Có một quán trà ở một chỗ cách doanh trại đoàn người Mã Xung Hạo không xa, Lôi Tài, Nhiếp Hắc và Ngụy Mộc Căn ngồi ở bên bàn vừa xem vừa bình phẩm.
- Năm đó Tiến gia vừa mở ra cục diện ở cửa sông Thanh Giang, lúc ấy trước cửa cũng không có náo nhiệt như thế. Đám người này thật đúng là biết gom lại giúp vui.
Ngụy Mộc Căn bên đó nói xong, Lôi Tài cười khổ nói.
- Lúc ta từ Nam Kinh vội vàng trở về, sợ không được cùng các huynh đệ ra trận. Kết cuộc ta tới cửa sông Thanh Giang, đám tạp chủng này rõ ràng không nỡ bỏ đi. Cũng hay, lưu lại nơi này theo dõi chặt chẽ.
Cả ba đều cười khẽ, Nhiếp Hắc hạ giọng mở miệng nói.
- Chiếu theo tin tức tai mắt chúng ta đưa tới, mấy ngày nay bọn chúng thu vào được ít nhất hơn bốn vạn sáu ngàn lượng bạc trắng. Nhiều ngân lượng như thế tới tay, bọn chúng sao nỡ bỏ đi. Các ngươi còn chưa biết, hiện giờ sản nghiệp cả trong lẫn ngoài của Triệu Tự Doanh chúng ta đã bị những người này chia sạch sẽ rồi. Ngay cả du phường (phường ép dầu) của Khổng Gia Trang cũng bị bốn người lấy. Bởi vậy ngân lượng lấy được nhiều lắm, sản nghiệp dính líu quá nhiều, chỗ Nam Kinh và Lang Sơn cũng đã phái phòng thu chi của mình sang đây, muốn tính khoản mục rõ ràng, không được để cho người làm việc vặt lấy hết sạch toàn bộ.
Lôi Tài và Ngụy Mộc Căn có chút điệu bộ trợn mắt há mồm. Ngụy Mộc Căn không kìm nổi mở miệng hỏi.
- Đây còn chưa đánh, ngay cả Từ Châu cũng còn chưa đi, đã phái phòng thu chi sang đây rồi sao?
Nhiếp Hắc tuổi tác lớn hơn nhiều so với hai người bọn họ, kiến văn rộng rãi hơn, thật sự hiểu rõ then chốt của sự việc.
- Có gì lạ lùng đâu. Nếu không phải vì phát tài, ai sẽ đặt tiền cược lớn như vậy.
Một hán tử áo xanh mũ quả dưa đi vào đòi uống trà, cách ăn vận này là của bọn tôi tớ nghe sai vặt trong nhà gia đình giàu có, mấy ngày nay ở gần kề doanh trại này không biết có bao nhiêu không còn ai cảm thấy lạ lẫm. Chỉ có Ngụy Mộc Căn đứng dậy đi sang, tùy tiện nhìn ngó.
Không bao lâu, hán tử uống trà kia rời khỏi, Ngụy Mộc Căn nhìn như đi dạo cũng quay trở lại. Nét cười trên mặt y có chút cứng đờ, ngồi xuống hạ giọng nói.
- Đám tạp chủng gây loạn bốn phương moi móc tiền của này. Thủ bị Thái giám của Phượng Dương cũng phái hơn hai trăm kỵ binh sang, là một Thiên tổng thống lĩnh.
Lôi Tài thấp giọng mắng một tiếng, giơ tay muốn vỗ bàn lại nhịn được, chỉ đành bưng bát trà lên che vẻ mặt. Nhiếp Hắc lại đứng dậy mở miệng nói.
- Ta an bài người truyền tin tức về.
Phượng Dương là Trung Đô của Đại Minh, còn là chỗ đặt Hoàng Lăng, được xưng trọng địa của thiên hạ, lập chức Thủ bị Thái Giám cùng với Tuần phủ Phượng Dương, Tuần án Phương Dương cùng nhau trông coi tào vận, vẫn luôn ở hai nơi phủ Phượng Dương và phủ Dương Châu làm quan, gần nhất thì thường trú đóng ở Thái Châu, xem như coi sóc vùng đất Giang Bắc Nam Trực Lệ này.
Trong tay Thủ bị Thái Giám có một đội phiêu doanh* tầm vóc không lớn, nhưng đội binh mã này phải trấn thủ cả Hoàng Lăng và phủ Phượng Dương cùng với vùng cốt lõi xung quanh đấy, cho nên hết sức tinh nhuệ. Lần này hơn hai trăm kỵ binh phái tới được cũng là đặt hết tiền vốn rồi.
(Phép tắc thời Minh Thanh: mười người là một đội, mười đội là một đinh, mười đinh là một phiêu)
Nhiếp Hắc đi được một lát, tâm tình Ngụy Mộc Căn và Lôi Tài mới khôi phục lại. Ngụy Mộc Căn không lo lắng giống như Lôi Tài, y mở miệng nói.
- Lôi gia, đi bao nhiêu cũng là đưa thức ăn tới cho Tiến gia. Một con dê phải đuổi, nhiều con cũng phải đuổi.
Lôi Tài chỉ là lắc đầu, thanh âm buồn bực nói.
- Nhiều một người chính là nguy hiểm thêm một phần. Đây là lúc khẩn cấp nhất.
Đang lúc nói lời này lại nghe thấy một trận kinh hô trên đường phố, hai người thuận thế nhìn sang. Nhìn thấy một kẻ cưỡi ngựa ăn vận như Đông Xưởng đang chạy chậm, bá tánh trên đường đồng loạt né tránh. Nơi này đã giống như cái chợ, không ít tiểu thương đều sang đây kiếm ít tiền, bá tánh nhàn rỗi gần đây cũng đều tới xem, đã sớm náo nhiệt vô cùng. Mặt đất như nay người cũng đi không nhanh huống chi là cưỡi ngựa.
Chỉ có điều khắp chốn cửa sông Thanh Giang như nay đều biết rõ đám Đông Xưởng Cẩm Y Vệ này càn rỡ, ai cũng không dám có dị nghị gì chỉ đang né tránh ra hai bên. Nhưng sở dĩ kinh hô chính là bởi vì có đứa bé trước ngựa, nhác thấy con ngựa cao to đã sợ đứng ngây ngốc ở nơi đó, mắt thấy sắp bị vó ngựa giẫm đạp rồi.
Nhưng vào lúc này, kẻ cưỡi ngựa lại hai chân rời khỏi bàn đạp, một cánh tay ôm lấy đầu ngựa, từ trên lưng ngựa xoay người rơi thẳng xuống, một tay bắt được đứa bé kia vứt sang bên đường, lựa thế đạp đất nhảy lên. Vừa quay lại lưng ngựa đã ở trên ngựa mắng to.
- Chớ có cản đường.
Cứ như thế nghênh ngang rời đi. Mãi tới lúc này, đứa bé quắng sang bên mới kịp tỉnh hồn vía, bật khóc thành tiếng oa oa.
Bá tánh tiểu thương ven đường đều thở phào, phụ mẫu đứa bé vội vàng chạy sang. Nhưng Lôi Tài và Ngụy Mộc Căn nhìn thấy một màn này thần sắc lại trở nên thận trọng. Chỉ là một gã cưỡi ngựa của Đông Xưởng hèn mọn, không ngờ đã có kỵ thuật dường này, nếu như là hơn một ngàn này đều vậy, như thế...
Cả hai trầm mặc hồi lâu, đợi tiểu nhị của điếm lại đây tiếp nước xong, Lôi Tài mới mở miệng hỏi.
- Lão Lê đi gặp Lỗ Đại và Lý Hòa, ngươi bên này an bài người rồi sao?
Ngụy Mộc Căn thấp giọng trả lời nói.
- An bài xong rồi. Trong số tùy tùng của bọn họ đã có người của chúng ta.
Bên kia Lôi Tài gật đầu, Ngụy Mộc Căn lại thấp giọng hỏi.
- Lôi gia, đó đều là người của mình, còn phải theo dõi chặt chẽ như thế sao?
- Lỗ Đại là người của mình. Cục diện trước mắt này, những kẻ vốn ban đầu cùng chúng ta phát tài đều đưa ngân lượng cho bọn Đông Xưởng rồi. Lão Lê và Lý Hòa lúc đầu là kẻ bị chúng ta bắt làm tù binh, trời mới biết bọn họ lúc này còn có chung một lòng hay không.
Lôi Tài lúc nói lời này vẻ mặt rất lạnh lùng.
Ngụy Mộc Căn cười, có phần nắm chắc tiếp lời.
- Lôi gia không cần lo lắng. Chớ nhìn đại đội Triệu Tự Doanh hiện giờ đều trở về Từ Châu, ở cửa sông Thanh Giang này ai dám làm chuyện xằng bậy, chỉ có một con đường chết.
Lê Đại Tân nghiêm nghị nới với Lý Hòa.
- Không tới cuối cùng, đệ không nên làm bất kỳ chuyện xằng bậy nào, bằng không chính là con đường chết.
Cả ba chạm mặt lời cần nói không nhiều, Lỗ Đại là kẻ lầm lũi kín tiếng, lại vội đi thao luyện đoàn luyện vừa tới tay không lâu, vốn dĩ không trò chuyện quá lâu với bọn họ. Giao tình của Lê Đại Tân và Lý hòa tất cả đều rõ ràng có mấy câu cần nói riêng với nhau cũng không có gì lạ lùng.
Râu của Lý Hòa đã thu vén gọn gàng, chòm râu cũng cắt tỉa ngay ngắn, mặc một bộ áo bào ngắn, nhìn dáng vẻ chính là võ sư hộ viện, tiết trời oi bức không mưa, cũng không mặc quá dầy.
Nghe lời Lê Đại Tân nói, Lý Hòa bật cười hai tiếng nói.
- Động cái quỷ gì, bên trong đoàn luyện này nhìn thì đều là những tiểu tử thật thà chất phác, trời mới biết an bài bao nhiêu tai mắt theo dõi đệ. Người khác làm xằng bậy còn tốt, đệ vừa động trên người khẳng định có thêm mấy lỗ thủng.
Hai người lúc nói chuyện, thanh âm cũng không tự chủ được hạ thấp xuống, mặc kệ bên cạnh không có người nào ở đây.
- Lão Lê, huynh cảm thấy Triệu Tiến gánh vác nổi không? Nếu thật có đại quân triều đình tiễu trừ.
Lê Đại Tân thanh âm buồn bực mắng một câu.
- Tiễu trừ cái rắm chó. Người khác tin điều này, đệ từng dẫn cả đội quân đấy, đệ cũng tin sao?
Nói xong lời này, hai người đều trầm mặc không nói đi về phía trước, đi hai bước quay đầu nhìn xem, trông về bốn phía rốt cuộc có người đi theo hay không.
Nhìn thấy không có người theo dõi gì, Lý Hòa tiếp tục thấp giọng nói.
- Lão Lê, Triệu Tiến kia luyện ra đội quân mạnh như thế. Lấy một địch hai cho dù họ lấy một chọi mười cũng được. Nhưng triều đình thật muốn nổi đóa phái người gấp mấy chục lần, trên trăm lần sang đây. Kiến đông cắn chết voi lớn. Lại nói nữa, đội quân của y mạnh hơn nữa, địa bàn vỏn vẹn hai châu cung ứng được bao nhiêu. Đợi lúc lương thảo chống đỡ không nổi nữa...
Lê Đại Tân chắp tay sau lưng thở dài, trong lúc nhất thời không có lời để nói, quẹo sang góc đường ho khan mấy tiếng hai người lại cùng nhau xoay người quay đầu. Nếu như có người theo dõi, lúc này rất có khả năng sẽ bại lộ.
Không nhận ra cái gì không ổn, Lê Đại Tân chần chừ chốc lát, thấp giọng nói.
- Đệ vẫn phải đợi. Đợi tới cục diện cuối cùng đã định mới được động. Lần này huynh không nhìn được chuẩn xác gì, nhưng cũng cảm thấy Triệu Tiến kia sẽ không bại vong. Y tuổi tác tuy rằng không lớn, lại trầm ổn hơn rất nhiều kẻ bốn năm chục tuổi, sẽ không làm chuyện gì không nắm chắc.
Lý Hòa đáp lại một câu.
- Lão Lê huynh yên tâm là được. Chút việc này đệ còn nhìn thấu đáo, sẽ không tự mình tìm chết.
Lê Đại Tân gật đầu tiếp tục nói.
- Hiện giờ những đoàn luyện cửa sông Thanh Giang này coi như quân đơn lẻ. Triệu Tiến xem nơi này như quân cờ để không, trong một lúc cũng không màn tới. Quan phủ chỉ coi như hộ vệ thông thường cũng không đếm xỉa. Đệ an ổn trông coi sẽ không có sóng gió mạo hiểm nào. Huynh qua mấy ngày sẽ về Từ Châu. Ngô đại tiểu thư kia của đệ, huynh sẽ thay đệ chăm lo, đệ cũng không cần lo lắng gì. Bên phía Triệu Tự Doanh rất cao thượng, sẽ không dùng thủ đoạn đối phó nữ nhân, trẻ nhỏ vô tội.