về phân chia, không phải bảo chúng ta đến đánh thật. Huynh xem cục diện trước mắt, mấy nghìn binh lính của y thật dọa người a. Đệ tòng quân đã nhiều năm như vậy, cũng nghe nói năm đó Thích đại soái cầm binh cũng như vậy. Huynh nghĩ xem, Thích Thiếu Bảo, là loại người nào. Nếu binh lính của Triệu Tiến là đối thủ sánh ngang Thích Gia Quân năm đó, mấy trăm kỵ binh mã chúng ta mang tới cho dù đi cũng chỉ là đưa đồ ăn không phải sao? Mặc dù không nên việc, nhưng những người đó là vốn liếng của Quốc Công chúng tôi và mấy vị gia khác. Chết một người, chết mười người đệ còn đảm đương được, nếu chết nhiều hơn, cái đầu này của đệ cũng không đủ bồi thường. Đừng nói là đầu của đệ, cho dù là chức phận kia của Quốc Công nhà ta cũng chưa hẳn đã yên ổn a. Nếu huynh không phục quyết định này của đệ, huynh tìm Quốc Công nói lí đi. Chỉ cần Quốc Công gật đầu, Từ Thiết Bưu đệ núi đao biển lửa đều vì huynh xông pha, quyết không hai lời.
Nghe lời này của Từ Thiết Bưu, Mã Lục há hốc mồm không nói gì nữa. Trong lòng gã biết rõ, tuy rằng nhìn qua đối phương nói rất hào khí, kỳ thực là biết rõ Ngụy Quốc Công nhất định sẽ không đồng ý chính mình đem quân đi mạo hiểm.