Trong lúc đó, tin tức còn chưa có cắt mất, không ngừng từ bờ bắc Hoàng Hà truyền tới chỗ Hà Gia Trang, Từ Trân Trân lòng nóng như lửa đốt, lại biết rõ lúc này không gây thêm phiền hà cho Triệu Tiến, nếu như bản thân đi bên đó có bất trắc gì, sợ rằng hai bên đều sẽ có rắc rối. Cũng may cuối cùng hết thảy đều kết thúc, Từ Trân Trân mới coi như nhẹ nhõm.
Thật sự thú vị chính là, các lộ nhân mã Mã Xung Hạo mang tới chạy tán loạn, những người Từ gia ôm lòng dạ riêng muốn mưu đoạt chia cắt gia sản không ngờ cảm thấy vô sự, lần nữa đổi sang một bộ mặt cười đến cười nịnh nọt an ủi, có kẻ làm rất quá phận khóc rống lên, nước mắt chảy ròng ròng dập đầu nhận lỗi, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
- Chỗ thiếp và phu quân cần những người dùng được. Lần này cần trở về chỉnh đốn thật tốt Từ gia một phen. Kẻ đáng giết phải giết, kẻ nên tha phải bỏ đến bãi cỏ hoang. Không ra tay độc ác, lần sóng gió tiếp theo bọn chúng còn sẽ gây rối. Trên đời nào có chuyện dễ dàng như vậy, lúc gió nổi lên trên nhảy dưới né, gió êm bể lặng liền cho là mình không có làm gì hết. Nếu như làn này phu quân không có chống đỡ được, phụ thân và đệ đệ của thiếp cũng sống không được nữa. Bọn chúng làm tuyệt tình như vậy, bằng vào cái gì sau khi xong việc còn cười nhăn nhở làm người Từ gia.
Giọng điệu Từ Trân Trân tuy rằng bình thản, nhưng cũng là thở hổn hểnh.
Triệu Tiến không có bất kỳ phản đối nào, đối với kẻ muốn gây rối cho nhà mình, tất nhiên sẽ không lễ độ. Lưu Dũng chọn lựa mấy gia đinh mạnh lẽ lanh lẹ đi theo, Triệu Phượng và Triệu Long lưu lại cho mẫu thân Hà Thúy Hoa của Triệu Tiến trông nom, Từ Trân Trân tự mình sang sông về bắc.
Chiếu theo tin tức mấy ngày gần đây, Từ gia đã có mấy mươi người "ốm chết". Còn có người muốn chạy ra ngoài, nhưng phu nhân Tiến gia phát lời, thế lực khắp chốn ven rìa địa giới Từ Châu tất nhiên phải ngăn đón, làm việc bắt người, so với bắt bọn hương đầu của Văn Hương Giáo kia còn phải hao tổn tâm sức hơn.
Tuy nhiên chuyện giết người đổ máu trong nhà mình này, tựu chung không phải việc vẻ vang gì, cũng khó trách Triệu Tiến sẽ có chút xấu hổ. Vương Triệu Tĩnh trầm ngâm chốc lát, khẽ cười nói.
- Đại ca, bằng không bảo Tiểu Dũng an bài những gia đinh xuất thân lưu dân đi sang, nhiều thêm một người cũng nắm chắc hơn một chút.
Lưu Dũng lập tức hiểu ý của Vương Triệu Tĩnh, phụ họa theo đó nói.
- Tam ca nói rất là chí lý. Lê Đại Tân mai mốt sắp trở về, bảo y mang người xuất thân đội học đinh đi sang.
Đội Nội Vệ muốn dùng người dạn dày từng trải, phải am hiểu chiêu trò giang hồ, sau đó còn phải đòi hỏi đáng tin cậy, không có móc nối với bên ngoài. Sau khi những lưu dân vây khốn Từ Châu bị bắt được, bởi vì không có gốc gác ở nơi này, được chọn dùng vô cùng nhiều, chẳng hạn như nói Nhiếp Hắc. Nhưng hiện giờ giữa Triệu Tự Doanh và Văn Hương Giáo lại một trường gió tanh mưa máu, để cầu vẹn toàn, phải là kẻ không xuất thân Văn Hương Giáo, không Sơn Đông, không lưu dân mới được.
Triệu Tiến gật đầu nói.
- Mã Xung Hạo này hẳn là kẻ làm được việc. Lần này vuốt sạch Từ Châu, khéo thay còn bắt ra được không ít người trong giáo phái, Huynh ngược lại muốn nhìn xem, Văn Hương Giáo chúng lấy ra được bao nhiêu cốt cán làm ăn lỗ vốn ở Từ Châu này.
Phán đoán của Triệu Tiến đối với Mã Xung Hạo không có sai. Lưu Dũng làm việc cực kỳ hiệu nghiệm, đêm đó mang mấy người Mã Xung Hạo cộng thêm cốt cán của đội Nội Vệ, liên thủ với đoàn luyện và các lộ nhân mã trong giang hồ chợ búa Từ Châu bắt đầu tra xét. Tới hôm thứ ba thì bắt đầu có hiệu nghiệm rồi. Bất thình lình một lần quét ra hai mươi mấy người, hơn nữa đều trong thành Từ Châu, với tâm tính của Lưu Dũng cũng nhịn không được muốn đi tới chỗ Triệu Tiến thỉnh tội. Ngày thứ tư lại có mười mấy người bị bắt, cộng với ba cái hương đường.
Thu hoạch được nhiều người như vậy, một mảnh người gánh vác đội Nội Vệ này ai nấy đều cảm thấy bất an. Triệu Thập Nhất vẫn luôn khiêm tốn an phận cũng đi sang giúp đỡ thẩm vấn, vùng đất châu thành Từ Châu và gần kề đấy là y đang trông coi, nhưng lúc này không ngờ có nhiều tai mắt ngầm như vậy bị moi ra, vậy há không phải y làm việc vô năng sao, cho nên y muốn tự mình tới xem thử. Trong ngấm ngầm cũng có nghe đồn, nói Thập Nhất lang cảm thấy Mã Xung hạo chưa chắc đáng tin cậy, rất có khả năng vì muốn ra mặt lập công cố y vưu cáo hãm hại người tốt, đích thân tới theo dõi, đề phòng người khác giở trò.
Hội chủ Văn Hương Giáo Từ Châu Trịnh Toàn cũng vô cùng nóng giận. Lần sóng gió này, các hương chủ và hương chúng dưới tay y đến khắp nơi dò la tin tức, khiến cho Triệu Tự Doanh đối với động tĩnh một lộ nhân mã của Mã Xung Hạo rõ như lòng bàn tay. Thậm chí ngay cả tin tức khắp chốn Từ Châu bọn họ cũng theo dõi rất chặt chẽ, tin tức không ngừng ùn ùn đưa tới chỗ Hà Gia Trang, bất kỳ hiểm nguy không an ổn nào đều trong lòng bàn tay.
Trịnh Toàn lần này làm việc chăm chỉ hiệu nghiệm cao như thế, được rất nhiều lời khen ngợi của Triệu Tiến và bọn huynh đệ. Chưa từng nghĩ mới được khen ngợi chưa bao lâu, người bên cạnh mình đã bị bắt không ít, mấy cái hương đường bị bứng ra cũng là của chính Văn Hương Giáo Từ Châu. Triệu Tự Doanh không có khả năng nắm giữ mỗi một ngõ hẻm của Từ Châu trong tay. Chỗ quá hẻo lánh, thường thường là do Văn Hương Giáo tới thay mặt làm chức phận này, Trịnh Toàn trước mắt cũng coi như là quan trên đất đó.
Tuy nhiên kết cuộc thẩm vấn khiến cho ai nấy đều phải tâm phục khẩu phục. Những kẻ bị bắt đó quả thật là gian tế của tổng đà Văn Hương Giáo Vận Thành, hơn nữa được phái sang đây xâm nhập vào cũng rất sớm, rất lâu trước lần sóng gió này. Những người này hoặc là được phái tới, hoặc giả bị xúi giục, bọn họ vẫn luôn tận tâm làm việc vì Triệu Tự Doanh, trước giờ không có lòng dạ gì khác, cũng không làm qua chuyện có hại Triệu Tự Doanh. Nhưng những người này là người Văn Hương Giáo thả đấy sai khiến vào lúc mấu chốt nhất, chỉ có người cấp bậc giáo chủ kia mới điều khiển nhúc nhích được, một khi động tới chính là đại sự.
Lần sóng gió Từ Châu này không ngừng ấp ủ, chỗ Sơn Đông thâm nhập tiến vào hàng loạt, nhưng những người này vẫn không có bị động dụng như trước, song nếu như thế cục chuyển biến xấu tiến thêm một bước nữa, những người này có lẽ sẽ được động tới.
Mã Xung Hạo cũng không giấu riêng, giảng giải lý luận của mình cho mọi người.
- Chỗ thám tử Văn Hương Giáo dễ dàng ẩn núp nhất chính là trong giáo phái, hơn nữa Văn Hương Giáo ưa thích trù hoạch kế giữa chỗ chết này, thời khắc mấu chốt bắt đầu làm, khiến người ta khó lòng phòng bị.
Người bị bắt được mặc kệ làm thế nào, bình thường tỏ vẻ xuất chúng ra sao, chờ đợi bọn chúng chỉ có một con đường chết. Còn nữa gia quyến của bọn chúng cũng sẽ làm công trong trang viên ở bãi cỏ hoang hoặc là mỏ quặng Từ gia cả đời, mãi mãi không có tự do, bởi vì không có cách nào tin cậy được bọn chúng rồi.
Việc này vừa moi ra, kẻ thỉnh tội ngoại trừ Lưu Dũng, Triệu Thập Nhất và Trịnh Toàn cũng đều vô cùng hổ thẹn. Trừ chuyện đó ra, người hộ vệ bên cạnh Từ Trân Trân được tăng thêm. Vì chuyện này, Lưu Dũng cố ý an bài người đi Bắc Trực Lệ và Giang Nam mời nữ hộ vệ sang, những người này là người trù bị riêng cho nữ quyến gia đình giàu có.
Triệu Tiến đối với lời thỉnh tội của người bên dưới thái độ rất khoan dung.
- Cẩn thận trăm đường cũng có sai sót, các ngươi làm việc chăm chỉ chịu khó nhưng từng trải không bằng Mã Xung Hạo. Điều này cũng khó tránh được. Học nhiều rèn luyện nhiều, về sau không để xảy ra nhiều sơ hở như thế thì tốt rồi.
Triệu Tiến cười nói tiếp.
- Đây cũng không phải chuyện xấu, kẻ Văn Hương Giáo dùng được ở nơi này, khẳng định đều là kẻ ưu tú chọn ra trong tinh nhuệ, lần này toàn bộ gẫy rụng rồi, cũng bằng móc một miếng thịt. Từng miếng thịt móc ra, thử xem chúng chống đỡ được bao lâu.
Hắn bên này nhẹ nhàng trấn an, Lưu Dũng lại chẳng dám mảy may lơ là, y cố công an bài người mỗi ngày truyền tin tức hai bên. Tuy rằng bản thân y không đích thân đi Cảnh Sơn ở bờ bắc Hoàng Hà, nhưng tin tức bên đó nhất định bất cứ lúc nào đều phải hiểu rõ, sắp đặt của Lê Đại Tân mỗi ngày y đều phải biết tường tận, e sợ lơi lỏng ở chỗ nào đó. Bởi vì Văn Hương Giáo trọng thương lần nữa, sinh ra sợ bọn chúng muốn trả thù, muốn tiếp cận Triệu Tiến không dễ dàng, nhưng chỗ Từ Trân Trân lại khá là đơn giản.
Thu đi đông lại, còn chưa tới tháng mười, Từ Châu đã có chút lạnh lẽo rồi, đối nghịch với tiết trời chính là, Từ Châu lại vô cùng tưng bừng sôi nổi. Các lộ thương nhân ra ra vào vào, có người là tới làm ăn buôn bán, có người thì để buôn bán làm ăn. Các đoàn gia đinh Triệu Tự Doanh lại bắt đầu được điều đi, lần này đi cửa sông Thanh Giang chính là đoàn thứ ba của Đổng Băng Phong, đi trang viên bờ đông hồ Lạc Mã thì là đoàn thứ hai của Thạch Mãn Cường. Ở rất nhiều nơi đều mở tiệm buôn Vân Sơn, chiêu mộ chưởng quỹ, quản sự và tiểu nhị. Người được chiêu mộ phần đông là Lại mục và sai dịch cùng với đám người quen biết có xuất thân gia đình trong sạch. Trên chốn đô thành phồn hoa châu thành huyện lỵ cùng với khắp nơi đều có một gian hoặc là mấy gian Vân Sơn Hành.
Ngoài những động tĩnh này, đáng giá mọi người có hứng thú nghiền ngẫm có nhiều lắm lắm, nhưng mọi người còn chưa kịp nghĩ kỹ lại có tin tức khiến người ta ngạc nhiên nghẹn họng truyền tới, hoàng đế Thái Xương băng hà.