Sau khi Khai Nguyên, Thiết Lĩnh bị rơi vào tay giặc, phía đông của Thẩm Dương và Liễu Dương không còn gì hiểm yếu trấn thủ, thực sự trở thành tiền tuyến. Trong hai tòa thành trì cốt lõi của Liêu Trấn nối liền với các thành lũy xung quanh, lòng dân đều rất hoang mang, bá tính, quân binh thậm chí cả quan lại đều bỏ trốn hàng loạt. Có người kêu than trong công văn đưa lên triều đình, cứ như vậy, không cần chiến đã bại.
Cũng không ai để ý đến chính là trong lúc lòng dân hoang mang, Hùng Đình Bật đã kịp đến Liêu Đông, đến đầu tháng tám thì đến thành Liêu Dương. Vừa vào Liễu Dương đã lập tức giết quân tướng đào ngũ, tuần tra phòng thủ mặt thành, tu sửa thành trì, chiêu mộ binh sĩ và dân chúng tán loạn, đồng thời mở rộng phường rèn, tạo ra binh khí và hỏa khí.
- Hùng Đình Bật đến Liêu Dương làm được một việc khẩn yếu nhất, chính là thượng tấu cách chức quan Tổng binh Thiết Lĩnh hiện tại Lý Như Trinh. Lý gia sinh sống ở Liêu Đông quá lâu rồi, đông con nhiều cháu, rắc rối khó gỡ. Bất kể trình đình phái ai mang binh đến đều bị cho ra rìa. Nhưng thất bại liên tiếp, vốn liếng của Lý gia cũng sắp cạn rồi. Sau khi Lý Như Bách tự sát, người dùng để chống đỡ nhà cửa của Lý gia là Lý Như Trinh, y vừa bị cách chức, dấu tích của họ Lý ở Liêu Trấn cũng đã bị tẩy gần sạch rồi.
Lần này Triệu Tiến chưa có rời khỏi Từ Châu, việc bên cửa sông Thanh Giang bên kia cũng đã vào quỹ đạo, đợi sau khi sắp xếp một nghìn năm trăm “hộ vệ hiệu buôn” đi sang, trên đất ấy lại càng không có xảy ra chuyện gì, chỉ có ngoan ngoãn nghe lời. Trong thời điểm náo nhiệt nhất tháng tám, Đổng Băng Phong thống lĩnh đoàn thứ ba đi sang trại mới lưu dân bên kia. Bây giờ bên đó đã thống nhất đổi tên xưng hô, đổi thành Bi Châu Triệu Gia Trang. Còn Trương Hổ Bân thống lĩnh cả sáu liên trở về Từ Châu. Vốn dĩ Cát Hương xoa tay nắn chân muốn đi quản, nhưng không ngờ Triệu Tiến sau khi chuyển đổi mấy liên của Trương Hồ Bân và mấy liên thuộc hạ của Trần Thăng, lại sắp xếp đến giữa huyện Phong và huyện Bái ở bờ bắc Hoàng Hà, vẫn là tư thế một mình trấn thủ như cũ.
Hiện tại các nơi đã bắt đầu thống kê hộ dân, cốt lõi và yếu điểm gầy dựng của Triệu Tự Doanh là ở bờ nam Hoàng Hà, thả mấy liên của Trương Hồ Bân đi sang, cộng thêm đã phái đoàn luyện Từ Châu đi, cũng đủ kinh sợ bất kỳ tư tưởng hay lòng dạ làm loạn nào trên đất đó.
Sắp gần tới trung thu, trong nhà Lưu thư biện Hộ phòng châu nha đột nhiên đốt pháo nổ vang, ai cũng vui sướng, đây không phải ngày tết, cũng không phải trong nhà ông ta có chuyện mừng, sao lại làm long trọng thế, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì. Người lưu tâm đi nghe ngóng, cuối cùng cũng chẳng có gì bí mật, nói rằng Tiến gia tặng cho Lưu thư biện một gian điếm trên chợ muối, lại còn mỗi tháng ba trăm cân rượu danh tửu Hán Tỉnh.
Tất cả cửa tiệm trong chợ muối đều thuộc về Triệu Tự Doanh, hàng năm hàng tháng lợi tức thuê cửa hàng cũng vô cùng hậu hĩnh, bất kỳ nhà nào đi buôn bán cũng không có lý nào bù lỗ. Đến nay người bán đồ ăn vặt sớm nhất ở bên chợ muối cũng phát tài nhỏ, huống hồ cái tiệm ngay cạnh đường này. Chỉ cần truyền tin tức đi, lập tức có người tìm đến hợp sức làm ăn, điều kiện cũng đưa cho khá phong phú. Về ba trăm cân rượu danh tửu Hán Tỉnh vậy lại càng đúng là bạc thật. Mặc dù nói đến nay lượng rượu làm ra lớn rồi, cũng không cần làm ăn buôn bán nghiêm khắc như vậy nữa. Nhưng theo đó trên tào vận càng ngày càng nhiều, tầm cỡ đội thương buôn đi về hướng ngoài quan ải phía bắc càng lúc càng lớn, giá tiền cũng vẫn thế không hề giảm xuống. Ngoài ra còn một cách nói khác, ba trăm cân rượu này thực ra chính là gắn chặt mối giao tình với Triệu gia, ở trên đất Từ Châu này khẳng định ai cũng phải kính nể vài phần.
Đây là đièu hỏi thăm được, còn có điều không hỏi thăm được, chính là con trai thứ hai của Lưu thư niện bị Triệu Tiến chỉ điểm vào đội học đinh, ở trong đó lập tức được nâng lên làm đội trưởng, hơn nữa còn có bản lĩnh giảng dạy người cấp dưới mánh lới thuế khóa. Người vai vế như vậy, thật nghĩ đã thấy tiền đồ phía trước. Làm mấy việc này, Lưu thư biện chính là người của Triệu Tự Doanh.
Sở dĩ có lợi như vậy, chính là do Lưu thư biện lập công lớn trong lần “tổng điều tra nhân khẩu” này, công lao này không phải vừa lập được, mà là lập được từ đầu năm.
Lúc mới đầu, Triệu Tiến và những người xung quanh, kể cả những tên đầu mục sai dịch văn lại thân cận của bọn họ cũng đều lo lắng một việc. Đó là thúc đẩy tổng điều tra lần này, người trên đất này khẳng định có chống đối. Mặc dù uy thế của Triệu Tự Doanh rất lớn, ai cũng không dám không sợ, nhưng dính líu đến đường kế sinh nhai của nhà mình, còn có tháng ngày sau này khả năng phải bỏ ra nhiều bạc, hoặc rõ ràng hay mập mờ mọi người cũng đều không can tâm.
Nhưng khi làm thực sự, lại phát hiện sự việc không hề giống như tưởng tượng. Cường hào và dân chúng ở Từ Châu, vướng bận nhất là quân lương cho Liêu Đông. Mọi người đều biết quân lương mà thu, chắc chắn sẽ tổn thương gân cốt, thậm chí là tán gia bại sản. Vốn vẫn có lời đồn thổi lan truyền, nói gì mà Tiến gia thương cảm, sẽ cản chuyện này lại. Nhưng tới bây giờ, các nha môn đều đang xắn tay xoa chân sửa soạn động thủ thu thuế. Tin tức ngày càng nhiều, ngoại trừ cái này, trên dưới còn muốn làm “tổng điều tra” gì, còn muốn thi hành “bảo giáp” gì.
Bên kia quân lương, bên này tổng điều tra, cho dù đầu óc không nhanh nhạy cũng nghĩ tới mấu chốt trong đó, chẳng lẽ Tiến gia muốn nuốt sạch nhân đinh, đồng ruộng cả Từ Châu này, thừa lúc trưng thu thêm quân lương, cào úp ngược toàn bộ Từ Châu. Đây cũng thật chính là chuyện đại họa, nếu như quan phủ cứng rắn thu, tất cả bất cứ giá nào động thủ. Nhưng Tiến gia muốn làm cái gì thì làm cái đó, ai dám đi ngăn cản, trừ phi tính mạng này không cần nữa rồi.
Trong lúc nhất thời sợ bóng sợ gió, có người nghĩ ra cách. Những người có công danh không phải đầu nhập hiến đất sao? Mọi người thà rằng mạo hiểm bị nuốt một phen cũng phải vạch ruộng đất đi. Nhưng điều họ nghĩ đến được, những người có học cũng nghĩ đến được. Trong lúc này ai dám qua mặt Triệu Tiến, người nào cũng cự tuyệt, thậm chí còn có người trả lại ruộng đất trước đây nuốt được, chính là sợ gánh vác can hệ này.
Kết cuộc là mọi người lại nghĩ ra cách thứ hai, chính là mang hết ruộng đất tặng cho thân thuộc gia đinh của Triệu Tự Doanh. Tiến gia đối với gia đinh của mình rất hậu, điều này mọi người đều biết. Chưa từng nghĩ đến việc này, trước đó Triệu Tiến có suy nghĩ rồi, người nhà thân thuộc của gia đinh nhận được tin tức đều không dám nhận.
Không có cách nào khác, mọi người đều cảm thấy đại nạn đến nơi. Tưởng tượng đến then chốt quân lương, kể cả những nhà có vốn liếng đều phải sắc mặt trắng bệch, đây đúng là cách giết người ăn thịt. Không còn cách nào nữa nghĩ tới được, vậy thì chỉ còn nước dựa theo khuôn phép tới làm, hoặc cầu xin Tiến gia giúp ngăn lại, hoặc là hết mực tuân thủ quy củ nộp thuế.