- Thẩm Trí không đảm đương nổi chữ gia này, trước khi đi giáo tôn đã dặn dò, nếu tứ ca muốn tới phủ Duyện Châu thì đi cùng với ta. Tốt nhất trước tiên đi Tế Ninh Châu ở lại một ít ngày, trong vòng nửa năm thì trở lại phủ Đông Xương. Đất đai ở phủ Đông Xương vẫn do Mộc tứ ca quản lý, nếu không yên tâm, lưu lại cũng tốt, phía tổng đà sẽ phái người giúp tứ ca thu dọn cục diện.
Thẩm Trí bình tĩnh đáp.
Mộc Ngô Gia mặc quần áo rất dày, tiết trời không lạnh nhưng lúc này y ôm vòng hai tay lại, như thể cực kỳ rét, nghe xong đề xướng của Thẩm Trí, y chỉ gật đầu nói.
- Tới phủ Duyện Châu, tới phủ Duyện Châu, toàn bộ nghe theo giáo tôn dặn dò, toàn bộ nghe theo giáo tôn dạy bảo.
Đồng Tử Doanh bị điều ra ngoài thành đã gặp phải phục kích trên đường. Giang hồ đao thật thương thật sống mái với nhau, các thiếu niên của Đồng Tử Doanh chắc chắn không phải là đối thủ của những kẻ chuyên chém giết này, duy chỉ có một điều đáng nhắc tới là Đồng Tử Doanh không có ai đầu hàng hay chạy trốn, toàn bộ đều chiến đấu đến chết.
Cho dù Thánh Cô Mộc Thục Lan ở Lâm Thanh Châu, có danh tiếng lớn ở phủ Đông Xương, nhưng điều nàng thật sự dựa vào được chỉ là hơn một trăm thiếu niên này, mười mấy thiếu nữ hầu hạ bên cạnh mặc dù trung thành, nhưng vào lúc này cũng không làm được gì.
Trong tay Mộc Ngô Chân có hơn hai trăm tráng sĩ giỏi chiến đấu, vào buổi chiều cũng được phái ra ngoài thành, nói khi Mộc Ngô Chân đi cứu viện Mộc Thục Lan đã bị phục kích, lúc này người duy nhất của Mộc gia làm chủ là Mộc Ngô Gia dẫn theo nhân thủ của mình cùng họ đi ra ngoài thành Lâm Thanh.
Sau khi tới thôn trang Thánh Cô đến để cầu phúc, những người này cũng bị phục kích, đặc biệt là hộ vệ của Mộc Ngô Gia lâm trận phản bội, giết bọn họ trở tay không kịp, hơn nữa người phục kích giỏi chiến đấu, lại dũng mãnh, hoàn toàn không phải thủ đoạn trên giang hồ, không bao lâu những người này đã bị tiêu diệt sạch.
Ngày hôm nay đã xảy ra rất nhiều chuyện, Mộc gia lừng lẫy đã nhanh chóng sụp đổ, Mộc Ngô Chân “gặp phải tập kích ngoài thành”, Mộc Ngô Gia “bất tài không đủ sức”, Mộc Thục Lan “không biết tung tích”.
Khi trời tối đen, một văn sĩ trung niên ăn mặc chất phác xuất hiện trong tửu lầu nổi tiếng nhất Lâm Thanh Châu, tiểu nhị không có ở ngoài cửa, đã có sẵn người ăn vận giống nô bộc của nhà quyền quý chờ ở bên ngoài, văn sĩ này vừa xuất hiện đã hết mực cung kính dẫn người vào.
Văn sĩ này vừa vào phòng, mọi người khắp phòng đều cuống không kịp đứng lên, ai nấy tươi cười chào đón, ẩn dưới nụ cười đó là vẻ mặt sợ hãi, văn sĩ thì khách khí, khi vào cửa trước tiên làm lễ, sau đó cất tiếng nói.
- Chư vị không phải sợ hãi, chỉ có một mình Tạ mỗ tới đây, những người khác đều chờ ở ngoài thành.
Nghe y nói như vậy, mọi người đều thở phào, sau đó không ngừng nịnh nọt.
- Chúng ta ở Bắc Trực Lệ đã từng nghe tới đại danh của Tạ Minh Huyền Tạ tiên sinh, một mình đi Liêu Đông mở ra một cục diện, các vùng ở Bắc Trực Lệ, Sơn Tây và Sơn Đông đều phải dựa vào Tạ tiên sinh rất nhiều. Hôm nay được gặp, quả nhiên là nhân tài.
- Tạ tiên sinh vất vả rồi, đêm nay đã đặt sẵn cô nương xinh đẹp nhất của Xuân Ý Lầu, chỉ đợi đến hầu hạ Tạ tiên sinh.
- Chúng tôi cuối cùng đã được gặp Tạ tiên sinh, người của Mộc gia ở Lâm Thanh Châu làm xằng làm bậy, ngay cả các phủ huyện của Bắc Trực Lệ cũng không tha. May mà giáo tôn đã phái Tạ tiên sinh tới, sau cơn mưa trời lại sáng, sau cơn mưa trời lại sáng rồi.
Mồm năm miệng mười nói không ngừng, Tạ Minh Huyền tươi cười, nhưng không ngồi xuống, chỉ cầm một cái đĩa sứ mỏng ở bên cạnh lên ném xuống đất.
Cái đĩa vỡ nát, trong phòng cũng yên lặng, Tạ Minh Huyền vẫn nở nụ cười, giọng điệu cũng vô cùng nhẹ nhàng.
- Chư vị từ đâu tới thì hãy về nơi đó đi, tiền bạc vơ vét, trộm đi thì không bàn nữa, ai mà lòng tham không đáy muốn mang đi thì cũng đừng trở về nữa.
Trong phòng lặng ngắt như tờ, ai cũng nghe được ra sát khí đằng đằng trong lời nói của Tạ Minh Huyền, có mấy người âm thầm trao đổi ánh mắt. Tên Tạ Minh Huyền này một mình tới đây, sao lại to gan như thế, không sợ bản thân y không trở về được sao?
Nhưng nghĩ tới từng chuyện xảy ra trong ngày hôm nay, ai nấy đều không dám mạo hiểm. Người của Mộc gia tay trắng gầy dựng cục diện lớn như vậy ở phủ Đông Xương, vậy mà trong một ngày đã sụp đổ, chết một người, mất tích hai người, nếu không ưng thuận, trời mới biết những chuyện này liệu có rơi vào nhà mình hay không.
Nghĩ thì thông suốt, nhưng tham tiền khó bỏ, mọi người ở Bắc Trực Lệ đều sợ nghèo, bản thân Vương Hiếu Hiền ăn chơi đàng điếm, không màng tới sống chết của người khác, khó khăn lắm mới có miếng thịt béo như Lâm Thanh Châu, còn chưa gặm được mấy miếng, cứ như vậy bị đuổi đi, thật sự rất không cam lòng.
- Tạ tiên sinh, bọn ta tới đây, nhưng nhận được chỉ lệnh của giáo chủ mà cứ đi như thế, hẳn là không hay lắm?
Câu hỏi ngược lại này có phần yếu ớt.
Tạ Minh Huyền làm ra vẻ không hiểu hỏi.
- Lần này ta đến, chính là nhận được chỉ lệnh của giáo chủ Từ Hồng Nho thượng tôn, không biết mấy vị sao lại nói như thế?
- Là Vương Hiếu Hiền.
Người nói câu này càng hạ giọng xuống hơn, thậm chí ngay cả bản thân gã cũng không có kính ý tôn xưng gì cả.
Tạ Minh Huyền đanh mặt lại, nghiêm nghị nói.
- Lão giáo chủ trước khi quy tiên từng truyền pháp chỉ. Nói Văn Hương giáo trong thiên hạ đều tôn Từ thượng tôn làm giáo chủ, Vương Hảo Hiền làm Tôn giả được tiến cống. Sao các ngươi lại xưng hô xằng bậy Vương tôn giả là giáo chủ, đây ruốt cuộc là có mưu mô. Chẳng lẽ không biết khuôn phép trong giáo phai sao?
Câu cuối cùng y hơi cao giọng lên, mọi người trong phòng đều rùng mình theo, sắc mặt trở nên xám xịt, pháp chỉ của lão giáo chủ trước khi quy tiên có hai phần. Một là Vương Hảo Hiền làm giáo chủ, hai là Từ Hồng Nho làm giáo chủ, phần trước dĩ nhiên là do Vương gia ở Loan Châu đưa ra, phần sau là do phía Sơn Đông đưa ra. Ai nói cũng có lý cả, tuy nhiên Sơn Đông binh hùng tướng mạnh, còn phía Loan Châu thế lực mỏng yếu, tất nhiên không phân được thật giả.
Còn có tin tức lan truyền nói rằng lần này lão giáo chủ vốn định dùng chiêu ve sầu thoát xác, từ đại lao kinh sư thoát ra hưởng phúc, ai ngờ thật sự không biết tung tích, có trời mới biết trong chuyện này rốt cuộc là cái gì?
Tuy nhiên sát khí và tà khí trong lời nói của Tạ Huyền Minh lại làm cho mọi người hiểu ra, không cần lấy danh vị giáo chủ gì để ép người, huống hồ Vương Hiếu Hiền vốn không trấn áp nổi người.
Tình cảnh trong phòng lập tức nặng nề, trên mặt Tạ Minh Huyền lại nở nụ cười tươi, không hề coi mình là khách, mỉm cười nói.
- Trời không còn sớm nữa, ta không giữ khách. Mọi người sáng mai còn phải quay về Bắc Trực Lệ nữa, tối nay nhất định phải bận rộn thu xếp. Không giữ nữa, đều đi cả đi.
Nói đến đây, đám đông lúc trước ra vẻ hiếu khách hào sảng cũng chỉ biết vuốt mũi đồng ý, ỉu xìu xin cáo từ.
Đợi mọi người trong phòng đi hết, Tạ Minh Huyền mới ngồi lên ghế đầu, tự rót một chén rượu cho mình, còn chưa nhấp môi thì cánh cửa đã bị đẩy ra. Thẩm Trí bước vào, nhìn Tạ Minh Huyền đang nâng chén rượu, lại nhìn đủ món ngon vật lạ trên bàn, không nhịn được bật cười, cảm khái nói.
- Tạ tiên sinh ở Liêu Đông mười năm, chắc là kham khổ lâu rồi. Lũ tạp chủng của Vương gia này làm việc không được, truyền kinh không được, nhưng ăn uống hưởng dụng lại không kém bao nhiêu so với gia đình quyền quý giàu có ở kinh thành. Cảnh tượng tốt đẹp ở Bắc Trực Lệ đã làm hư chúng rồi.
Sau khi cảm khái, Thẩm Trí lại cười tươi rói nói.
- Song Tạ tiên sinh đã về rồi thì đừng đi Liêu Đông chịu khổ nữa, hưởng dụng trong giáo phái chúng ta cũng không kém.
Tạ Minh Huyền nâng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch, khẽ nhắm mắt lại, sau đó mới nói.
- Rượu ngon, mấy năm nay không về, không biết Sơn Đông có rượu ngon thế này, nếu bán được rượu này ở Liêu Đông thì muốn giàu sang hơn vương hầu cũng không khó đâu.
Nói xong câu này, Tạ Huyền Minh nở nụ cười như không, thản nhiên nói.
- Đây đã được coi là gì, so sánh với hưởng dụng của võ tướng Liêu Trấn thì đây chỉ phải nói là mộc mạc.
Câu trả lời này khiến Thẩm Trí ngạc nhiên, y cứ tưởng rằng phía Liêu Đông là vùng ngoài quan ải lạnh giá, ở đó nói gì tới hưởng dụng. Tạ Minh Huyền cười ha ha, khoát tay nói.
- Đừng để ý tới điều này, các nơi trong Lâm Thanh Châu đều đã sắp xếp xong xuôi chưa?
Thẩm Trí nghiêm túc trả lời.
- Tạ tiên sinh yên tâm, trong ngoài Lâm Thanh Châu, các nơi ở phủ Đông Xương, tính cả những phân hội của phủ Tế Nam cung phụng thì đều đã bố trí, đúng ra đã bắt đầu làm.
Tạ Minh Huyền lắc lắc chén rượu trong tay, vẻ mặt hoàn toàn nhẹ nhõm, Thẩm Trí trầm ngâm một lúc mới lên tiếng hỏi.
- Giáo tôn từng có chỉ lệnh, nói phủ Đông Xương giao cho Tạ tiên sinh tạm quản, tới khi đó lại cho danh nghĩa.
Tạ Minh Huyền như cười như không nhìn Thẩm Trí, ung dung đáp.
- Ta muốn về Vận thành, bên này giao cho người khác quản đi.
Ngày thứ hai sau khi Mộc Thục Lan mất tích đã phát giác được, một số nơi trong và ngoài thành đều có thảm án, mấy trăm thiếu niên bị tàn sát sạch, máu tươi chảy ròng, nơi ở của Mộc Thục Lan trong thành cũng thế, thiếu niên thiếu nữ đều chết thảm, máu tươi chảy khắp nơi.
Vụ án này rất kỳ lạ, Bổ khoái lão luyện nhiều năm phá án cũng bốc khí lạnh trong lòng, dân thường nghe thấy càng khiếp sợ hơn.