Cho nên khi Triệu Thập Nhất vừa hạ lệnh nói rõ muốn đi tìm Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc thăm hỏi, tất cả mọi người không có mảy may chần chừ, triệu tập mọi người dùng được, vội vàng chạy tới.
Ai biết được có phải Tiến gia mượn cơ hội này để thăm dò hay không, nếu như chần chừ một chút, nếu như đi được mười người mà chỉ đi có chín, ngươi chẳng phải là muốn thử xem đao của Tiến gia nhanh hay chậm sao?
Không đến nửa canh giờ, trước cổng nha môn tri châu Từ Châu đã chật ních người, bộ dạng mọi người lúc mới đi tới đều thở hổn hển, ai cũng không dám đi bộ, mà là chạy đến đấy.
Triệu Thập Nhất không chờ quá lâu, liên đội Triệu Tự Doanh cùng đoàn luyện tụ họp đông đủ, đi thẳng về hướng tham tướng đóng quân. Ven đường không ngừng có người nhập vào, những đầu mục giang hồ này tới chậm chút, khi đến vẻ mặt đều trắng bệch, nơm nớp lo sợ, sợ bị cho là có tâm tư khác, mấy người lảo đảo đi đến trước mặt Triệu Thập Nhất và Triệu Hoàn, không nói lời nào đã quỳ xuống dập đầu.
Đợi khi nghìn tráng đinh cầm binh khí tới nơi đóng quân của Tham tướng, nhân mã của Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc còn không xuất hiện. Nhìn thấy bộ dạng này, cuối cùng trên mặt Triệu Thập Nhất cũng lộ ra một chút mỉm cười. Triệu Hoàn nhíu mày lại, cũng nhìn ra vài thứ, quay đầu lại nói.
- Thập Nhất ca, xem ra mấy người dệt chuyện kia không phải có ai sai khiến rồi, thì là bản thân khốn khiếp, chúng ta bây giờ trở về.
Triệu Thập Nhất nhếch miệng cười, bộ dạng chẳng tốt tí nào, trong ngoài nha môn sớm có lời bàn tán, sắc mặt Triệu Thập Nhất này thay đổi bất định, không cười còn tốt hơn.
- Vì sao phải đi về, chẳng lẽ bọn họ không đập quán, đánh người sao? Lúc Đông Xưởng không tới, đập phá sản nghiệp của Triệu Tự Doanh thì phải xử trí thế nào? Bằng vào cái gì lần này phải bỏ qua?
Nói được như vậy, Triệu Hoàn gật gật đầu, lạnh lùng nói.
- Con mẹ nó, chúng ta yên lặng liền bị người ta coi như con mèo bệnh rồi sao, lần này phải làm cho bọn chúng biết tay.
Nói xong câu này, Triệu Hoàn lại tỏ vẻ chột dạ, hạ thấp giọng nói rằng.
- Thập Nhất ca, nếu như Tiến ca biết được sẽ trách tội, huynh phải đỡ đòn đấy, đây là chính chúng ta tự làm ra chủ ý.
Triệu Thập Nhất dứt khoát nói.
- Ta gánh chịu tất.
Tham tướng Từ Châu là đại tướng một phương, quy chế khí thế quả nhiên sẽ không nhỏ, huống chi trong tay y có gần bốn trăm gia đinh thân vệ, chỗ ở là căn trạch viện thật lớn, coi như một doanh trại nhỏ, trước cổng hiển nhiên phải có binh sĩ canh giữ.
Mấy tên lính vốn dĩ đang ở trước cổng nói chuyện phiếm, nhìn thấy đại đội nhân mã đi từ mấy con phố tới, hơn nữa bộ dạng còn đằng đằng sát khí, mặt mũi nhất thời trắng bệch, ngay cả lá gan hét to mấy tiếng cũng không dám, liền quay người chạy vào bên trong, cuống không kịp đóng cả cổng lớn. Không qua bao lâu, đầu tường cũng có binh lính cung thủ xuất hiện.
Thấp thỏm không yên thì cũng có, thực sự đã tới bên này rồi, Triệu Hoàn liền lộ ra tố chất Triệu Tự Doanh, tức khắc nhận lấy quyền chỉ huy, lớn tiếng ra lệnh.
Đi tói bên này quân số tuy nhiều, nhưng nòng cốt chân chính thì chỉ có gia đinh và đoàn luyện, theo sắp đặt của Triệu Hoàn ai nấy tự mình trấn giữ đầu đường trọng yếu, mà bọn người giang hồ thì tán ở bốn phía, đợi lệnh bất cứ lúc nào.
Giằng co như thế không bao lâu, một gã Thiên tổng mặc giáp xuất hiện ở đầu tường, trong tay cầm một tấm thuẫn bài, vẻ mặt căm phẫn nói to xuống dưới.
- Các ngươi muốn làm cái gì? Còn có vương pháp không? Cùng là người cùng quê đấy, có cái gì mà không ngồi xuống nói được sao? Động đao động thương là thế nào?
Ngoài miệng nói chất vấn, nhưng Thiên tổng này ngay cả hai chữ “tạo phản” cũng không dám nói. Thật muốn vạch mặt làm rõ, người ở dưới nếu như muốn chén lành đổi chén kiểu, trạch viện này thực không giữ được. Tuy nói rằng ở bên trong có gần bốn trăm gia đinh tinh nhuệ, nhưng trong hoàn cảnh này, đội nhân mã vốn rằng là không có cách nào xông lên, bộ chiến đánh nhau, vốn dĩ là không nắm chắc phần thắng.
Ban đầu vốn một đám người vây quanh chỗ đóng quân của Tham tướng Từ Châu còn có chút lo lắng, nghe Thiên tổng nói như thế, lập tức buông thỏng, sau đó khí thế sôi trào.
Có người lớn tiếng thóa mạ.
- Đám khốn kiếp các ngươi dám đập phá quán, đánh người của Tiến gia, ngồi xuống nói cái gì?
Sắc mặt Thiên tổng trên tường kia càng thêm khó coi, quay đầu lại không biết nói cùng ai đấy một lát sau quay lại hô.
- Đây là lỗi của chúng ta, nên bồi thường bao nhiêu ngân lượng, nên xử trí thế nào, xin người trong nha môn làm chủ là được.
Nha môn tri châu Từ Châu trước giờ không quản được Tham tướng Từ Châu bên này, hôm nay nói ra những lời như vậy, tuy rằng một bên ở đầu tường, một bên ở trên đường, nhưng vị trên đầu tường kia đã như là dập đầu cầu xin tha lỗi rồi.
- Ngươi lui một phần, hắn tiến ba phần, ngươi tiến một phần, hắn lui ba phần.
Triệu Thập Nhất nói một câu, ở dưới cất giọng nói.
- Người ở tửu trang kia bị đánh, quán bị đập, tiêu tốn bồi thường dưỡng thương tổng cộng hết bốn trăm lượng. Năm người trong đại lao, chuộc người mỗi người năm mươi lượng, sáng mai đưa bạc đến Bổ phòng, qua giờ ngọ, tất cả sẽ gấp đôi. Tất cả chính là vây chặt không đi.
Khi đang nói chuyện, chính là thốt lên một cái giá cả ngàn lượng bạc, ngũ quan Thiên tổng đầu tường kia co giật, quay đầy lại có lẽ là dò hỏi, cũng không lâu lắm, vị Thiên tổng ở đầu tường này lại nói.
- Xin chư vị huynh đệ cứ yên tâm, nên cho nhất định sẽ cho. Sáng mai liền đưa qua. Các vị, giải tán đi, đều là người cùng quê đấy, đây thật sự là khó coi.
Phía dưới vang lên một trận cười, Triệu Thập Nhất hạ giọng nói với Triệu Hoàn mấy câu. Triệu Hoàn bắt đầu ra lệnh, gia đinh, đoàn luyện bắt đầu lui về, sai dịch trong nha môn cùng bọn hán tử giang hồ cũng được dặn dò ai nấy đều tự mình tản ra trở về.
Từ lúc vây đến đến lúc tản ra, cũng không tới nửa canh giờ, nhưng cảnh Tham tướng Từ Châu cúi đầu chịu thua, lại khiến cho nhiều người nhận ra được rất nhiều chuyện. Dù Đông Xưởng đến điều tra, nói là mưu phản gì đó, bên trong thành vẫn xem trọng lời Tiến gia. Tham tướng Từ Châu bên kia không có mắt mới nhúng tay vào, đây phải mau mắn rút về. Ở trong ngoài Từ Châu đây, ai còn so được với Tham tướng Từ Châu đây, vừa là đại tướng một phương của triều đình, trong tay lại có hơn vạn nhân mã, còn phải đánh đòn đau rút về, mọi người còn dõi mắt nhìn cảnh giác, bình tĩnh từ từ đi xem sao.
- Chủ tướng, việc này không lẽ cứ như thế cho qua được.
- Bây giờ cổng thành còn không đóng, thuộc hạ đi ra ngoài thành điều động binh, san bằng những tên khốn khiếp coi trời bằng vung này.
- Chủ tướng, một đám đoàn luyện hương dũng bọn chúng, không ngờ lại vây lấy quan quân triều đình chúng ta, cái này có còn vương pháp không, đây chính là tạo phản còn gì.
Trong phủ đệ Tham tướng Từ Châu, mọi người đều bất bình sôi trào, mấy Thiên tổng, Bả tổng vây quanh Tham tướng Chu Bảo Lộc gần như là than thở khóc lóc rồi.
Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc cũng nghiêm mặt ngồi ở giữa, khi nghe được câu tạo phản liền vung mạnh tay lên, gầm lên.
- Điều động binh, điều động binh, mất binh con mẹ ngươi. Một ngàn năm trăm người dùng làm được cái gì. Thực muốn động thủ, còn chưa đợi vào thành, người của Triệu Tiến đã diệt bọn chúng ở ngoài thành rồi. Đến lúc đó chúng ta làm thế nào? Doanh trại mã bộ thuộc hạ dưới tay Triệu Tiến kia các ngươi ai động vào được. Muốn tìm cái chết nhưng không phải là chết kiểu này. Đều cút xuống dưới cho ta, trói buộc tất cả lại hết. Lão tử ta đây ăn mặc tiêu dùng cũng không thiếu bọn chúng. Đi ra ngoài chiếm lợi lộc tửu trang gì đó, rõ là có tiền đồ rồi. Cút hết đi.
Chửi bới người phía dưới một trận, mấy người mới phẫn nộ vừa rồi mặt ai nấy đều xám xịt đi xuống.
Mọi người rời đi, Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc nghiêm mặt ngồi thẳng, không qua bao lâu, con của y từ phía sau vòng ra, bước nhanh đến trước, vẻ mặt tràn đầy lo lắng nói.
- Cha, nhìn cục diện này, nhà chúng ta cũng quá hung hiểm rồi. Triệu Tiến kia cũng cái gì không màn không lý tới. Thật muốn làm theo mưu kế của tên họ Mã kia, nhà chúng ta lấy được chỗ tốt gì, cuối cùng ngược lại bị Triệu Tiến hại. Hà cớ gì khổ vậy.
Lần này Tham tướng Chu Bảo Lộc không nổi giận, chỉ buồn bực nói.
- Lần này là chúng ta không phải đạo. Bọn khốn khiếp phía dưới làm ẩu, bị Triệu gia mượn cơ hội để càn quấy, thật có danh phận đại nghĩa. Họ Mã kia tụ tập tinh binh mã tráng, việc này nắm chắc được vẫn là rất lớn.
- Cha.
- Cha không sợ, con sợ cái gì. Trong tay Triệu Tiến có biết bao tiền tài sản nghiệp, người khác không rõ lắm, con chẳng lẽ còn không rõ sao? Sau khi xong việc chia lời lãi, chúng ta ở ngay tại đất Từ Châu, ai lấy được nhiều hơn chúng ta. Đây là mấy đời nhà chúng ta mặc sức ăn dùng. Đáng để làm.
Sáng sớm ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, chỗ nha môn tri châu Từ Châu đã có người thập thò nhìn ngó, cái này còn không phải là thủ hạ của Tham tướng Từ Châu sao, tất cả mọi người đã từng tới bên này nhìn xem tinh thế, nhìn xem Tham tướng bên kia rốt cục sẽ giao nộp đủ số bạc để chuộc người hay không, chuyện này thực chính là nhìn ra được nhiều thứ khác.
Ánh mặt trời vừa ló ra, một gã Thiên tổng tham tướng Từ Châu đi cùng hai tùy tùng, vẻ mặt ủ rủ đi tới nha môn tri châu Từ Châu, tất cả mọi người đều biết người làm chủ ở đó là ai. Cũng không cần phải nhiều lời, ai cũng thấy bọn họ mang một tay nải tiến vào Bổ phòng, sau đó một gã sai dịch dẫn bọn chúng đi về phía đại lao bên kia.