Ở những nơi này, Triệu Tự Doanh luôn giữ im hơi lặng tiếng nhìn, xem bọn cường hào có đi theo hay không. Còn khu cư trú của lưu dân bờ đông hồ Lạc Mã, thì chỉ có một chữ, giết, ở nơi đó không có vương pháp, quy củ của Triệu Tự Doanh chính là vương pháp
Đợi đến khi hết thảy kết thúc, Triệu Tự Doanh bắt đầu tính sổ. Thật ra, không cần Triệu Tiến phải lên tiếng, người ở các nơi đều tự biết lấy, đích thân bắt giữ giáo đồ Văn Hương, cưỡng ép hối cải người trên đất ấy bị lừa gạt đi vào, về phần những hương đầu, truyền hương thì không giết cũng bị bắt. Đợi đến lúc Triệu Tiến truyền tin sang, đã không còn lại bao nhiêu người. Mệnh lệnh của Triệu Tiến rất đơn giản, đưa người đến Hà gia Trang.
Chỉ một mệnh lệnh đơn giản thôi lại nảy lên một trận gió tanh mưa máu. Các lộ nhân mã ở Từ Châu và lân cận đều thấp thỏm lo âu, không biết mình ngày trước có làm việc gì kém cỏi hay không, nếu Tiến gia hạ lệnh, hiện tại phải biểu hiện thật tốt, bù lại cho lúc trước.
Bắt người đã đến mức không kiêng nể gì, mọi người đều biết Triệu Tự Doanh làm việc nghiêm túc cho nên cũng không tuỳ tiện bắt cho đủ số tín đồ. Vì thế tới nơi nào bắt giữ loại người truyền kinh, hương đầu này, trong địa phận Từ Châu sớm đã bị quét sạch, muốn bắt người phải đến Sơn Đông. Mới ban đầu tất cả có chút kiêng dè, tuy nhiên rất nhanh đã có lộ ra phong thanh. Kẻ đi Sơn Đông bắt người, Tiến gia cho các ngươi chỗ dựa, lần này đã bùng nổ rồi.
Tuy nói mọi người không dám xâm nhập quá mức, nhưng bốn nơi Ngư Đài, Đơn huyện, Tào huyện cùng với huyện Võ Thành gần sát Từ Châu khắp nơi ngập tràn khói lửa. Các lộ nhân mã Từ Châu không kiêng nể gì, càn quét bắt người.
Người ở các nơi cũng không dám động. Ai không biết đánh kẻ nhỏ, dẫn kẻ lớn tới, nếu chẳng may dẫn con cọp Triệu Tiến kia lại đây, thì chính là đại hoạ. Quan phủ không dám quản, Cẩm Y Vệ và Phó tướng, Tham tướng đem mấy ngàn kỵ binh tinh nhuệ đến cũng bị doạ chạy. Nhà mình bên này mới chỉ có khốn khó như vậy thì có làm sao. Về phần Văn Hương Giáo bên kia lại không thấy động tĩnh gì, chỉ là rút lui về hướng bắc.
Hai mươi mốt tháng tám năm bốn tám Vạn Lịch, không phải, hiện tại phải nói là hai mươi mốt tháng tám năm đầu Thái Xương, bên phía Hà Gia Trang chiêng trống vang trời, pháo đốt tưng bừng, khắp nơi đều là cảnh tưng bừng vui sướng.
Bởi vì hoàng đế băng hà, nghiêm cấm việc mở tiệc giải trí, tuy nhiên trong thành trì làm cho có vẻ chút thì mặc kệ, ngoài thành ai có thể quản được. Huống chi ở Từ Châu này, ai quản được Hà Gia Trang, ai quản được Triệu Tiến.
Chỗ đất trống dùng làm duyệt luyện gia đinh kia giờ đã chật chội khó chen chân, các loại kiệu xe đổ ở bên cạnh, hơn nữa mấy cái xa giá này không phải để vận chuyển hàng hoá gì mà đều là xe của bọn người quyền quý các nơi, đến xa phu người hầu cũng chờ ở đây. Bọn họ đông một cụm tây một cụm nhỏ giọng chuyện phiếm với nhau. Sở dĩ phải nhỏ giọng vì Triệu Tự Doanh cố ý an bài một liên trông coi chỗ này. Người thật quá nhiều nếu xảy ra nhiễu loạn gì cũng có người khống chế.
Trong khách điếm Vân Sơn vốn ban đầu là tiệm cho thuê xe ngựa, đã sắp đặt yến tiệc linh đình rồi. Khách tới như mây, bên ngoài điếm có một một căn trạch viện trống trải dùng để cất và trình danh mục lễ vật. Đám người giàu sang đến từ khắp nơi Nam Trực Lệ, không là vì nịnh bợ, chuộc tội thì cũng có ý định khác. Lễ vật của mỗi người vô cùng hậu hĩnh, thậm chí có người bất chấp lễ độ gì, đem hẳn vàng bạc đến.
Báo ra tên họ, đăng ký trong danh sách, mỗi người mặc kệ trong lòng nghĩ như thế nào, trên mặt đều phải tươi cười, nhiệt tình khách khí chào hỏi nhau, trông coi bên ngoài, bản thân chính là người thân cận tin dùng nhất của Tiến gia đấy, lần này tới là chúc mừng người trong nhà.
Bên ngoài đại sảnh khách điếm Vân Sơn đã dựng lều lớn, bàn tiệc cũng được dọn sẵn, mùi rượu và thức ăn từ sau bếp bay đến, rõ ràng là đậm khung cảnh ngày hội.
Lối ra vào ngoài lều có một chỗ rất lạ, có người tò mò đến xem, có người tò mò nhìn sang đấy, có người chỉ liếc qua không dám xem nhiều, còn có người muốn ra vẻ hùng dũng quát mắng vài câu, thậm chí muốn phun nước miếng vân vân, lại đều bị người khác quát ngưng lại.
Có hai người đang quỳ ở nơi này. Một người thân mặc áo dài văn sĩ, đội khăn xanh, trên người nhìn đi nhìn lại cũng không thấy chỗ nào bẩn nhưng mặc kệ nói thế nào, quỳ ở nơi đó chung quy là mặt mày xám tro, sắc mặt cũng tái mét. Còn một vị thì càng chói mắt, một thân quan bào phi ngư đỏ thẫm, đội khăn đen mũ sa, cũng quỳ ở đó.
Những người giàu sang đến từ Dương Châu và cửa sông Thanh Giang đến đây phần đông đều biết hai người này. Là tâm phúc phò tá dưới trướng Phó tổng binh Lang Sơn Lục Toàn Hữu Thi Bình Ngao, còn có Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo.
Nói là ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây cái gì cũng không nói trước được, nhưng giờ đều kể giảng giải được là ba mươi ngày Hà Đông, ba mươi ngày Hà Tây rồi. Một tháng trước, mọi người khúm núm nịnh bợ hai vị này còn phải luôn tươi cười khách sáo, bàn bạc chia lãi sản nghiệp giàu có của Triệu Tiến Từ Châu. Còn hiện tại, người ta lại khúm núm nịnh bợ trước cửa nhà Triệu Tiến để xin gặp, còn thấy Thi Bình Ngao, Mã Xung Hạo bị bắt quỳ nơi này. Năm đó e rằng không gặp được, bây giờ sợ là thấy được người quen biết.
Khiến cho Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ cùng với thân tín của Phó tổng binh quỳ ở đây, còn là để cho mọi người nhìn thấy, uy phong của Tiến gia càng lúc càng lớn.
- Hoàng gia Vạn Lịch sắp sáu mươi năm băng hà, hoàng gia Thái Xương cũng đến bốn mươi rồi, còn vị tiểu gia đó lúc này mới khoảng hai mươi phải không?
- Nghe nói là sinh năm thứ hai mươi tám Vạn Lịch, xem ra bầu trời Từ Châu này không thay đổi được nữa, bầu trời khắp nơi khác của Nam Trực Lệ này chỉ e là phải đổi rồi.
Sau khi thấy một màn như vậy, không ai còn dám nói Triệu Tiến muốn tạo phản, ngược lại là bàn luận tuổi tác của Triệu Tiến. Sự tình ngày trước gây ra đến như vậy còn có gì cần làm rõ nữa đây.
Mọi người một bên bàn tàn, một bên đi về hướng bên trong lều lớn. Có người thân phận chỉ đủ để ngồi ở phía dưới, có người đi vào đại sảnh, địa vị cao hơn chút nữa, thì cần suy xét một chút xem đi tới gần phía trước nữa hay không.
Thi Bình Ngao quỳ ở nơi đó thì thào nói, thanh âm vô cùng thấp.
- Đây còn không bằng một đao giết chết. Đọc sách thánh hiền, vì nước làm việc, đến cùng lại bị làm nhục như vậy, thật sự thẹn với người. Nếu như lúc này được chết thì thật sảng khoái.
- Nếu muốn giết chúng ta, bày ở nơi này chính là cái đầu rồi. Thi huynh đệ, không cần sợ hãi.
Mã Xung Hạo bên cạnh nói, trong giọng nói trung khí đầy đủ chỉ là vẻ mặt đanh cứng.
Thi Bình Ngao mắt không chớp nhìn mặt đất trước mặt, còn có từng đôi chân cách đó không xa, trong miệng lại tràn đầy hận ý nói.
- Làm nhục đủ rồi, mấy ngày nữa lại giết có gì khác nhau. Nếu không phải ngươi đột nhiên muốn bắt phản tặc gì đó, ta cũng không có kết cục như vậy. Ngay cả bức công văn cũng không có, ngươi lại dám tập hợp người đến Từ Châu phô trương thanh thế, kết cuộc việc lớn không thành, rước hoạ vào người, ai nấy đều gặp rắc rối.
Mã Xung Hào vẫn như trước cứng đầu giữ vững cách nghĩ của mình.
- Nếu như việc thành thì khỏi nói. Nơi đây là một mớ của cải bao lớn. Về công về tư làm gì cũng sẽ thông thuận. Triệu Tiến ở Từ Châu kiến công lập nghiệp, gầy dựng cục diện lớn như vậy, kiếm được tiền của nhiều như thế, đáng để đánh cuộc một lần.
Thi Bình Ngao quỳ bên cạnh cười lạnh một tiếng, sau mới nói.
- Chỉ là không ngờ được. Chọc phải con cọp này thì ài. Nghe nói Mã đô đường người thật không phải bị bắt, là tự mình sang đầu phải không? Trách không được thân ở được ngôi cao. Bản lĩnh mặt dày không chút sĩ diện học trò tự thẹn không bằng. Ài!
- Không chiến là tội, không chiến là tội. Ta cũng từng đi biên ải, cũng nhìn qua doanh Bắc Kinh, nam bắc đi cũng không ít nơi. Ai lại nghĩ tới nơi Từ Châu hoang vắng này bất thình lình có binh mã như thế. Trời muốn diệt ta, có cái gì không cam lòng. Nói đi phải nói lại, các ngươi với lão Chu nơi Từ Châu kia từ lúc mới bắt đầu đã nhăn nhó khiếp sợ, lúc sắp động thủ còn rụt lại. Việc tới mức đó hoặc là đi liều mạng, hoặc là lời thật nói ra, tội gì đến bây giờ ai cũng chịu kết cục này.
- Ngày đó ta cho dù có nói, mà các ngươi bộ dạng xông xáo muốn phát tài như vậy sẽ chịu nghe ta sao?
Hai người qua lại lớn tiếng, gia đinh trông coi đứng một bên cũng không kiên nhẫn được nữa, hung hăng dậm chân một cái, hai người lập tức yên tĩnh trở lại.
Lại qua một lát sau, nước mặt của Thi Bình Ngao nén không được rơi xuống bụi đất văng lên một chút vệt nước. Dáng vẻ rơi lệ này lại khiến Mã Xung Hạo bên cạnh nhìn không quen mắt, bực bội nói.
- Tỏ vẻ nam tử một chút, đừng làm như mấy ả nữ nhân.
- Cả nhà ta sáu người đều ở Thông Châu, lần này ta bị đưa sang đây, chỉ sợ ta chết đi, người nhà cũng không có kết cục tốt. Ta thật không giống ngươi bụng dạ nguội lạnh bậc này. Đáng thương đứa con còn đang chăm chỉ đèn sách kia của ta, bị...
Mã Xung Hạo lúc này đã hơi tức giận.
- Đừng ở nơi này gào thét nữa, quỳ ở đây đã đủ mất mặt rồi ngươi còn ngại mất mặt không đủ sao?