Triệu Tiến nghĩ rất chu đáo.
- Tới liền đi, khiến người ngoài nhìn vào cũng chột dạ. Ở lại một đêm chính là ai sợ ai nào.
Tiệc rượu kia ăn uống được một nửa, một vị Thiên tổng bên cạnh Chu tham tướng mang hai người tới chỗ này, lễ độ mời rượu Triệu Tiến. Nói chủ tướng của mình có việc quân bên mình, thật không tiện tới được, ủy thác tại hạ mời rượu cho Tiến gia, trói buộc bọn tiểu nhân bên dưới không nghiêm, cũng xin Tiến gia rộng lượng hải hà bỏ qua.
Sau khi uống xong rượu này, Thiên tổng này khách khí mấy câu đã rời khỏi, trên bàn tiệc liền có người cười khanh khách chỉ rõ ra. Nói Chu tham tướng vốn dĩ không rời khỏi thành, xem ra là không còn mặt mũi tới nơi này.
Chiếu theo đạo lý, Triệu Tiến bị xét là mưu phản hẳn sợ hãi Tham tướng Chu bảo lộc, nán lại ở trong thành càng là tự mình chui vào đất chết, nhưng nhìn cục diện lúc này, kẻ sợ hãi dường như là Tham tướng Chu Bảo Lộc kia.
Một màn này rất nhanh đã lan truyền ra khắp trong thành Từ Châu, tất cả càng biết rõ nên làm thế nào.
Đúng dịp nơi châu thành Từ Châu gặp được Hà Thúc của Vương gia đưa tin trở về, buổi tối không có về Hà Gia Trang, không ngờ lại bỏ lỡ Lưu Dũng đi suốt đêm chạy tới mang tin khẩn cấp từ Nam Kinh.
Nói là Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Mã Xung Hạo đã lộ liễu bắt đầu cử động, ngang nhiên tụ họp gia binh gia tướng quý tộc trong thành Nam Kinh lại luyện tập, hơn nữa tin tức về chỗ Từ Châu có người có ý mưu phản truyền loạn khắp nơi.
- Về gia tướng gia binh quý tộc chỗ Nam Kinh, điều này huynh cũng từng nghe nhị thúc nói qua. Nói là Ngụy Quốc Công Từ gia còn có mấy nhà khác vẫn luôn giữ vững đội ngũ tinh nhuệ mấy trăm, mấy chục người. Thường ngày hộ vệ trong nhà tới lúc ra ngoài dẫn binh, những gia tướng gia binh này là cốt cán của đội quân. Những người này cơm áo gạo tiền no đủ, binh giáp cũng không thiếu, cả ngày rèn luyện khẳng định sẽ không yếu nhược.
Vương Triệu Tĩnh trầm ngâm nói.
- Ý của Mã Xung Hạo kia hẳn chính là nói chúng ta muốn tạo phản. Tới lúc đó mang binh sang bình loạn. Ông ta tung tin rải ra là để có danh nghĩa xuất binh sao?
- Một đầu mục Đông Xưởng Cẩm Y Vệ như ông ta có thân phận gi xuất binh dẫn binh chứ?
Trần Thăng hỏi ngược lại, mấu chốt này tất cả đều rất hiểu rõ.
Triệu Tiễn chậm rãi lắc đầu, trầm giọng nói.
- Mưu đồ của ông ta huynh nghĩ sơ qua đã hiểu rõ. Mưu phản, mưu nghịch là đại sự đứng đầu, Mã Xung Hạo túng thế tùng quyền, tụ tập lại kỵ binh kéo sang bình loạn diệt giặc. Sau khi xong việc ai cũng không lôi ra được quá nhiều chỗ sai sót. Sau đó tội mưu phản, mưu nghịch này là phải tịch thu gia sản giết cả tộc. Trước khi làm tung tội danh này ra, đủ để dọa những kẻ lòng dạ không ổn thối lui khiến chúng ta không còn sức mạnh thế đơn lực mỏng. Sau đó ông ta tụ tập những kỵ binh đó sang, theo chính nghĩa diệt trừ đại tội không sợ chúng ta không bó tay chịu trói.
Trần Thăng mở miệng nói.
- Ở Nam Kinh ông ta có bao nhiêu người?
Lưu Dũng lập tức trả lời.
- Trong ngoài tính hết cả lại, không ít hơn sáu trăm kỵ binh.
Trần Thăng nghe thấy con số này lại bật cười lạnh, khinh thường nói.
- Cho ông ta gom đủ số cũng không quá ngàn kỵ binh, tới có hữu dụng gì. Trận thế một đoàn của ta bày ra, ngàn kỵ binh của ông ta không xông vào được.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Trong tay Tham tướng Chu Bảo Lộc còn có bốn trăm, chỗ Phó tổng binh Lang Sơn cũng có con số ước chừng năm trăm. Một ngàn năm trăm, sáu trăm vẫn là có đủ. Hơn nữa đều là gia đinh thân vệ tinh nhuệ ăn uống no đủ. Những người này thật không phải đám ăn mày chúng ta bình thường nhìn thấy.
Trên mặt Cát Hương hoàn toàn là vẻ phấn chấn, cực kỳ tự tin nói.
- Vậy cũng mới một ngàn năm trăm mà thôi. Đại ca, chúng ta ở Từ Châu bất cứ lúc nào cũng lấy ra được ngàn người.
Triệu Tiến nhìn một vòng nhận ra mỗi người đều rất tự tin, hắn thản nhiên nói.
- Tính toán đối địch phải nghiêm túc. Chúng ta phải đi sắp xếp từ chuyện xấu nhất mà không phải cảm giác được thắng lợi nắm chắc trong tay.
Nhìn sắc mặt của hắn, nghe giọng điệu của hắn, tất cả đều yên lặng, Triệu Tiến tiếp tục nói.
- Đại tội mưu nghịch, soát nhà diệt tộc, đại tội bậc này uy hiếp đe dọa, các đệ cho rằng sẽ có bao nhiêu người đi theo chúng ta. Từ Châu, Bi Châu, cửa sông Thanh Giang còn có Túc Châu và phủ Quy Đức, ngay cả những kẻ bình thường gắn bó mật thiết với chúng ta, Cẩm Y Vệ vừa dẫn gần hai ngàn kỵ binh tinh nhuệ áp tới, các đệ cho rằng bọn chúng sẽ làm thế nào? Khoanh tay đứng nhìn cũng là kẻ đáng tin cậy rồi. Kẻ ném đá xuống giếng, muốn mượn cơ hội kiếm chút lợi lộc các đệ cho rằng sẽ ít sao?
Trong phòng yên lặng chốc lát, Lưu Dũng tiếp lời.
- Đại ca nói đúng, lũ thân sĩ thổ hào thấy lợi quên nghĩa. Bọn chúng chỉ thấy chỗ lợi lộc của bản thân cũng sẽ không nói gì tới nghĩa khí.
Triệu Tiến cười lạnh nói.
- Nghĩa khí sao? Trong lúc đại tội đè trên đầu không nói nghĩa khí và quy củ vậy phải gọi là đại nghĩa. Làm nên chuyện lại càng thản nhiên, sẽ không có mảy may áy náy.
Giọng điệu Triệu Tiến lạnh căm căm nói.
- Mã Xung Hạo kia thật muốn làm nên chuyện, thật muốn áp bức kéo tới, chúng ta sẽ nhìn thấy tràng diện một bọn người thân thiết xa lánh. Tới lúc đó, kẻ theo sát chúng ta chỉ có chính chúng ta, chỉ có người nhà chúng ta, còn có những gia đinh theo chúng ta vào sinh ra tử đó. Tới lúc ấy, bọn thổ hào kia không đáng tin cậy, những kẻ bên ngoài nương tựa vào chúng ta kia không đáng tin cậy, thậm chí ngay cả đại đa số đoàn luyện cũng không đáng tin cậy. Nói khó nghe hơn nữa, bọn gia đinh chưa thấy qua máu tới lúc đó có khả năng cũng không đáng tin cậy.
Tất cả đều không nói gì, lời này của Triệu Tiến khiến cho người ta nghe không thoải mái nhưng từng người đều biết rõ lời Triệu Tiến nói là thật.
Triệu Tiến lại tiếp tục nói.
- Tới tình cảnh như thế, các đệ cho rằng kẻ địch chỉ có một ngàn mấy trăm kỵ binh tinh nhuệ kia thôi sao? Chu tham tướng sẽ triệu tập bốn ngàn bộ tốt, thậm chí còn tụ tập đoàn luyện hương dũng. Chỗ phủ Phượng Dương cũng sẽ chi viện. Những kẻ chúng ta đang dùng tới kia có khả năng chính là kẻ địch của chúng ta. Tới lúc ấy chúng ta có khả năng là dùng mấy ngàn, dùng hai ngàn, dùng một ngàn thậm chí ít hơn nữa đối mặt kẻ địch gấp mấy lần, chục lần. Cục diện như thế, chúng ta sao thoải mái cho được?
Những người khác trầm ngâm, sắc mặt Cát Hương đỏ bừng, vẫn vạn phần kích động, Triệu Tiến vừa nói xong y nhịn không được nói.
- Đại ca, sáu liên của tiểu đệ cộng thêm đội nhân mã, vào sinh ra tử đều sẽ không phản bội đại ca. Đoàn thứ nhất của nhị ca cũng đều nắm chặt trong tay. Chỗ Thạch Đầu và Băng Phong ít nhất có một nửa người ở trong tay. Như vậy trong tay chúng ta vẫn là hơn ba ngàn người. Có hơn ba ngàn người này, Những bọn dáng vẻ ăn mày kia gấp mười lần thì thế nào. Ngày đó mười vạn lưu tặc, đại ca dẫn mấy trăm huynh đệ chúng ta giết bọn chúng đại bại. Như nay chúng ta lớn như thế, có cái gì đáng sợ chứ.
Hết thảy một hơi nói xong, Cát Hương thở dài thật có chút hối hận, y bởi vì lời lẽ liều lĩnh bị giáo huấn không chỉ một lần. Cát Hương có chút chần chừ nhìn về hướng Triệu Tiến, lại nhận ra trên mặt Triệu Tiến có nét cười, y càng không kịp hiểu ra chuyện gì. Triệu Tiến nói với Trần Thăng.
- Đệ hôm nay nếu như không ở đây, Cát Hương cũng sẽ nói trong tay đệ nhiều nhất có một nửa người đáng tin rồi.
Cát Hương ho khan mấy tiếng, so với Triệu Tiến, y càng sợ Trần Thăng hơn. Chẳng qua lần này trên mặt Trần Thăng cũng hiện lên vẻ tươi cười mở miệng nói.
- Gia đinh trong tay chúng ta, đi theo chúng ta vào sinh ra tử, còn lấy được ruộng đất ở trong chúng ta, cả nhà ấm no, còn ưỡn thẳng sống lưng làm người. Không có huynh, không có Triệu Tự Doanh, những thứ bọn họ cầm được đều không có. Vì điều này đáng giá liều mạng. Đại Hương nói thật cũng không sai, chúng ta hiện giờ chỉ gia đinh đã có gần năm ngàn người. Cho dù bên trong có loại nhu nhược, chúng ta bốn ngàn cũng có được. Có bốn ngàn người này, chúng ta cái gì cũng chả sợ.
Vương Triệu Tĩnh mở miệng cười nói.
- Đại ca, năm nay mới đề bạt lên không ít liên trưởng, đội trưởng. Chuyện nhận ruộng đất vốn dĩ an bài ở giữa năm, mặt khác cộng thêm ruộng cũng vào lúc đó. Không bằng trước tháng tư làm cho xong đi.
Triệu Tiến nhíu mày tươi cười, cam chịu nói.
- Huynh không dám có mảy may sơ suất, các đệ ngược lại rất khoáng đạt. Lần này một khi ứng đối không cẩn trọng rất có khả năng nháy mắt đã sụp đổ, cục diện chúng ta vào sinh ra tử khổ cực gầy dựng nên sẽ hoàn toàn rơi vỡ. Cẩn thận thế nào cũng không thừa.
Trần Thăng không có tiếp lấy lời này, mà là mở miệng hỏi.
- Thật phải đánh, chúng ta đánh liền. Nhưng nếu đánh lâu dài, chúng ta ở Từ Châu và Bi Châu ngược lại đều có lương thực tồn trữ, thật cũng chống đỡ không nổi quá một năm. Hơn nữa một khi khai chiến, những lương thực đó khả năng vẫn phải có trắc trở.
Vương Triệu Tĩnh cũng trầm mặt nói.
- Nếu nói đánh nhau, trang viên hồ Lạc Mã chỗ Bi Châu, chợ lớn cửa sông Thanh Giang, chợ búa trang viên khắp nơi đều phải ngừng lại, hoặc là bị người khác cướp đoạt. Trì hoãn càng dài phiền phức càng lớn.
Lưu Dũng ngần ngừ chốc lát cũng phụ họa nói.
- Một khi động thủ, những thổ hào, trộm cướp, mã tặc vân vân kia không nói trước được. Mấy chỗ này bị chúng ta quản quá nghiêm khắc, trong lòng đám người này cũng đều có oán giận. Tới lúc đó chúng ta quản không nghiêm khắc như thế nữa, khó bảo đảm sẽ xảy ra nhiễu loạn. Đám người này nếu như hợp với phe cánh của quan quân, thật là rắc rối.