Ngoài hơn hai trăm “lưu dân” xông tới chém giết này, các lưu dân khác cũng thất kinh, gào khóc chạy tán loạn, lâm vào tình cảnh tương tự không có chỗ để đi, có người đầu óc choáng váng chạy nhầm phương hướng, lúc quay đầu lại đã bị một đao chém xuống.
Nhân lúc đám đồng bọn bao vây ngoài cùng bị giết, các hộ vệ giám sát Mộc Thục Lan cuối cùng cũng lấy được binh khí khai chiến. Hạng người giang hồ mũi đao liếm máu, ăn bát cơm sinh tử, gặp phải cục diện thế này cũng biết phải liều mạng, ai nấy gầm lên giận dữ, vung đao nghênh đón.
Nhưng đám “lưu dân” xông tới đó càng mạnh hơn, bọn chúng ba đến năm người tạo thành một đội nhỏ, ba tới năm đội nhỏ lại có liên thủ, bao vây hợp sức tấn công. Đám hộ vệ võ phu của Mộc gia vốn dĩ không phải là đối thủ. Đối phương vốn đông người thế mạnh, lại có khả năng liên thủ với nhau, phát huy thêm ưu thế người đông. Đây không phải là điều mà họ cản được, từng người một bị chém ngã xuống đất. Điều càng khiến họ kinh hồn khiếp đảm hơn là, những “lưu dân” lao tới đó, kẻ đằng trước cầm đoản đao, kẻ đằng sau không ngờ cầm phác đao, binh khí, dũng khí, liên thủ hết thảy không bằng đối phương, thế thì còn đánh thế nào được chứ?
Thực sự gây phiền toái cho đám lưu dân mai phục chính là Đồng Tử Doanh. Các thiếu niên không ai không giận dữ thét to, một người cầm đoản đao nhào tới, nhìn cực kỳ lỗ mãng, bị đao búa chém thẳng trúng ngay vào mặt, nhưng kẻ bị chém trúng thuận thế đã túm lấy binh khí, mấy đứa khác lại xông đến trước mặt, dùng đoản đao trong tay đâm vào chỗ yếu hại.
Sau khi đánh bại đám hộ vệ Mộc gia đó, nhìn thấy các thiếu niên Đồng Tử Doanh bao vây bên ngoài Mộc Thục Lan, đám “lưu dân” theo đó đều có tâm tư coi thường, lại không ngờ đối phương hung hãn đến như thế.
Dù hung hãn không sợ chết thế nào, bọn họ cũng chỉ là những thiếu niên chưa trưởng thành, đột nhiên chính diện giết chết vài tên, sau đó không kiếm lợi thế được nữa, muốn xông lên cùng chết chung nhưng đều không được, chỉ mặc cho từng người bị chém chết.
Người đứng lên hạ lệnh lúc đầu đó cất giọng nói.
- Mộc cô nương, lần này chúng ta đến chỉ muốn đưa cô nương đi, những chuyện khác không để ý tới. Cục diện hiện tại như thế, chi bằng bảo mọi người dừng tay đi, ta sẽ cho họ một con đường sống.
Mộc Thục Lan lúc này đứng ở ngoài mấy bước, trong tay cầm đoản kiếm dài khoảng hai thước, lạnh lùng nhìn giữa sân, còn Lý Ngọc Lương đã rút nhạn linh đao trong tay ra, đặt ngang trước ngực, cắn răng sẵn sàng chiến đấu.
Cuộc chiến diễn ra còn chưa được bao lâu, trong sân đã toàn là xác chết. Hộ vệ của Mộc gia còn sống được mươi mấy người, đều quỳ ở đó xin tha mạng, Đồng Tử Doanh chỉ còn lại mười người, nhưng vẫn tụ lại một chỗ, chắn trước người Mộc Thục Lan, còn không ngừng quay đầu hét to, bảo Mộc Thục Lan đi mau. Còn đám “lưu dân” bùng lên bao vây tấn công giờ mới chết chưa đến mười người, khí thế hùng hổ bao vây ở bên ngoài.
Mộc Thục Lan nhìn lướt một vòng, trầm ngâm một lát lại đảo ngược đoản kiếm trong tay, chĩa vào cổ họng của mình, cao giọng nói.
- Nếu không muốn để ta chết, thì toàn bộ đều dừng tay lại.
Nàng thốt ra câu này, đám “lưu dân” không có cử động gì, nhưng các thiếu niên trong Đồng Tử Doanh lập tức dừng tay, duy có một người không làm theo là Lý Ngọc Lương, cậu ta đã sốt ruột rồi, quay đầu hô.
- Tỷ tỷ, tỷ
- Bọn họ muốn giết ta thì việc gì phải thiết lập ván cục ra tay lúc này, chắc chắn là muốn người sống.
Mộc Thục Lan cao giọng, không chỉ nói cho Lý Ngọc Lương nghe, mà cũng là nói cho người khác nghe.
- Tất cả dừng lại.
Người đó hạ lệnh, với mệnh lệnh của gã, “lưu dân” cầm binh khí đều nghe theo, lập tức nhất tề lui về phía sau mấy bước.
Hiệu lệnh vang ra không ai không phục, tiến lùi trật tự vừa phải, ở phủ Đông Xương chưa từng thấy nhân mã như thế, chỉ cần một mệnh lệnh này thể hiện ra, đã khiến cho người hiểu chuyện kinh động hồn phách, ngay cả Lý Ngọc Lương cũng bất lực buông đao xuống.
Người hạ lệnh trong lưu dân đó chậm rãi bước lên phía trước, liếc mắt dò xét Mộc Thục Lan mấy lần từ trên xuống dưới, rồi gật đầu nói.
- Rốt cuộc là con gái của Mộc Ngô Sinh, giỏi thay hiểu rõ được mấu chốt như thế. Buông kiếm bó tay chịu trói, ta tha cho một con đường sống còn lại.
Bàn tay cầm kiếm của Mộc Thục Lan bất động, lạnh lùng hỏi.
- Nói được thì làm được không?
Người nói chuyện đó bật cười.
- Ngươi có lựa chọn sao? Rốt cuộc vẫn là con nít.
Ánh mắt Mộc Thục Lan mấp máy, cuối cùng vẫn thở dài một tiếng, đoản kiếm trong tay được vứt xuống đất, cất tiếng nói.
- Đừng đánh nữa, đều vứt binh khí đi.
Các thiếu niên của Đồng Tử Doanh ngay lập tức vứt bỏ binh khí, người quỳ gối xin tha từ trước thì càng không phải nói. Người cất tiếng nói đó gật đầu.
- Trông chừng tất cả mọi người, đưa hai lão bà tới hầu hạ Mộc cô nương, đừng khắc khe.
Có hai “lưu dân” kéo khăn vải trên đầu xuống, bước thẳng tới, sau khi nhìn thấy búi tóc, mọi người mới nhận ra, đám “lưu dân” lao tới chém giết đó lại còn có cả nữ nhân.
Hai ả đó áp giải Mộc Thục Lan, đi thẳng tới căn phòng ở đầu kia của viên trang, Mộc Thục Lan quay đầu nhìn Đồng Tử Doanh, lại nhìn thoáng qua Lý Ngọc Lương vẻ mặt rất không cam lòng kia, nàng chỉ lắc đầu, không nói gì, cứ như thế lặng lẽ rời đi.
Nhìn thấy biểu hiện như thế của nàng, người hạ lệnh đó lại cảm thấy thú vị, liền lên tiếng hỏi.
- Ngươi không hỏi xem thúc bá của ngươi thế nào sao?
Mộc Thục Lan trả lời vô cùng thản nhiên.
- Ta không có thúc bá, sau khi cha ta chết, Mộc gia chỉ còn lại một mình ta.
Người hạ lệnh đó sửng sốt, lập tức mỉm cười lắc đầu, phất tay ra hiệu cho người dẫn đi. Đám đông mất hồn mất vía trong thôn trang cũng kịp tỉnh táo lại, thân tín của nhà giàu đó đang quát mắng những lưu dân thật sự đang kinh hoảng chạy tứ tán kia, lão nhà giàu thì khom lưng bước nhanh tới. Người hạ lệnh dó nhìn Mộc Thục Lan ra khỏi sân viện, nhìn Đồng Tử Doanh và Hộ vệ Mộc gia bị dồn lại một đống mà lắc đầu thở dài, nói với vẻ nuối tiếc.
- Đều là hạt giống tốt, đáng tiếc.
Nói xong đang định đưa tay lên hạ lệnh, còn chưa kịp cử động thì lão nhà giàu kia vội vàng túm lấy cánh tay của người này, hạ giọng nói.
- Tạ tiên sinh, cậu bé vạm vỡ kia là con trai độc nhất của Lý Tuần Kiểm ở Mộc thành. Lý Tuần Kiểm này mánh khóe thông thiên, tài hùng thế lớn, thật sự muốn hại tính mạng của con trai y, không riêng cục diện của phủ Đông Xương, mà các nơi khác cũng có phiền phức.
Tạ Minh Huyền nhíu mày lại, nhìn chằm chằm Lý Ngọc Lương mấy cái, gật đầu nói.
- Ngươi sắp xếp người đưa tên Lý Ngọc Lương này về thành, đưa tới tận nhà nó.
Lão nhà giàu vội vàng gật đầu, gọi mấy thủ hạ chạy tới dắt Lý Ngọc Lương ra. Lúc này tay Tạ Minh Huyền vung tay lên, thuộc hạ đã sẵn sàng lập tức giơ đao chém xuống. Lần này tới đây, chỉ có hai người là Mộc Thục Lan và Lý Ngọc Lương còn sống.
Nhị bá của Mộc Thục Lan, Mộc Ngô Chân là đại đầu lĩnh của Văn Hương giáo ở phủ Đông Xương và các nơi xung quanh, việc lớn việc nhỏ không được ông ta gật đầu thì làm chẳng đặng.
Tuy nhiên mấy ngày nay Mộc Ngô Chân luôn bực bội, y là đệ tử thân truyền của Văn Hương Giáo thay mặt cho giáo chủ Vương Sâm, luôn hầu hạ bên cạnh Vương Sâm, trung thành tận tụy với Vương gia, y chưa bao giờ nghĩ tới sự nghiệp cục diện của Mộc gia mình, Mộc Ngô Chân chỉ cảm thấy tất cả những gì mình đã làm đều là vì Vương gia.
Trước khi Lão giáo chủ Vương Sâm tọa hóa thành tiên đã đồng ý chuyện kết thân của Vương gia và Mộc gia, điều này khiến Mộc Ngô Chân mừng rỡ khôn xiết, cảm thấy nỗ lực của mình và đệ đệ đã mất cuối cùng sắp được đền đáp, Mộc gia từ nay về sau cũng coi như thành tiên rồi.
Mừng rỡ khôn xiết là một chuyện, Mộc Ngô Chân cũng biết Mộc Thục Lan sẽ không đồng ý. Bản thân đứa cháu gái này trông càng ngày càng vui vẻ hòa đồng, nhưng tính cách lại ngày càng quyết đoán, thật sự có gì đó nói không thông thì tự sát là điều không phải không có khả năng, vì thế dặn dò cẩn thận tất cả mọi mặt, phong tỏa tin tức với Mộc Thục Lan.
Sự việc tới gần, người của Vương gia và thân tín ở các nơi của Bắc Trực Lệ cũng lần lượt tới, sau khi họ tới, không nói gì đến chuyện liên hôn kết thân, cũng không nói gì đến đại kế của Văn Hương Giáo, càng không nói gì tới việc bảo vệ ủng hộ giáo chủ Vương Hiếu Hiền, để cơ nghiệp của Vương gia được truyền cho muôn đời sau, họ chỉ làm một chuyện là vơ vét bạc.
Chỗ tốt mà Mộc gia vất vả có được phải cho để cho người của Vương gia làm, những chuyện làm ăn Mộc gia có được phải để cho người Vương gia làm, việc buôn bán của Mộc gia trên Vận Hà phải để cho người của Vương gia, tất cả đều là lẽ hiển nhiên. Ta là thân thích của lão giáo chủ Vương Sâm, ta là thân thích của giáo chủ đương nhiệm Vương Hiếu Hiền, tất cả của Văn Hương Giáo đều là của nhà chúng ta, để cho người ngoài các ngươi trông coi đã là nể mặt lắm rồi.
Chuyện cưỡng đoạt đúng lý hợp tình này đã dấy lên phản kháng rất lớn ở phe cánh Mộc gia. Cho dù Mộc Ngô Chân thấy những điều này đều là lẽ đúng đắn, nhưng cũng thấy người Vương gia không khỏi quá khó nhìn. Sớm muộn gì các ngươi đều lấy được, tội gì sốt ruột như thế tám đời chưa được nhìn thấy tiền bạc bao giờ, chẳng trách phía Từ Hồng Nho muốn tự lập môn phái riêng. Nhưng ý nghĩ này vừa xuất hiện, Mộc Ngô Chân lại tự đè nén xuống.